Chương 38: Chương38: Trẻ m�? Côi
TÃn Tắc nghe nói cung Äan Xuyến muá»n thêm cháºu than, nghi là Tá» Doanh bá» lạnh. Vá»i và ng bá» viá»c trong tay xuá»ng, y bèn Äi vá» phÃa cung Äan Xuyến, xa xa trông thấy công chúa Phượng Diá»p từ trong cung Äi ra má»i biết thêm cháºu than là bá»i vì nà ng ấy tá»i.
Ngưá»i mang theo tin tức tá»t thông thưá»ng sẽ không là m má»t vá» khách mang bá» dạng âu lo không má»i mà Äến. TÃn Tắc nhanh chân Äi và o cung Äan Xuyến, thấy Tá» Doanh ngá»i bên cạnh bà n viết gì Äó. Sau khi viết xong thì cẩn tháºn gấp gá»n, Äá» và o má»t cái há»p bạc, lại xé tá» giấy kia Äi. Sau khi nà ng xé thà nh ba mảnh thì ÄÆ°a cho TÃn Tắc má»t mảnh, nói: âAnh xem thá» cái nà y Äi.â
Thì ra là má»t phong thư. TÃn Tắc cầm má»t phần ấy và o tay, nói là Äêm má»ng má»t Tết Bạch TÃn Mặc Äến thà nh Tuyên uá»ng rượu vá»i Duá» Tuân, từ Äó vá» sau Duá» Tuân liá»n bất tá»nh nhân sá»±, không bao lâu thì qua Äá»i. Trên nà y không thấy danh xưng và lạc khoản, TÃn Tắc thấy mà chảy má» hôi lạnh, không dám há»i nguá»n gá»c cá»§a bức thư nà y, cà ng không dám há»i nó Äã bá» mấy ngưá»i nhìn thấy.
âSao có thá» có chuyá»n thế nà y ÄÆ°á»£c?â Y ấm ức nói vì Bạch TÃn Mặc: âBạch TÃn Mặc Äã rÆ¡i và o nưá»c Äó, hại chết thứ dân Tuân thì có Ãch lợi gì vá»i nó?â
Tá» Doanh dưá»ng như không có hứng thú nghiên cứu ý Äá» cá»§a Bạch TÃn Mặc, nói tiếp: âMá»t ngưá»i như váºy lại là con rá» hoà ng gia⦠Cho dù là gia Äình bình thưá»ng, con rá» g**t ch*t con trai thì cÅ©ng không có chuyá»n qua loa lấy lá» Äâu!â Nà ng dừng má»t lát, tiếc nuá»i nói: âTá»± gây nghiá»t. Ta cÅ©ng không quản ÄÆ°á»£c viá»c nà y nữa.â Vừa nói vừa rút trang giấy trong tay TÃn Tắc vá», Äá» và o trong tay áo, lại nhìn sắc trá»i ngoà i cá»a sá», âÄến lúc tá»i cung Ngá»c Tiết rá»i.â
TÃn Tắc trÆ¡ mắt nhìn nà ng ra khá»i cung Äan Xuyến. Y nghÄ© thứ nà y nhất Äá»nh là do Phượng Diá»p cầm Äến. Phượng Diá»p không phải là ngưá»i gặp chuyá»n thì sẽ thương lượng vá»i Tá» Doanh trưá»c, trưá»c khi nói vá»i Tá» Doanh sợ rằng Äã nói cho phụ hoà ng cá»§a nà ng ấy. Chắc tá» Tá» Doanh cầm là má»t phần chép khác mà thôi? Nếu không⦠sao lại xé má» qua loa như thế? Äến cung Ngá»c Tiết là Äá» thương lượng ná»i dung trong thư vá»i hoà ng Äế sao?
TÃn Tắc không tin tất cả những thứ viết trên giấy. Nhưng mà không sợ lá»i Äá»n truyá»n khắp thiên hạ, chá» sợ thiên hạ Äá»u biết là lá»i Äá»n, mấy ngưá»i mấu chá»t lại bá» che Äáºy. Không, không sợ bá»n há» bá» che Äáºy, chá» sợ bá»n há» mang ý Äá»nh xấu, tình nguyá»n tin là tháºtâ¦
Lúc y âm thầm lo lắng thì liếc thấy há»p bạc cá»§a Tá» Doanh, chợt nhá» tá»i ngà y mai há»i chùa trong kinh bắt Äầu. Trong cung muá»n thả mưá»i mấy tên ná»i quan cung nữ rá»i cung tham dá»±, thứ nhất là Äá» khen ngợi bá»n hỠân cần hầu hạ hoà ng gia, thứ hai là tỠý vui cùng dân. Xưa nay viá»c nà y vá»n chá»n những ngưá»i lão là ng tháºn trá»ng Äi, TÃn Tắc Äoán trong Äó có mình.
Trong há»p bạc quả Äúng là Äá» tá» Äiá»u cho phép xuất cung sẽ phân phát và o ngà y mai. TÃn Tắc lá»n máºt má» ra, quả nhiên thấy trên tá» Äầu tiên viết tên cá»§a mình, cÅ©ng Äã ấn xong, chá» là không viết thá»i gian. Y thừa dá»p bá»n cung nữ không chú ý, nhanh chóng giấu tá» Äiá»u cho phép và o trong tay áo, vá»i vã trá» lại chá» mình á» thay quần áo khác, ngá»±a không ngừng vó câu chạy tá»i cá»a cung.
Cung vá» ngạc nhiên nói: âCá»a cung sắp khóa rá»i, lúc nà y Äại nhân lại Äi ra ngoà i?â
TÃn Tắc trầm mặt nói: âHá»i nhiá»u như váºy là m cái gì? Lẽ nà o tá» Äiá»u cho phép là giả?â
âKhông phải, ÄÆ°Æ¡ng nhiên là tháºt.â
âVì sao còn không cho Äi? Là m lỡ thá»i giá», ngươi gánh vác ná»i sao?â
Cung vá» không dám tranh chấp vá»i y, Äà nh cẩn tháºn hÆ¡n, là m thá»§ tục cẩn tháºn tá» má» trên sá» ghi chép rá»i má»i thả cho y Äi qua.
