Chương 1: Chương 1: Hoà n há»n chá»n Linh ÄÆ°á»ngPhươnggggggg
Linh đường Lục gia.
Trong một cỗ quan tài.
Lồng ngực Lục Dạ phập phồng kịch liệt, thân thể dần khôi phục tri giác, ý thức được thần hồn mình đã rời khỏi chiến trường Vực Ngoại, quay trở về với nhục thân.
“Chư vị tiền bối, anh linh các đồng bào tử trận chiến trường, Lục Dạ ta nhất định sẽ quay lại Vực Ngoại một chuyến!”
“Đến lúc đó, ta sẽ dốc hết sức mình, vá trời nghiêng, lấp biển nứt! Mang anh linh các vị trở về!”
“Hơn nữa...”
Chỗ sâu trong đôi mắt Lục Dạ tràn ngập hận ý: “Ta còn phải hỏi tội lũ sâu mọt phong tỏa đường lui, vứt bỏ chúng ta!”
Trong đường vân lòng bàn tay phải hắn lặng lẽ hiện ra một bức đồ án thần bí.
Hư ảnh một thanh đạo kiếm trấn áp trên chín tầng lao ngục Hỗn Độn!
Đây là bí mật lớn nhất trên người Lục Dạ, được gọi là Cửu Ngục Kiếm Đồ.
Ba năm trước đây, chính vì Cửu Ngục Kiếm Đồ mà thần hồn hắn mới có thể tiến vào chiến trường Vực Ngoại.
Đó là một đoạn kinh lịch không thể tưởng tượng nổi.
Giờ phút này nhớ lại, vẫn như là một giấc mộng.
“May mà, di vật của các vị tổ sư, lời dặn dò cùng lệnh bài thân phận của ta vẫn còn, chắc chắn không phải mơ!”
Lục Dạ thầm nhủ.
Trong thần hồn hắn, một tấm lệnh bài cổ xưa hiện lên.
Tính danh: Lục Dạ.
Tuổi tác: mười bốn.
Thân phận: Hậu duệ dòng chính tông tộc Lục thị Thiên Hà quận.
Tu vi: Tu hành cảnh giới thứ nhất, Dẫn Linh cảnh.
Đảm nhiệm chức vụ: Thám báo!
Đây là lệnh bài mà Lục Dạ nhận được khi thần hồn tiến vào chiến trường Vực Ngoại ba năm trước, hắn vẫn luôn mang theo bên mình.
“Hả?”
Lục Dạ đang định ngồi dậy, lại bỗng cảm thấy có gì đó không đúng.
“Ta… đang ở trong quan tài?!”
Còn chưa kịp hiểu chuyện gì, bên ngoài vang lên tiếng đọc điếu văn vô cùng bi thương:
“Lục Bá Nhai, Thái Thượng Đại trưởng lão, tu vi Kim Đài cảnh, tử trận ở chiến dịch Tham Lang quan, hy sinh vì nước!”
“Lục Thúc Vân, Thái Thượng Nhị trưởng lão, tu vi Kim Đài cảnh, tử trận ở chiến dịch Tham Lang quan, hy sinh vì nước!”
“Lục Trường Thanh...”
… Cả thảy mười tám cáo phó được đọc lên!
Gia gia chiến tử, hy sinh vì nước!?
Nghe tin người đầu tiên tử trận, Lục Dạ như bị sét đánh ngang tai.
Đến khi nghe hết toàn bộ mười tám cáo phó, trái tim hắn như bị bóp nghẹt!
Làm sao tất cả hàng ngũ trưởng bối Lục gia đều tử trận?
Lục Dạ cố gắng giữ bình tĩnh, khuếch tán thần thức, cảnh tượng linh đường tế điện cũng theo đó hiện ra --
Bên ngoài linh đường, mười chín cỗ quan tài đặt song song với nhau.
Trên bàn thờ bên trong linh đường bày mười chín cái linh vị mới.
