Chương 48: Chương 48: Dá» biến cá»§a Cá»u Ngục Kiếm Äá»Phươnggggggg
Bái mộ sao?
Bạch Đầu Nha giật mình, nhớ đến tin đồn mà nó nghe được gần đây.
Linh Hồ Yêu Vương xuất hiện ở cấm khu thứ sáu Thiên Phong sơn, nghe nói là đang tìm kiếm một ngôi mộ!
Còn là mộ của ai, sau khi tìm được mộ thì sẽ làm gì thì không ai biết.
Bây giờ Bạch Đầu Nha đã hiểu.
Nhưng tại sao Linh Hồ Yêu Vương lại bái mộ chứ?
"Lần sau gặp Lục đại nhân, nhất định phải nói cho hắn biết tin tức này!"
Bạch Đầu Nha thầm nghĩ.
"Bái mộ sao?"
Lão ẩu hiền từ chỉ lắc đầu: "Với thực lực của ngươi, ngươi chưa đủ tư cách để vào 'Quỷ Dạ Minh Thổ', đừng phí công vô ích."
Linh Hồ Yêu Vương chân thành nói: "Vãn bối muốn thử xem, mong mỗ mỗ giúp đỡ!"
Nàng ta mặc một bộ váy dài màu xanh nhạt, làn da trắng như tuyết, trông giống như một thiếu nữ xinh đẹp.
Không ai có thể ngờ rằng đây lại là một Đại Yêu đỉnh cấp nổi tiếng ở Đại Càn.
Thực lực mạnh mẽ không kém gì Võ tông Huyền Lô cảnh!
Lão ẩu trầm mặc một lúc, nói: "Từ xưa đến nay, có rất nhiều người muốn vào Quỷ Dạ Minh Thổ."
"Có người đã ẩn náu ở đây từ nghìn năm trước, chờ đợi đến bây giờ."
"Có người che giấu thân phận, ẩn náu trong Thiên Hà quận thành, cũng đã chờ đợi rất nhiều năm rồi."
"Trong số đó có cả Yêu Vương, Ma Chủ..."
"Nếu nói về lai lịch của bọn họ thì rất phức tạp."
"Đại Càn chỉ là một cái ao nhỏ trong nhân gian, còn đa số bọn họ đến từ tứ hải bát hoang."
"Nếu ví bọn họ là Giao Long dưới sông thì ngươi chỉ là một con rắn nhỏ trong vũng bùn, ngươi lấy gì để tranh giành với bọn họ chứ?"
Nói xong lời này, lão ẩu lắc đầu: "Nghe ta khuyên một câu, cơ duyên này không phải thứ ngươi có thể nắm giữ được."
Linh Hồ Yêu Vương im lặng.
Bạch Đầu Nha cũng vô cùng kinh ngạc.
Trời ạ!
Mỗ mỗ của nó sao lại biết nhiều chuyện như vậy?
Bạch Đầu Nha không nhịn được hỏi: "Mỗ mỗ, tại sao trước kia người chưa bao giờ nói với ta những chuyện này?"
Lão ẩu mỉm cười hiền từ: "Ngươi có hỏi đâu."
Bạch Đầu Nha: "..."
Trong ấn tượng của nó, mỗ mỗ chỉ là một lão ẩu bình thường, hiền lành, chất phác.
Mỗ mỗ gần như không bao giờ ra ngoài, quanh năm suốt tháng ở bên gốc Tang thụ, hái lá dâu nuôi tằm, dùng tơ tằm may vá quần áo.
Ngay cả khi thỉnh thoảng ra ngoài, bà ta cũng sẽ nhanh chóng trở về.
Mỗ mỗ nói rằng, Quỷ Dạ Cấm khu rất nguy hiểm, tốt nhất là không nên ra ngoài.
Bạch Đầu Nha từng đề nghị dọn ra ngoài, rời khỏi nơi nguy hiểm này.
Nhưng mỗ mỗ luôn lắc đầu, nói bà ta phải may vá quần áo, không thể rời đi.
Từ khi Bạch Đầu Nha còn nhỏ, mỗ mỗ đã bắt đầu may vá bộ quần áo cũ kỹ đó.
Đến bây giờ vẫn chưa may xong.
Nhưng bây giờ, Bạch Đầu Nha đột nhiên nhận ra, mỗ mỗ của nó không hề đơn giản!
Nếu là một lão ẩu bình thường thì làm sao có thể sống yên ổn ở Quỷ Dạ Cấm khu được?
Sao có thể được Linh Hồ Yêu Vương gọi là "mỗ mỗ" chứ?
Còn những lời mỗ mỗ vừa nói, ví dụ như bái mộ, Quỷ Dạ Minh thổ, Yêu Vương, Ma Chủ ẩn náu,...
Làm sao một người bình thường có thể biết được?
"Mỗ mỗ, vãn bối vẫn muốn thử một lần!"
Linh Hồ Yêu Vương im lặng một lúc, sau đó kiên định nói.
Mỗ mỗ lại im lặng.
Một lúc sau, bà ta mới lên tiếng: "Nếu ngươi không sợ chết thì cứ đến tìm ta khi thời cơ đến."