Lần trưá»c TÃn Tắc ra khá»i cung là hÆ¡n má»t tháng trưá»c, phụng ý chá» cá»§a hoà ng háºu Äến chùa Hoà ng Cá»±c dâng hương. Lần trưá»c vá» nhà cÅ©ng là chuyá»n tám chÃn nÄm trưá»c rá»i. Lần Äó cụt hứng bá» vá» vì cha nên không còn nói chuyá»n mặt Äá»i mặt nữa. Nhưng mÃ ÄÆ°á»ng vá» nhà lại quen thuá»c hÆ¡n so vá»i y tưá»ng.
Cá»a chÃnh cá»§a phá»§ nhà há» Bạch Äang thay ca, thấy má»t ngưá»i Äi bá» tá»i, không ai ÄỠý. Ngưá»i ná» lại muá»n Äi thẳng và o bên trong, Äám ngưá»i giữ cá»a nhao nhao Äứng dáºy khá»i bếp lá»a, ngÄn y lại. âTiá»u tá» từ Äâu tá»i, không biết Äây là chá» nà o à ?â Nói rá»i muá»n Äuá»i TÃn Tắc Äi.
Äám giữ cá»a Äá»i ca muá»n nghe thấy rá»i loạn, nhao nhao quay Äầu lại xem. Má»t ngưá»i trong Äó nháºn ra TÃn Tắc, kêu má»t tiếng: âÃi, Bạch Äại nhân? Còn không và o trong bên báo Äi?â Má»t gã ngưá»i là m mau chân nghe váºy bưá»c nhanh và o phÃa bên trong.
TÃn Tắc không tÃnh toán vá»i há», vừa Äi và o trong vừa nói, âÄã không ngá»i xe cÅ©ng chẳng ngá»i kiá»u, chẳng trách bá»n há» không nháºn ra.â
Äám tôi tá» sau lưng xem thưá»ng y, âVỠúy cung Äan Xuyến là hoạn quan à ? Thân thÃch kèm theo cá»§a chúng ta?â
âLà anh cá»§a phò mã và cáºu ba.â âThì ra y là cáºu cả. Sau nà y báo và o bên trong chá» cần nói là âBạch Äại nhân cá»§a cung Äan Xuyếnâ hoặc âBạch công côngâ lÃ ÄÆ°á»£c.â
Mấy nÄm nay TÃn Tắc á» trong cung, lá» tai trá» nên vô cùng bén. Sau khi toà n bá» những lá»i nà y lá»t và o tai, nhiá»t cả ngưá»i y vá»n nóng vì phải chạy bá»ng tiêu phân ná»a.
Y vừa Äến buá»ng Äứng thì cha y là Thanh Hòa Công Äã nhanh chóng xuất hiá»n. Vóc ngưá»i Thanh Hòa Công cao gầy, bả vai rá»ng, lưng hÆ¡i còng, râu tóc lÆ¡ thÆ¡ ánh mắt lạnh sắc bén. Lúc không lên tiếng, sá»± nghiêm khắc cá»§a ông ta cà ng khiến ngưá»i khác bá» bức bách.
TÃn Tắc hà nh lá»
cá»§a quan, miá»ng gá»i, âThanh Hòa Công.â Cha y không có lòng khách sáo vá»i y, vung tay lên nói, âBạch công công Äến thÄm, nhất Äá»nh có viá»c.â TÃn Tắc nói lại chuyá»n Tá» Doanh ÄÆ°a thư cho xem má»t lần, Thanh Hòa Công không nghÄ© ngợi Äã quả quyết, âViá»c nà y là vu hãm!â
TÃn Tắc coi thưá»ng thái Äá» bảo thá»§ cá»§a ông ta, há»i, âCó phải nên nghe thá» xem TÃn Mặc nói như thế nà o không?â
âTôi sẽ không vì chuyá»n hoang ÄÆ°á»ng như thế mà chá» trÃch con trai cá»§a mình.â Thanh Hòa Công cưá»i nhạt nói, âAnh lại cỠý chạy tá»i nói cho tôi biết những lá»i hoà n toà n không nên dá»
dà ng tin nà y, rá»t cuá»c anh Äang suy nghÄ© gì Äấy?â
âNgà i có biết hoà ng Äế và hoà ng háºu suy nghÄ© chuyá»n nà y như thế nà o không?â TÃn Tắc không nhúc nhÃch nhìn cha rá»i cụp hai mắt, tà n nhẫn phun ra mấy chữ, âXuá»ng chiếu hòa ly.â
âHoang ÄÆ°á»ng, là m sao có thá» bá»i vì lá»i lên án hư vô má» má»t nà yâ¦â
âHoang ÄÆ°á»ng sao? Nếu như TÃn Mặc hoặc TÃn Äoan chết vì tai nạn, ngà i có thá» bằng lòng Äá» con gái nhà mình nương nhá» kẻ nghi phạm không?â TÃn Tắc nói, âHoà ng háºu chÃnh miá»ng nói vá»i tôi, âGia Äình bình thưá»ng, con rá» g**t ch*t con trai cÅ©ng không có chuyá»n qua loa lấy lá» Äâuâ. Xin Thanh Hòa Công nói cho ta biết, hoà ng háºu tiết lá» là có ý gì? Chá»ng g**t ch*t anh cả cá»§a vợ thì phải dứt nghÄ©a. Hoà ng gia sẽ Äá» công chúa và kẻ g**t ch*t anh trai ruá»t cá»§a nà ng sá»ng Äến Äầu bạc rÄng long sao?â
Thanh Hòa Công chán nản gáºt Äầu, nói: âLấy thá»§ Äoạn ép phế háºu chết mà xem thì quả thá»±c là má»t kẻ giáºu Äá» bìm leo, sau khi TÃn Mặc thừa nháºn vu hãm cung biến ngà y má»ng tám tháng Chạp, vu oan ngà y cà ng nhiá»u!â