Màn trắng phủ kín bốn phía linh đường, một chữ “Điếu” màu đen to lớn đặt giữa trung tâm.
Tất cả tộc nhân Lục gia đều mặc áo tang, quỳ rạp xuống đất.
Hương nến cháy đỏ, tiền giấy bay lả tả.
Một lão giả vẻ mặt bi thương đang đọc cáo phó cuối cùng:
“Lục Dạ, thứ tử của gia chủ, thiếu chủ được chư vị trưởng lão tông tộc nhất trí công nhận!”
“Ba tuổi, bước vào con đường tu luyện, phá cảnh như chẻ tre.”
“Sáu tuổi, tay không giết hổ dữ, xé xác gấu lớn.”
“Chín tuổi, lọt vào “Đại Càn Kỳ Tài Bảng”, đính hôn với đích nữ Tần gia, danh tiếng vang xa khắp Thương Châu.”
“Mười bốn tuổi, thông qua khảo hạch thi Hương, trúng liền Tam nguyên, trở thành quan Trạng nguyên trẻ tuổi nhất Đại Càn ba trăm năm qua!”
“Đương kim bệ hạ ngự phê ‘Kỳ Lân nhi Lục gia, thiên hạ vô song’! Nhờ vậy mà phẩm cấp tông tộc Lục gia ta được đặc cách nâng lên một bậc!
“Đáng tiếc, trời cao ghen ghét anh tài! Ba năm trước, Lục Dạ gặp nạn, hôn mê ba năm, đến giờ Thìn hôm nay thì qua đời…”
Nghe cáo phó của Lục Dạ, tiếng khóc càng thêm bi thương vang lên khắp linh đường.
Ai nấy đều vô cùng đau buồn.
Nếu Nhị thiếu gia còn sống, dù tông tộc có gặp đại nạn, cũng chắc chắn sẽ có hy vọng quật khởi một lần nữa!
Đáng tiếc…
Lục Dạ kinh ngạc, ta chết rồi sao?
Lục Dạ nhanh chóng nhận ra, bên trên một cái trong mười chín linh vị ở linh đường vậy mà viết tên hắn.
Mà hắn đang nằm trong một cỗ quan tài ở linh đường!
“Chẳng lẽ trời muốn diệt Lục gia ta?”
Có người bi thống hô lớn: “Trải qua trận đại nạn này, những trưởng lão có tu vi cao nhất của Lục gia đều đã hy sinh, chẳng khác nào chặt đứt xương sống tồn vong của tông tộc!”
“Ta chỉ muốn biết, hiện giờ ai sẽ là người chủ trì đại cục Lục gia chúng ta?”
“Y theo gia quy, quyền hành tông tộc do dòng chính chấp chưởng, đương nhiên là Đại thiếu gia sẽ chủ trì đại cục!”
Có người lắc đầu phản đối: “Đại thiếu gia tuy là trưởng tử dòng chính, nhưng lại mắc bệnh nan y, không thể nào tu luyện, e rằng không thích hợp chủ trì đại cục.”
Nhiều người âm thầm thở dài, đúng là như vậy, so với Nhị thiếu gia Lục Dạ từng kinh tài tuyệt diễm, Đại thiếu gia Lục Tiêu chẳng khác nào một tên phế nhân.
“Hiện giờ, các trưởng lão tông tộc đều đã tử trận, gia chủ và phu nhân mất tích nhiều năm, Nhị thiếu gia cũng đã qua đời, người có thực lực nên đứng ra chủ trì đại cục!”
“Ta đề nghị Đại chấp sự chủ trì đại cục! Hiện giờ ngài ấy có tư lịch cao nhất!”
“Ta đề nghị Tam chấp sự, ngài ấy có tu vi cao nhất!”
“Ta đề nghị Lục thúc, ngài ấy làm việc công bằng nhất!”
… Linh đường lập tức trở nên ồn ào.
“Đủ rồi!”
Đột nhiên, một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần mặc áo tang trắng lạnh lùng lên tiếng.
