Chương 13: Chương 13: Báºt Hack Äánh Xuyên Phó BảnLiá» u Như Yên
"Đại ca An Lục à, chị Xuân Nhi làm việc tắc trách... à nhầm, cẩn trọng như vậy là tốt cho công ty, chậm một chút cũng là bình thường mà." Mộc Như Phong thêm dầu vào lửa.
"Hừ! Tiểu Mộc nói chí phải. Nếu sai sót số liệu, ngươi có gánh trách nhiệm thay ta không?" Xuân Nhi sừng sộ, hừ lạnh một tiếng rồi quay lại... đếm tiếp từ đầu.
Cứ đếm được vài cái lại "nhầm", lại đếm lại. Vòng lặp vô tận này khiến An Lục tức điên người.
"Này! Các người diễn trò đủ chưa? Muốn nhận hay không thì bảo? Tin ta tố cáo lên trên không?" An Lục gầm lên.
"Tố cáo? Cứ việc! Ta đang mong được điều chuyển đây, ngồi rú trong cái ngăn kéo chật chội đó chán ngấy rồi." Xuân Nhi đáp trả tỉnh bơ.
"Ngươi... ngươi..." An Lục tức đến mức năm cái xúc tu sau lưng múa may loạn xạ, trông như một con bạch tuộc lên cơn động kinh. Nhưng rốt cuộc gã vẫn không dám ra tay.
Cố nén cơn giận, An Lục quay sang Mộc Như Phong:
"Mộc Như Phong, ra đây nói chuyện."
...
Mộc Như Phong mỉm cười:
"Xuân Nhi tỷ cứ đếm tiếp nhé, ta ra trao đổi nghiệp vụ với hắn chút."
"Ừ đi đi Tiểu Mộc, ta sẽ đếm thật kỹ."
Ra khỏi kho hàng, An Lục gằn giọng:
"Rốt cuộc ngươi muốn gì?"
"Ta chẳng muốn gì cả."
"Đừng vòng vo nữa! Mau thu hàng đi, điều kiện là gì, nói mau!"
"Một trăm đồng. Chồng tiền ngay, ta bảo Xuân Nhi tỷ xong việc lập tức." Mộc Như Phong ra giá thẳng thừng.
"Mày muốn chết à?!"
Xúc tu của An Lục bùng nổ, thân hình gã phình to, cái miệng ngoác tận mang tai lộ ra hàm răng lởm chởm như dao cạo. Sát khí bốc lên ngùn ngụt.
Mộc Như Phong vẫn bình chân như vại:
"Nếu muốn động thủ thì cứ tự nhiên. Yên tâm, ta hứa không đánh trả đâu."
"..."
An Lục nghẹn họng. Gã biết rõ quy tắc, giờ mà đánh người là gã thiệt đơn thiệt kép.
"Ta không có nhiều tiền thế." An Lục xẹp xuống như quả bóng xì hơi, trở lại hình dạng ban đầu.
"Thế có bao nhiêu?"
"Năm mươi đồng."
"Năm mươi? Ha ha, đừng đùa. Gã tài xế mới đến cũng có tiền trăm, ngươi là nhân viên gạo cội mà nghèo thế à?" Mộc Như Phong cười khẩy.
"Ở đây cái gì cũng tốn tiền! Ăn uống, sinh hoạt, đến cái màng bọc cũng phải tự mua! Hồi nãy ta còn phải 'cúng' cho Vương quản lý một mớ, giờ vét túi chỉ còn đúng năm mươi đồng thôi!" An Lục gào lên thảm thiết.
"Thôi được rồi, nể tình đồng nghiệp. Đưa đây." Mộc Như Phong chìa tay ra.
Cầm tờ năm mươi đồng còn ấm hơi tay của An Lục, Mộc Như Phong vui vẻ quay lại kho.
"Xuân Nhi tỷ, xong chưa nhỉ?"
"Sắp rồi Tiểu Mộc, còn cái đuôi lẻ này nữa là chốt sổ."
Lần này Xuân Nhi làm việc nhanh gọn lẹ. Cô ta xác nhận số lượng, đưa điện thoại cho Mộc Như Phong ký tên, chụp ảnh nhập kho.
Mộc Như Phong nhận lại điện thoại, kẹp thêm hai tờ mười đồng nữa vào tay Xuân Nhi khi trả máy:
"Làm phiền Xuân Nhi tỷ rồi."
"Phiền gì đâu, trách nhiệm cả mà." Xuân Nhi cười tít mắt, nhanh nhẹn cất tiền.