TÃn Tắc lạnh lùng kéo cÄng khóe miá»ng, không cãi cá» vá»i cha nữa. Tá» Doanh thá»±c sá»± không phụ lòng TÃn Mặc, Äáng tiếc á» trong mắt cá»§a kẻ không hiá»u nà ng thì má»i thứ nà ng là m Äá»u là sai. Dáng vẻ cá»§a TÃn Tắc Äã chá»c giáºn Thanh Hòa Công, âCách anh nhìn tôi là Äang bảo vá» hoà ng háºu trong lòng, thầm oán tôi sao?â
Äúng lúc nà y có ngưá»i gõ cá»a buá»ng, gá»i tiếng, âCha.â Thanh Hòa Công cả kinh, chợt trấn Äá»nh lại nói, âTÃn Mặc và o Äi.â
Không có ai trách TÃn Mặc nghe trá»m á» ngoà i cá»a, y dùng cách nà y gia nháºp và o lại tháo gỡ sá»± xấu há» cá»§a há». TÃn Mặc hà nh lá»
vá»i anh cả xong, ánh mắt lấp lánh há»i, âHoà ng háºu tháºt sá»± nói như váºy ư?â TÃn Tắc lại thuáºt lại Äầu Äuôi câu chuyá»n má»t chữ cÅ©ng không lá»t. Sau khi nghe xong, TÃn Mặc cúi Äầu xuá»ng buá»n bã nói, âEm luôn cảm thấy sẽ có má»t ngà y như váºy, Äạp vết thương cá»§a hắn lấy ÄÆ°á»£c má»t sá» thứ nhất Äá»nh sẽ do nà ng lấy lạiâ¦â
TÃn Tắc vá»i nói, âTháºt sá»± là cáºu Äầu Äá»c hại chết Duá» Tuân?â
TÃn Mặc lo lắng nói, âTá» tưá»ng bá» Äâm á» trong phá»§ em. Không biá»u thá» vá»i hắn thì ngay cả Vinh An á» bên trong và toà n bá» nhà há» Bạch Äá»u gặp tai ương.â
âEm Äúng là Äiên rá»i!â Má»t tia hi vá»ng duy nhất trong lòng TÃn Tắc hóa thà nh hư không, hô hấp trá» nên dá»n dáºp, âBiá»u thá», em là m viá»c nà y là phải Äá»n tÃnh má»nh, là m sao nhà há» Bạch có thá» rÅ© sạch can há»?â
TÃn Mặc cưá»i nguá»i lạnh nói, âAnh cả, lúc tá» tưá»ng nói muá»n em diá»t trừ Duá» Tuân thì tÃnh mạng cá»§a em cùng vá»i Duá» Tuân Äã mất rá»i. Duá» Tuân nhất Äá»nh phải bá» diá»t trừ, còn em, bất ká» là có ra tay hay không, nếu Äã biết tá» tưá»ng sát hại phế thái tá» thì nhất Äá»nh phải chết. Tá» tưá»ng chá» cho em má»t cÆ¡ há»i, Äá» cho em là m và i chuyá»n cuá»i cùng vì Vinh An, vì nhà mình thôi.â
Thanh Hòa Công chợt tát má»t cái lên trên mặt y, thấp giá»ng gầm lên giáºn dữ, âCái thằng Äá»n mạt nà y, gặp phải chuyá»n lá»n như váºy, sao mà y dám tá»± chá»§ trương hả?â
Sau khi chá»u Äòn, TÃn Mặc không há» oán háºn, quỳ gá»i trưá»c mặt cha dáºp Äầu nói, âCha nuôi con Äến nay, truyá»n dạy Äạo xá» thế gần như không há» sÆ¡ há», Äáng tiếc con không thá» giữ lòng cẩn tháºn và tôn kÃnh mà là m, luôn sinh ra rắc rá»i, cuá»i cùng gây thà nh sai lầm lá»n. Con không dám phụ lòng nhà há» Bạch, chắc chắn sẽ cho cha má»t kết cục tìm ÄÆ°á»£c lá»i thoát trong cảnh khá»n khó.â
Thanh Hòa Công buá»n thảm nói, âCon còn có thá» là m gì khác chứ? Ngay cả cha cÅ©ng không biết phải là m sao cho phảiâ¦â
âHoà ng háºu nương nương Äã cho con má»t cÆ¡ há»i cuá»i cùng.â TÃn Mặc trà n trá» niá»m tin, nói, âHiá»n nay anh cả là vỠúy phụ trách canh phòng cung Äan Xuyến, không có duyên cá» Äặc biá»t thì sao hoà ng háºu lại cho phép anh rá»i cung Äi chÆ¡i há»i chùa? Sao lại Äặt tá» Äiá»u cho phép á» chá» có thá» chạm tay Äến? Äá» có thá» thuáºn lợi tá»i báo tin, nên cảm tạ nà ng, có lẽ ngà y mai hoà ng Äế sẽ hạ lá»nh cho em và Vinh An ly dá». Nhưng Äêm nay em có thá» biết thì viá»c nà y chắc chắn sẽ không xảy ra.â
Y nói xong lại phục lạy TÃn Tắc rá»i bảo, âCon Äã dá»c hết khả nÄng vì nhà , xin cha chá» trách. Thấy hoà ng háºu thì thay em tạ Æ¡n nà ng.â Thanh Hòa Công còn Äang giáºn y, tức giáºn Äến mức quay lưng lại. Trong lòng TÃn Tắc có dá»± cảm loáng thoáng nhưng không biết an á»§i em thế nà o, mắt to má» nhìn y bình tÄ©nh rá»i Äi. Sau khi tiếng bưá»c chân cá»§a TÃn Mặc biến mất, y vẫn Äang ngÆ¡ ngẩn.