“Đây là linh đường, tế điện còn chưa kết thúc, thi cốt trưởng bối còn chưa lạnh, các ngươi đã nhịn không được nữa rồi sao?”
Tất cả mọi người câm như hến, linh đường lập tức chìm vào yên lặng.
Lục Dạ nhận ra, nữ tử áo tang trắng kia chính là thê tử của đại ca Lục Tiêu, đại tẩu Phan Doanh Tụ của hắn, xuất thân từ Phan gia Thương Châu.
Phan gia là thế gia nghìn năm, giàu có quyền thế, nội tình và thế lực vượt xa Lục gia.
Đại tẩu không chỉ là hòn ngọc quý trên tay Phan gia, mà còn là Thánh nữ của Linh Khư Đạo tông Thương Châu, thân phận cao quý không tả nổi!
“Có đại tẩu giúp đỡ đại ca, cũng coi như có thể trấn áp được đám người kia.”
Lục Dạ thầm thở phào một hơi.
“Một tông tộc mà không có người đứng đầu, nội bộ ắt sẽ đại loạn!”
Phan Doanh Tụ mặc một bộ áo tang trắng, ánh mắt lạnh lùng nhìn đám người Lục gia, nói:
“Chưa bàn đến chuyện ai sẽ chủ trì đại cục, ta cảnh cáo trước, kẻ nào dám nhân cơ hội này gây loạn, tranh giành quyền lực và tài sản tông tộc, ta sẽ giết kẻ đó!”
Giọng nói vang vọng khắp linh đường.
Không một ai dám lên tiếng, tất cả đều bị uy thế của Phan Doanh Tụ chấn nhiệp.
Lục Dạ âm thầm gật đầu, tán thành cách làm của đại tẩu, chỉ cần tông tộc không nội loạn, mọi chuyện đều dễ nói.
Lúc này, Tam chấp sự Lục Sơn liếc nhìn Phan Doanh Tụ một cái, đột nhiên đứng ra, trầm giọng nói:
“Thiếu phu nhân, có người ở đây, tông tộc sẽ không nội loạn, nhưng tông tộc còn có ngoại họa!”
Trong lòng nhiều người cảm thấy nặng trĩu. Gần đây có tin đồn, các thế lực tông tộc như Lý gia, Phương gia ở quận thành Thiên Hà muốn liên thủ thôn tính địa bàn của Lục gia, triệt để dẫm nát Lục gia dưới chân!
Lục Sơn nói tiếp: “Tuy nhiên, nếu Đại phu nhân đứng ra chủ trì đại cục, nhất định có thể xoay chuyển tình thế, bảo toàn Lục gia!”
Lời này vừa nói ra, cả linh đường bắt đầu xôn xao.
Ai cũng biết, Thiếu phu nhân Phan Doanh Tụ có Phan gia và Linh Khư Đạo tông làm chỗ dựa, nếu có nàng tọa trấn, chắc chắn có thể hóa giải khó khăn cho Lục gia.
Nhưng Phan Doanh Tụ dù sao cũng là ngoại thích, không phải người Lục gia!
“Thôi được rồi, dù các ngươi có đồng ý, ta cũng không đồng ý!”
Phan Doanh Tụ lắc đầu: “Ta chỉ là một nữ nhân, không nên xuất đầu lộ diện, nếu làm vậy thì người ngoài sẽ chê cười Lục gia không có người, làm ô nhục môn phong.”
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, đều cảm thấy rất bất ngờ.
Lục Sơn trầm giọng nói: “Vậy để Đại thiếu gia chủ trì đại cục, có Thiếu phu nhân phụ tá, đương nhiên có thể bài ưu giải nạn cho tông tộc!”
Nhiều người gật đầu, đây cũng xem như là một biện pháp.
Nhưng cũng có người nhíu mày, như vậy chẳng phải là coi Đại thiếu gia như con rối sao?
Đại thiếu gia Lục Tiêu ngồi đó, từ đầu đến cuối không quan tâm đến chuyện gì khác.