"Hàng này xong rồi. Mà kiện Bia Hoa Máu kia cũng là của cậu à?"
"Vâng, còn hai pallet nữa thôi ạ."
"Thế cậu đi kéo vào nốt đi, ta đợi nhập kho luôn cho."
"Đa tạ tỷ tỷ!"
Nhìn hai người kẻ tung người hứng, An Lục tức đến nổ phổi nhưng chỉ biết hậm hực đi qua, hừ lạnh một tiếng.
Mộc Như Phong nhanh chóng hoàn tất công việc. Khi hai xe hàng được nhân viên kho kéo đi, An Lục cũng tranh thủ lấp đầy chỗ trống.
"Xuân Nhi tỷ, mỗi ngày có nhiều xe hàng không?"
"Mấy nay Ưu Tuyển đang chạy chương trình khuyến mãi nên hàng về nhiều hơn chút. Sáng tầm 4-5 xe, chiều 7-8 xe. Nhưng yên tâm, cứ đến 6 giờ tối là tan sở, còn hàng hay không cũng kệ. Mai hết đợt thì sẽ vắng hơn. Giờ cũng trưa rồi, cậu nghỉ ngơi chút đi."
"Vâng, chào tỷ."
...
12 giờ trưa.
Leng keng leng keng ——
Tiếng chuông chói tai vang vọng khắp khu công nghiệp, báo hiệu giờ nghỉ trưa.
Mộc Như Phong vừa đứng dậy thì thấy An Lục đã nhảy phắt xuống bục, lao thẳng về phía nhà ăn như một con thú đói. Hắn cũng tò mò đi theo.
Lúc vào đây hắn đã ăn tối rồi, nhưng giờ cái bụng lại bắt đầu réo gọi. "Mẫu Cương Thi" tiêu hao năng lượng khá nhanh.
Nhà ăn hiện ra trước mắt, vừa quen vừa lạ. Quen vì kết cấu giống các nhà ăn công nghiệp thông thường, lạ vì không khí ở đây âm u, lạnh lẽo đến rợn người.
Bàn ghế nhiều, nhân viên đông đúc, nhưng chỉ có vỏn vẹn ba cửa sổ lấy cơm, khiến hàng người xếp dài dằng dặc. Mộc Như Phong lách qua đám đông, tiến sát lại gần cửa sổ để xem thực đơn.
Và rồi, hắn chết lặng.
Thực đơn hôm nay gồm 5 món "đặc sản":
[Đùi người ướp tỏi]
[Đầu lâu kho tàu]
[Gỏi ngón tay ngũ sắc]
[Tim người xào lăn]
[Súp xương người hầm đặc]
Tất cả được đựng trong những cái chậu nhôm khổng lồ, riêng món súp thì chứa trong một cái thùng phuy to tướng.
Mộc Như Phong ban đầu còn hy vọng đây chỉ là tên gọi "bắt trend" kinh dị, nhưng nhìn kỹ vào chậu [Gỏi ngón tay], hắn thấy rõ những ngón tay, ngón chân người thật sự đang trộn lẫn với đủ loại côn trùng và rau củ kỳ dị. Còn món súp kia, gã đầu bếp vừa vớt lên một cái hộp sọ trắng hếu.
Mùi máu tanh nồng nặc bốc lên xộc vào mũi khiến dạ dày Mộc Như Phong quặn lại. Hắn nuốt nước bọt, không phải vì thèm mà vì kinh tởm và... một chút kích thích bản năng kỳ lạ.
"Chết tiệt! Ta có phải cương thi thật đâu mà thèm máu!" Hắn thầm chửi rủa, cố trấn áp cơn đói cồn cào.
"Này nhóc, đồ ăn ngon lắm đấy. Nhìn ngươi phốp pháp thế kia, chắc thịt cũng thơm ngon lắm nhỉ?"
Một gã nhân viên đứng cạnh thì thầm vào tai hắn, giọng nói rin rít như tiếng rắn trườn. Rõ ràng gã đã nhận ra Mộc Như Phong là người sống.
"Nghe nói công ty mới tuyển người sống vào. Đây là đứa thứ ba hay thứ tư rồi?"
"Thứ tư. Đứa trước ta có nếm thử một miếng, vị tuyệt hảo, tươi hơn hẳn mấy thứ đồ đông lạnh trong này." Một gã to con khác liếm mép, ánh mắt hau háu nhìn Mộc Như Phong như nhìn một miếng bít tết di động."