Thanh Hòa Công không nhìn thẳng và o TÃn Tắc, vá»i ho má»t tiếng nói, âLúc nà y cá»a cung Äã khóa rá»i, anh á» lại nhà má»t Äêm Äi.â Phá»ng chừng như sợ TÃn Tắc hiá»u lầm, ông ta nói bá» sung, âChuyến nà y anh vá» nhà không khá»i bá» phạt. Chi bằng thương lượng vá»i ngưá»i nhà xem phải qua cá»a ải khó khÄn nà y thế nà o.â
TÃn Tắc buá»n bá»±c không lên tiếng, Thanh Hòa Công vừa nghÄ© Äến ná»i lòng vừa nói, âLúc tá» tưá»ng bá» Äâm, vợ thằng ba lấy thân ra chắn, bá» chết thảm. Tưá»ng gia Äã thả thằng ba ra, cÄn dặn nó thu xếp cẩn tháºn chuyá»n tang cá»§a Dương thá». Äêm nay có thá» gá»i thằng ba cùng nhau bà n bạc.â
âDá»±a và o ba ngưá»i chúng ta, có thá» cứu vãn Cà n Khôn trong má»t Äêm sao? Mấy ngà y nà y, có lẽ TÃn Mặc Äã nghÄ© xong hết rá»i. Nó nói sẽ tìm ÄÆ°á»£c ÄÆ°á»ng sáng thì ngà i hãy tin nó Äi.â TÃn Tắc không há» quyến luyến, cáo từ rá»i Äi, chá»n má»t gian phòng thanh tÄ©nh á» nhà trá» gần nhà .
Y mặc quần áo nằm Äến ná»a Äêm, cảm giác chẳng là nh trong lòng vẫn chưa tan. Trưá»c cá»a truyá»n tá»i tiếng bưá»c chân vá»i và ng, có ngưá»i vừa gấp rút gõ cá»a, vừa lo lắng thấp giá»ng gá»i: âBạch Äại nhân, dáºy mau!â Cảm giác tán loạn bất an trong lòng TÃn Tắc láºp tức tụ thà nh má»t khá»i. Y bèn vá»i và ng Äứng lên má» rá»ng cá»a ra, nhìn thấy ngoà i cá»a là má»t ngưá»i là m, chÃnh là kẻ Äá»t Äèn lá»ng ÄÆ°a y Äi tìm nÆ¡i ngá»§ trá».
âÄã xảy ra chuyá»n rá»i.â Tuá»i cá»§a ngưá»i là m không nhá», lúc nói chuyá»n vẻ mặt lại như thá» chưa Äá»nh thần lại ÄÆ°á»£c. TÃn Tắc kéo gã, gần như chạy vá» nhà . Ngưá»i là m già lại nói: âLão gia á» phá»§ cá»§a phò mã.â
Từng ngá»n Äèn trong Bạch phá»§ ÄÆ°á»£c thắp sáng, phÃa trên nhà cá»a chụp má»t vầng sáng thảm Äạm. Phá»§ phò mã bên cạnh Äèn Äuá»c sáng trưng nhưng lại Äắm chìm trong yên tÄ©nh. Ngưá»i á» cá»a thấy là TÃn Tắc tá»i, vá»i và ng dẫn y Äi và o.
Hai tay Thanh Hòa Công bấm gá»i, ngá»i á» ngoà i phòng ngá»§ cá»§a TÃn Mặc tá»±a như tượng gá». Lúc TÃn Tắc Äi và o, ông ta dưá»ng như hoà n toà n không thấy. Trong phòng ngá»§ truyá»n Äến tiếng nói chuyá»n chợt cao chợt thấp cá»§a công chúa Vinh An và má»t Äám ngưá»i, TÃn Tắc không ÄỠý tá»i Thanh Hòa Công Äã Äẩy cá»a Äi và o.
âLà có ý gì?â Vinh An mang khuôn mặt tái nhợt bá» má»t Äám ngưá»i bao quanh, há»n xiêu phách lạc há»i. âChết là có ý gì? Ta không hiá»u⦠Vừa rá»i chà ng ấy vẫn yên là nh cÆ¡ mà !â
TÃn Tắc thấy nà ng ấy ná»i giáºn vá»i Lý thái y, bá»ng nhiên hiá»u ra.
âTÃn Mặc?â TÃn Tắc Äi tá»i bên giưá»ng, thấy khuôn mặt má»m cưá»i khi ngá»§ cá»§a em trai. Y sá» gò má cá»§a TÃn Mặc thấy hÆ¡i lạnh.
Lúc TÃn Mặc thừa nháºn Äầu Äá»c hại chết Duá» Tuân, TÃn Tắc cÅ©ng muá»n há»i y: Äá»c dược á» Äâu? Lúc Äó có dá»± cảm nhưng mà y nhá»n ÄÆ°á»£c không há»i ra, sợ TÃn Mặc vá»n không có ý như váºy lại bá» y nhắc Äến.
Dá»± cảm không phải là má»t loại phán Äoán sao? Thá»±c ra y rất hiá»u TÃn Mặc â y Äã ngá» tá»i TÃn Mặc sẽ là m như váºy.
Nhưng mà y Äã nhá»n ÄÆ°á»£c, không nói bất cứ Äiá»u gìâ¦
âTÃn Mặcâ¦â TÃn Tắc Äá»t nhiên cảm thấy buá»n vô cùng. Lần nà y quả nhiên không ly dá» â Vinh An trá» thà nh quả phụ cá»§a nhà há» Bạch, TÃn Mặc giữ nà ng ấy lại nhà há» Bạch. âCái nà y gá»i là âlá»i thoát trong cảnh khá»n cùngâ sao? TÃn Mặc!â TÃn Tắc Äánh má»t quyá»n và o trên gá»i cá»§a TÃn Mặc, âSao em có thá» cưá»i ÄÆ°á»£c?â
Có ngưá»i lấy tay Äẩy TÃn Tắc sang má»t bên. TÃn Tắc nhìn lại, là cha cá»§a y â Thanh Hòa Công.