Gã nhìn chằm chằm vào quan tài của đệ đệ Lục Dạ, vẻ mặt đau buồn, nước mắt lặng lẽ rơi, đồng ấn gia truyền trong tay phải bị nắm chặt đến mức sắp đâm vào da thịt.
Một thanh niên áo màu bạc đột nhiên cười nhạo: “Chuyện của Lục gia các ngươi, cớ gì lại bắt Phan gia ta phải giúp? Chỉ vì tỷ tỷ ta gả vào Lục gia? Thật nực cười!”
Y tên là Phan Vân Phong, đệ đệ của Phan Doanh Tụ.
Mọi người Lục gia đều cảm thấy vô cùng khó chịu.
Đúng là như vậy, chỉ vì Phan Doanh Tụ gả vào Lục gia mà đòi Phan gia phải giúp đỡ vô điều kiện, dựa vào cái gì?
Phan Doanh Tụ đưa mắt nhìn đệ đệ, nói: “Ta có một chủ ý, để đệ đệ Phan Vân Phong của ta tạm thời làm Thiếu chủ Lục gia, chủ trì đại cục, như vậy Phan gia nhất định sẽ toàn lực giúp đỡ!”
Để Phan Vân Phong làm Thiếu chủ Lục gia ư?
Mọi người đều kinh ngạc, suýt nữa thì tưởng mình nghe nhầm, chuyện này thật là hoang đường!
Lông mày Lục Dạ lặng yên nhíu lại, phát giác ra có gì đó không đúng!
“Đệ đệ ta rất được trưởng bối Phan gia coi trọng, có nó chủ trì đại cục Lục gia, dù có chuyện gì xảy ra, Phan gia cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn!”
Phan Doanh Tụ chậm rãi nói: “Hơn nữa đệ đệ ta chỉ tạm thời làm Thiếu chủ Lục gia, sau này sẽ trả lại vị trí cho Lục gia.”
Phan Vân Phong cười lạnh: “Tỷ tỷ, đệ chẳng thèm cái chức Thiếu chủ Lục gia đó, cứ để mặc bọn họ tự sinh tự diệt đi!”
Chát!
Phan Doanh Tụ vung tay tát Phan Vân Phong một cái, quát: “Ta đã là người Lục gia! Chuyện của Lục gia chính là chuyện của ta, chuyện này, ngươi nhất định phải giúp!”
Phan Vân Phong ôm mặt im lặng.
Một số tộc nhân Lục gia đều cảm thấy kinh ngạc.
“Không cần nói nhảm nữa, chỉ có cách này mới có thể hóa giải nguy cơ của Lục gia!”
Phan Doanh Tụ nhìn đám người Lục gia, gằn từng chữ: “Ta chỉ hỏi một câu cuối cùng, ai tán thành, ai phản đối?”
Sắc mặt đám người Lục gia liên tục biến đổi, bọn họ mơ hồ hiểu ra, trong lòng tràn ngập bi phẫn, cay đắng, không cam lòng, bất lực.
Lúc này Lục Tiêu vẫn nhìn chằm chằm vào quan tài của đệ đệ Lục Dạ, lặng lẽ rơi lệ, cuối cùng quay sang nhìn thê tử Phan Doanh Tụ.
Trong ánh mắt gã ngoài vẻ căm ghét còn có sự bất lực và bi ai sâu sắc.
Trong đầu Lục Dạ hiện lên tám chữ:
Ngoại thích soán quyền, cướp ngôi đoạt vị.
Thì ra, đây mới là mục đích thực sự của đại tẩu!
Bên trong linh đường lâm vào im ắng, tất cả đều bị uy thế của Phan Doanh Tụ áp đảo.
Bầu không khí ngột ngạt đến cực điểm.
Ầm!
Bỗng có một tiếng nổ thật lớn vang lên.
Một cái nắp quan tài bên trong linh đường bỗng nhiên chia năm xẻ bảy.
Một bàn tay trắng nõn thò ra từ bên trong quan tài.
“Ta phản đối!”