âNếu như anh không tá»iâ¦â Mặt Thanh Hòa Công cứng ngắc, ngây ngá»c nhìn chằm chằm TÃn Tắc nói, âNếu như anh không tá»i thì dù ngà y mai nháºn ÄÆ°á»£c thánh chá» ly dá», TÃn Mặc vẫn có thá» sá»ng ÄÆ°á»£c. Sá»ng qua ngà y mai, sau nà y cÅ©ng nhất Äá»nh có thá»â¦ Cho bá»n ta má»t Ãt thá»i gian, nhất Äá»nh sẽ nghÄ© ra má»t chá»§ ý. Cho dù không thá» toà n thân trá» ra, bá» giáng chức là m thứ dân cÅ©ng tá»t, bá» Äi Äà y cÅ©ng ÄÆ°á»£c, TÃn Mặc sẽ sá»ng. Tại sao anh lại như váºy? Tại sao lại muá»n tá»i cÆ¡ chứ? Anh Äang giúp ai? Lẽ nà o anh không biết, anh chá» mang Äến cho cái nhà nà y Äiá»u xấu thôi sao?â
Ãng ta loạng choạng Äi tá»i bên giưá»ng, Äá»t nhiên mất Äi toà n bá» sức lá»±c, quỳ phá»ch xuá»ng. TÃn Tắc do dá»± má»t chá»c, vẫn muá»n Äi lên trưá»c nâng ông ta. Nhưng Thanh Hòa Công láºp tức cá»± tuyá»t, hÃt má»t hÆ¡i kiên quyết nói: âAnh vÄ©nh viá»
n Äừng bưá»c và o cá»a cái nhà nà y nữa!â Sau khi nói xong ông ta cà ng bất lá»±c, Äầu gần như rÅ© Äến trưá»c ngá»±c.
TÃn Tắc trông ông ta tóm lấy tay TÃn Mặc không ngừng v**t v*. âCon tôi, con tôiâ¦â Trưá»c mặt má»i ngưá»i, Thanh Hòa Công già nua già n giụa nưá»c ắt, gà o khóc, âTÃn Mặc, con tôi!â
Tất cả ngưá»i trong phòng Äá»u trầm mặc, biá»u thá» tôn kÃnh Äá»i vá»i sá»± Äau buá»n cá»§a ông lão. Vinh An cá» gắng há to miá»ng, lúc ấy dưá»ng như Äã quên cách hô hấp. âRá»t cuá»c là thế nà o?â Nà ng ấy nhìn TÃn Mặc và Thanh Hòa Công, dùng giá»ng như muá»i kêu nói thầm má»t câu, che ngá»±c ngá»i liá»t trên mặt Äất.
Äoà n ngưá»i vây quanh Thanh Hòa Công và Vinh An, không còn ai ÄỠý tá»i TÃn Tắc. Y dùng sức xoay ngưá»i, bưá»c nhanh rá»i khá»i nÆ¡i tháºt Äáng buá»n ấy.
Tá» Doanh Äã mÆ¡ má»t cÆ¡n ác má»ng.
Nà ng mÆ¡ thấy mình chạy Äến cung Ngá»c Tiết, dùng giá»ng gần như Äiên cuá»ng nói vá»i hoà ng Äế: âXin cho Bạch TÃn Mặc và công chúa Vinh An ly dá»!â Sau Äó Äạt ÄÆ°á»£c chiếu thư cá»§a hắn, Tá» Doanh không nhá»n ÄÆ°á»£c mà chá» và o khuôn mặt á»§ rÅ© cá»§a TÃn Mặc nói: âCoi hôn ưá»c vá»i ta như trò Äùa, nay hôn nhân cá»§a anh cÅ©ng sắp lá»t và o sá»± sắp Äặt!â Nhưng trong nháy mắt nà ng liá»n lạnh cả ngưá»i: Là m sao nà ng có thá» biá»u hiá»n ngông cuá»ng á» trưá»c mặt hoà ng Äế? Tháºt là Äáng sợ! Äây nhất Äá»nh là má»t giấc mÆ¡.
á» trong thá»±c tế, nà ng chắc chắn không thá» ÄÆ°a ra má»t loại Äá» nghá» quan báo tư thù.
Nà ng cÅ©ng sẽ không Äắc ý vênh váo mà cưá»i to.
Nà ng là ngưá»i an toà n.
NghÄ© Äến hai chữ âan toà nâ nà y, Tá» Doanh Äá»t nhiên cảm giác ÄÆ°á»£c nà ng phải trá» lại hiá»n thá»±c.
Trong má»ng có rất nhiá»u suy nghÄ© vẩn vÆ¡ không thá» dá»± tÃnh ÄÆ°á»£c. Nhưng mình khá»ng chế hiá»n thá»±c thì má»i an toà n.
Suy nghÄ© má»t lát Tá» Doanh liá»n má» mắt, cảnh trong mÆ¡ bá» quên Äi ngay. Nà ng xoay ngưá»i, thấy Hiên Nhân nằm ngá»§ say á» giưá»ng bên ngoà i, nhá» tá»i tá» giấy mà anh cả nhá» Hiên Nhân mang và o, nói công chúa Phượng Diá»p Äã phái Phi Long Vá» Äến thà nh Tuyên.
Duá» Tuân vừa chết, hai chữ thà nh Tuyên liá»n thay Äá»i ý nghÄ©a á» trong lòng Tá» Doanh. Nhưng vừa nghÄ© tá»i Duá» Tuân, nà ng lại cảm thấy gặp phải Äá»i thá»§ Äuá»i cùng giết táºn thì trên Äá»i nà y sẽ không có má»t chá» nà o an toà n cả. Nà ng lẳng lặng Äi qua ngưá»i Hiên Nhân, Äi tá»i án thư nâng bút viết thư.
Cung nữ trưá»ng ca trá»±c Äêm là Tá»ng Chi Huá», thấy nà ng Äứng dáºy, vá»i và ng và o há»i cÆ¡ thá» Tá» Doanh có khá»e hay không, có cần cái gì không. Tá» Doanh há»i là lúc nà o rá»i, Chi Huá» Äáp: âSắp Äến canh nÄm rá»i ạ.â Tá» Doanh nói: âVáºy không ngá»§ nữa.â Chi Huá» vá»i và ng gá»i Äám cung nữ hầu hạ rá»a mặt chải Äầu, thay quần áo. Lúc quay lại, Tá» Doanh Äã ngá»i trưá»c bà n trang Äiá»m, thứ má»i vừa rá»i viết cÅ©ng không còn trên thư án.
Tá» Doanh Äợi Hiên Nhân rá»a mặt chải Äầu xong, lặng lẽ dặn dò cô ấy vừa má» cá»a cung thì ra ngay, không ÄÆ°á»£c nán lại á» trên ÄÆ°á»ng.
Lúc nà y trá»i vẫn còn tá»i, Tá» Doanh tạm thá»i chưa có những chuyá»n khác liá»n mang há»p bạc tá»i, kiá»m tra tá» Äiá»u cho phép trong Äó. Vừa má» ra xem, nà ng Äá»t nhiên biến sắc: âAi Äá»ng và o váºt bên trong?â Chi Huá» thấy tiếng nói và sắc mặt nà ng Äá»u nghiêm khắc, vá»i vã trả lá»i: âTụi nô tỳ sao dám tá»± ý Äá»ng và o há»p bạc cá»§a nương nương?â Tá» Doanh cưá»i nhạt bảo: âHôm qua lúc Äặt và o, tá» Äầu tiên rõ rà ng là Bạch TÃn Tắc. Cô nói ta nhá» lầm sao?â
Chi Huá» gục Äầu xuá»ng, mÃm chặt môi không dám chá»ng Äá»i nà ng. Tá» Doanh lại lấy tất cả tá» Äiá»u cho phép trong há»p ra xem má»t lần há»i: âBạch TÃn Tắc á» Äâu?â Lúc nà y Chi Huá» má»i bạo gan nói: âBan Äêm không dám quấy nhiá»
u nương nương nghá» ngÆ¡i, chưa dám bẩm báo. Môn Äá»c cá»a cung phÃa bắc sai ngưá»i truyá»n má»t tin tức⦠nói là Äêm qua Bạch Äại nhân quanh quẩn á» bên ngoà i cá»a cung phÃa bắc.â
Tá» Doanh dưá»ng như vẫn chưa kinh ngạc, há»i: âGiá» thì thế nà o?â
âMôn Äá»c nháºn ra y, mặc dù không dám Äá» y và o nhưng cÅ©ng không tiá»n Äá» mặc y chá»u lạnh á» bên ngoà i. Bá»i váºy má»i Äến há»i thÄm, Bạch Äại nhân Äi ra ngoà i có phải là m viá»c vì nương nương hay không, nương nương có sắp xếp gì không.â
âY là m viá»c cho ta.â Tá» Doanh liếc xéo Chi Huá», lạnh như bÄng nói, âCô phải chá» tá»i khi VỠúy chết cóng á» bên ngoà i cá»a cung phÃa Bắc má»i nói viá»c nà y cho ta biết Äúng không?â
Chi Huá» vá»i và ng quỳ xuá»ng nói: âNô tỳ thá»±c sá»± không dám là m chá»§ Äáp lại, lại không dám kinh Äá»ng nương nương. Nô tỳ nghÄ©, nếu môn Äá»c cung phÃa Bắc Äã nháºn ra Bạch Äại nhân thì sẽ không ngá»i xem mặc ká». Cho nênâ¦â Cô ấy nói nghe xong nghe thấy tiếng trá»ng canh nÄm vang dá»i trong cung, vá»i và ng nói: âNô tỳ Äi nghênh Äón Bạch Äại nhân ngay.â
Tá» Doanh lại nói: âBảo y láºp tức Äến gặp ta.â Chi Huá» ÄÆ°á»£c nà ng dặn dò, bưá»c nhanh Äi là m.
Tá» Doanh vẫn tá» vẻ như thưá»ng Äến cung Ngá»c Tiết chà o buá»i sá»m, lúc quay lại cung Äan Xuyến, chá» thấy má»t mình Chi Huá» quỳ Äợi nà ng. Tá» Doanh cau mà y nói: âSao chá» có má»t mình cô? Bạch TÃn Tắc Äâu?â
Chi HuỠấp a ấp úng nói: âÄợi lúc nô tỳ Äi tá»i cá»a cung phÃa bắc, Bạch Äại nhân Äã và o cá»a, trá» vá» chá» á» cá»§a mình lâu rá»i. Nô tỳ lại Äi và o trong Äó gá»i y. Nhưng bất ká» nô tỳ nói cái gì, y Äá»u như không nghe thấy⦠Sau Äó lại có mấy ngưá»i Äi qua, ai cÅ©ng không lay Äá»ng ÄÆ°á»£c y. Äến giá» y vẫn còn ngá»i Äá» ra á» Äó.â
Tá» Doanh vá»n sắp ná»i giáºn, nghe lá»i cá»§a Chi Huá» xong, nà ng lại hòa hoãn thần sắc, hiếu kỳ bảo: âThưá»ng ngà y y không phải là ngưá»i như thế.â Suy nghÄ© má»t lúc thì còn nói: âTa qua xem thá».â Thế là dặn dò chuẩn bá» lò sưá»i bụng và áo choà ng tuyết.
Hoà ng háºu không nên tùy ý Äi tá»i chá» á» cá»§a cấm vá» nhưng TÃn Tắc là hoạn quan, thân pháºn lại không như cấm vá» bình thưá»ng. Nữ quan bên cạnh Tá» Doanh khuyên nhá»§ và i câu, suy cho cùng thì cÅ©ng biết tÃnh nết cá»§a Tá» Doanh, không hết lòng khuyên can mà chá» truyá»n lá»nh xuá»ng quét dá»n ÄÆ°á»ng, lá»nh cho Äám cấm vá» ngưá»i nà o ngưá»i nấy á» yên trong phòng không ÄÆ°á»£c ra và o.
Sắc trá»i Äã tá»i, dá»c ÄÆ°á»ng Äi quả nhiên Tá» Doanh không thấy má»t bóng ngưá»i. Trong phòng TÃn Tắc sáng Äèn, nà ng dừng lại nghe Äá»ng tÄ©nh trong phòng nhưng không nghe ÄÆ°á»£c bất kỳ âm thanh gì. Cung nữ Äẩy cá»a ra cho nà ng, lạnh lùng nói: âBạch TÃn Tắc, vì sao không quỳ Äón nương nương?â Tá» Doanh dùng tay ra hiá»u ngÄn cung nữ lại, tá»± mình Äi và o phòng.
TÃn Tắc ngá»i dưá»i Äất rất tùy ý, ÄÆ°a lưng vá» phÃa Tá» Doanh.
Tá» Doanh không trách cứ y, trông bóng lưng y, nhìn má»t há»i má»i nhá» giá»ng nói: âÄÆ°á»ng ÄÆ°á»ng là vỠúy cá»§a cung Äan Xuyến lại má»t mình trá»n á» trong phòng khóc! Äá» ngưá»i ta biết ÄÆ°á»£c thì chẳng phải sẽ cưá»i Äến rụng rÄng?â
TÃn Tắc vá»n chá» lặng lẽ rÆ¡i lá», vừa bá» nà ng nói, y lại nghẹn ngà o má»t tiếng, không kiá»m chế ÄÆ°á»£c nữa khóc nức ná»: âNương nương, TÃn Mặc chết rá»i.â
Tá» Doanh vừa nghe thì cứng ngưá»i tại chá», má»t lát sau má»i nhẹ nhà ng há»i: âAnh nói cái gì Äó?â
TÃn Tắc cá» gắng lau Äi nưá»c mắt già n giụa, cá» gắng là m cho giá»ng nói bình tÄ©nh lại: âTÃn Mặc chết rá»i. Äêm qua, nó uá»ng thuá»c Äá»c tá»± sát.â
âAnh vì chuyá»n nà y mà tá»± ý rá»i cung?â
âKhông phải.â TÃn Tắc nói, âLà bá»i vì tôi Äi nên nó má»i chết.â
Tá» Doanh không ÄỠý nghiêng mặt sang má»t bên. Tuy TÃn Tắc Äau lòng nhưng không há»n loạn. Loại phản ứng nà y cá»§a Tá» Doanh khiến trong lòng y hiá»n lên sá»± lạnh lẽo, bá»ng bừng tá»nh, cưá»i khá» nói: âThì raâ¦â
âAnh muá»n nói cái gì?â Tá» Doanh từ tá»n há»i.
TÃn Tắc Äau buá»n nói: âThì ra ngưá»i hiá»u rõ tôi nhất là nương nương.â Nà ng biết y sẽ ÄỠý mà Äi gặp TÃn Mặc. Không có lá»i nói không rõ ý nghÄ©a cá»§a nà ng thì y không biết hoà ng gia má»t lòng muá»n TÃn Mặc và Vinh An ly dá». Không có nà ng Äá» lại tá» Äiá»u cho phép thì y cÅ©ng sẽ không vá» nhà , sẽ không nhắn nhá»§ lá»i như thỠám chá» cá»§a nà ng vá»i ngưá»i nhà .
Phản ứng sau khi nghe thấy tin tức cá»§a TÃn Mặc không khó Äá» suy Äoán â y Äã bỠép Äến ÄÆ°á»ng cùng, bất ká» như thế nà o cÅ©ng không thá» mất Äi cô công chúa Äã vắt óc tìm kế Äá» lấy ÄÆ°á»£c nữa. Y lấy cô công chúa nà y không phải vì mình, y lấy vì nhà há» Bạch.
Không ai có thá» khiến Vinh An li dá» vá»i má»t ngưá»i chết. ÄÆ°Æ¡ng nhiên, viá»c nà y cÅ©ng chá» có thá» giữ nà ng ấy hai mươi bảy tháng, nhưng sau khi túc trá»±c bên linh cữu chấm dứt thì lại là cảnh tượng má»i, có lẽ nhà há» Bạch Äã vượt qua thá»i khắc khó khÄn nhất.
âThì ra, TÃn Mặc hiá»u nương nương hÆ¡n tôi.â TÃn Tắc hắng giá»ng má»t cái, tâm trạng giá»ng như cÅ©ng dần dần bình á»n lại, âNó nói thần có thá» vá» nhà báo tin thì phải cảm tạ nương nương.â Miá»ng Tá» Doanh ngáºm chặt, nói không nên lá»i.
TÃn Tắc còn nói: âTÃn Mặc muá»n tôi nói lá»i cảm tạ nương nương thay nó.â Tá» Doanh láºp tức nói ngắn ngá»§i: âAnh nói láo.â
âThần không dám dá»i gạt nương nương.â
âAnh nói lá»i nà y là Äá» cho ta cảm thấy là ta ép y chết, vì váºy nên thẹn vá»i y sao?â Tá» Doanh nói xong rất nhanh. Vừa má»i xấu há» á» trong lòng, chẳng lẽ không phải sao? Nguá»n cÆ¡n má»i chuyá»n chÃnh là vì biá»u hiá»n cá»§a nà ng!
Äá»i mặt vá»i chá» trÃch dá»n dáºp cá»§a Tá» Doanh, TÃn Tắc trầm mặc khoảnh khắc, nói: âNgưá»i thẹn vá»i nó là tôi.â
Rõ rà ng cảm thấy tất cả những gì TÃn Mặc phải gánh vác Äá»u do y là m liên lụy. Nhưng sâu trong lòng lại âm hiá»m Äá» ká» tất cả những gì TÃn Mặc lấy ÄÆ°á»£c⦠Là y lá»±a chá»n tin tưá»ng hoà ng gia muá»n TÃn Mặc ly dá», cÅ©ng là y lá»±a chá»n không ngÄn TÃn Mặc lại, nói vá»i mình rằng TÃn Mặc sá»ng quá cá»±c khá», không ngừng dao Äá»ng á» trong cung Äình, Äắc tá»i tất cả thế lá»±c, bá» vu oan tá»i nặng â tá»i chết là giải thoát duy nhất cá»§a y.
âThá»±c ra là tôi muá»n nhìn thấy nó mất Äi tất cả, tháºm chà muá»n ÄÃch thân cưá»p Äoạt tất cả cá»§a nó mà thôi!â Y nói rá»i chôn mặt và o giữa Äầu gá»i lại khóc lên, âCả Äá»i nó có lá»i vá»i rất nhiá»u ngưá»i. Còn tôi lại có lá»i vá»i nó cả má»t Äá»i.â
Tá» Doanh bá»ng nhiên cảm giác không phải sợ hãi nữa. Nà ng mặc cho y khóc má»t tráºn, Äứng lên nghiêm mặt nói: âá» chá» nà y, á» trưá»c mặt ta, anh là vỠúy cá»§a cung Äan Xuyến. Sao có thá» Äá» má»t kẻ khóc sưá»t mưá»t bảo vá» tÃnh mạng ta? Anh liá»u mình Äá»i lấy chức vỠúy cá»§a cung Äan Xuyến, lại muá»n chôn vùi trong nưá»c mắt sao? Muá»n khóc thì vá» nhà há» Bạch mà khóc.â Nà ng thá» dà i, nói, âNhà anh liên tục gặp bất hạnh, cho phép anh trá» vá» lo liá»u tang sá»±.â
TÃn Tắc thuáºn theo Äứng lên, khom ngưá»i tháºt sâu nói vá»i Tá» Doanh: âÄa tạ nương nương thương xót. Nhưng thần Äã từng nói vá»i nương nương rá»i, cung Äình má»i là nhà cá»§a thần. Thần sẽ không rá»i khá»i nhà .â
âAnhâ¦â Lông mà y Tá» Doanh khẽ rung Äá»ng, nói, âCha anh Äã lá»n tuá»i, anh vá» táºn hiếu Äi.â
Nhắc tá»i Thanh Hòa Công, giá»ng Äiá»u TÃn Tắc lãnh Äạm Äi: âNương nương, tôi Äã là má»t Äứa trẻ má» côi từ lâu rá»i.â
Tá» Doanh không hiá»u nhìn khuôn mặt trà n Äầy nưá»c mắt cá»§a y, ná» má»t nụ cưá»i tá»± giá»
u: âá» trong cÄn nhà như váºy, biến thà nh má»t Äứa bé là m sai chuyá»n, bá» ngưá»i khác lạnh nhạt Äã Äáng sợ lắm rá»i. Nếu như lại mất Äi cả nhà thì á» trong cung phải Äá»i mặt vá»i bao nhiêu chuyá»n Äáng sợ nữa, quả thá»±c không cách nà o tưá»ng tượng ná»i.â
Y cúi Äầu buá»n bã nói: âMuá»n là m và i chuyá»n Äá» liên há» giữa tôi và cha không thá» cắt Äứt. Nhưng cà ng ná» lá»±c thì cà ng e ngại, cà ng cảm giác rằng tôi Äã là má»t Äứa trẻ má» côi không ai quan tâm từ lâu. Cuá»i cùng bây giá», ngay cả lừa gạt mình cÅ©ng không cần thiết nữa.â
Lá»i nói nà y là m cho Tá» Doanh nháy mắt cảm Äá»ng lây. Nà ng há miá»ng nhưng không nghÄ© ra lá»i lẽ thÃch hợp. Vừa may cung nữ ngoà i cá»a thông báo: âThánh thượng cho Äòi, má»i nương nương mau Äến cung Ngá»c Tiết.â
Tá» Doanh vá» vai TÃn Tắc tá» vẻ an á»§i rá»i Äi ra ngoà i.
Trong lòng TÃn Tắc còn có má»t Äiá»m khả nghi, lá»n máºt há»i: âTá»i hôm qua nương nương Äến cung Ngá»c Tiết có liên quan Äến TÃn Mặc không?â
Tá» Doanh vá»n khung cá»a, quay Äầu buá»n bã cưá»i: âTá»i hôm qua và cả sáng nay, thánh thượng vẫn luôn mê man. Ta chẳng nói gì vá»i ngưá»i cả!â Nà ng dừng lại khoảnh khắc, tiếc nuá»i nói, âCho dù thánh thượng tá»nh, chuyá»n ta muá»n nói vá»i ngưá»i cÅ©ng chá» là cầu xin ngưá»i Äón hoà ng tôn trá» lại trong cung mà thôi.â
Thân thá» TÃn Tắc lảo Äảo.
âCó Äôi khi trong lòng ta cÅ©ng sẽ có ý nghÄ© ác Äá»c, và dụ như lần nà y, ta muá»n má»i ngưá»i Äá»u biết Bạch TÃn Mặc Äã là m những chuyá»n xấu cỡ nà o, nhất là Äá» cho ngưá»i anh cả yêu thương anh ta biết. Ta sẽ âm thầm kỳ vá»ng chuyá»n nà y có thá» truyá»n ra, thánh thượng hạ chiếu lá»nh cho anh ta và Vinh An ly dá»â¦ Thá»nh thoảng ta không khắc chế ná»i bản thân, biá»u lá» tình cảm ra.â Tá» Doanh nói, âTÃn Tắc, anh quá hiá»u quan sát ta nhưng lại không Äá»§ hiá»u ta. Ta sẽ không thá»±c sá»± nhúng tay và o Äâu!â
TÃn Tắc trông nà ng, trong Äầu trá»ng rá»ng.
Thanh Hà Công, TÃn Mặc và má»i ngưá»i nhà há» Bạch, bá»n há» vẫn luôn Äang e sợ. Từ khi cô gái bá» từ hôn trá» thà nh hoà ng háºu, bá»n há» vẫn âm thầm Äá» phòng nà ng, rất sợ nà ng ghi thù lúc trưá»c, lần sau sẽ rút cá»§i dưá»i Äáy ná»i Äá» trả thù. Lần nà y thá»±c sá»± rất giá»ng báo thù trong tưá»ng tượng cá»§a bá»n há». Ngay cả TÃn Tắc và o thá»i khắc ấy cÅ©ng Äã quên, giá trá» báo thù thua xa viá»c giữ gìn danh dá»± hiá»n lương thục Äức, lòng dạ rá»ng rãi cá»§a hoà ng háºu. Má»t ngưá»i hoà ng háºu thưá»ng sẽ không Äá»i phó vá»i kẻ thù cá»§a nà ng mà má»i ngưá»i Äá»u biết. Nà ng luôn luôn có thá» má» to Äôi mắt vô tá»i mà thương hại nhìn những kẻ lo sợ nà ng tá»± loạn.
TÃn Tắc thá» tháºt dà i: Chá» có ngưá»i á» vá» trà cao má»i có ưu thế có thá» khiến ngưá»i ta hoảng loạn nà y. Bất giác, nà ng Äã lại há»c ÄÆ°á»£c tuyá»t kỹ bình chân như vại cá»§a hoà ng Äế rá»i!