"Thời cơ sao?"
Linh Hồ Yêu Vương khiêm tốn hỏi: "Mỗ mỗ, ý người là gì? Nếu thời cơ chưa đến thì phải tiếp tục chờ đợi ư?"
Mỗ mỗ vừa may vá quần áo, vừa chậm rãi nói:
"Ngươi có thể tìm đến đây, chứng tỏ ngươi đã tìm được một số manh mối, đương nhiên ngươi cũng nên biết, thiên cơ biến đổi, có người đã ra tay rồi."
"Địa phát sát cơ, Long xà nổi dậy... Thiên Hà quận thành bây giờ cũng được gọi là nơi hội tụ của long xà."
"Nhân phát sát cơ, long trời lở đất, tiếp theo chỉ cần người có thể khiến 'long trời lở đất' xuất hiện thì thời cơ tiến vào Quỷ Dạ Minh Thổ... cũng sẽ đến."
Linh Hồ Yêu Vương giật mình, nàng ta quả thực đã nắm được một số manh mối, cũng nghĩ đến rất nhiều chuyện.
Đẩu chuyển tinh di, thiên phát sát cơ.
Lục Tinh Di, người vang danh thiên hạ, hai tay nhuốm đầy máu yêu ma đã mất tích một cách bí ẩn.
Long xà nổi dậy chính là địa phát sát cơ, Lục gia của Lục Tinh Di nằm ở Thiên Hà quận thành!
Mỗ mỗ cũng đã nói, có một Giao Long thần bí vẫn luôn ẩn náu bên trong tòa thành kia.
Chẳng lẽ tất cả đều nhắm vào Lục gia sao?
Nhưng người có thể khiến "long trời lở đất" kia là ai?
Tại sao chỉ khi người này xuất hiện thì mới có thời cơ tiến vào Quỷ Dạ Minh Thổ?
Bạch Đầu Nha cũng đầy bụng nghi vấn, đang định hỏi.
Nhưng mỗ mỗ đã lắc đầu: "A Tổ, đừng tìm hiểu những chuyện này, biết càng nhiều thì càng nguy hiểm."
A Tổ là nhũ danh của Bạch Đầu Nha.
"Không hỏi, ta đã hiểu rồi."
Bạch Đầu Nha trầm mặc một lúc, nghiêm túc nói: "A Tổ ta cuối cùng cũng hiểu ra, thì ra ta mới chính là phú nhị đại!"
…
Ba ngày sau.
Sau khi tiêu hao hết năm trăm linh thạch hạ phẩm, tu vi của Lục Dạ cuối cùng cũng đã khôi phục đến Dẫn Linh cảnh cửu trọng!
Đáng lẽ ra đây phải là một chuyện vui.
Nhưng Lục Dạ lại không vui nổi.
Hắn phát hiện tu vi của mình đã gặp vấn đề.
Sau khi đột phá, hắn tiếp tục tu luyện, nhưng lại rơi vào trạng thái trì trệ kỳ quái.
Tu vi của hắn không thể tiến thêm chút nào.
Linh lực của những linh thạch kia không biến thành tu vi của hắn, mà biến mất vô tung.
Biến mất ở lòng bàn tay phải của hắn!
Cửu Ngục Kiếm đồ trên lòng bàn tay hắn như biến thành một cái hố không đáy, không ngừng hấp thụ linh khí mà Lục Dạ tu luyện được.
Ban đầu Lục Dạ rất mong chờ, cứ tưởng Cửu Ngục Kiếm đồ sẽ hé lộ bí mật của riêng nó.
Không ngờ nó lại là một con quái vật tham lam vô độ, không bao giờ thấy no.
Lục Dạ đã từng thử ngăn cản, nhưng không có tác dụng.
Chỉ cần hắn tu luyện, Cửu Ngục Kiếm đồ sẽ độc chiếm toàn bộ thành quả tu luyện của hắn.
Đến giờ, linh thạch của Lục Dạ gần như đã cạn kiệt!
"Kỳ quái, thứ này rốt cuộc là sao?"
Lục Dạ hơi mất bình tĩnh.
Cứ tiếp tục như vậy thì dù có tu luyện thế nào cũng không thể tăng tu vi.
"Ba năm trước, ta đã gặp chuyện ngoài ý muốn cũng ở Dẫn Linh cảnh cửu trọng vì Cửu Ngục Kiếm đồ này..."
Lục Dạ cố gắng giữ bình tĩnh, lâm vào suy nghĩ.
Ba năm trước, không lâu sau khi Lục Dạ bước vào Dẫn Linh cảnh, Cửu Ngục Kiếm đồ này đã xuất hiện trên lòng bàn tay hắn, như thể bẩm sinh đã có vậy.
Cũng chính vào lúc Cửu Ngục Kiếm đồ xuất hiện, Lục Dạ đã rơi vào hôn mê, tiến vào chiến trường vực ngoại dưới dạng thần hồn!
Ba năm trôi qua, cho đến nay Lục Dạ vẫn chưa tìm ra được bất kỳ bí mật nào.
Hắn chỉ biết đồ án này có tên là "Cửu Ngục Kiếm đồ", chỉ xuất hiện khi hắn tu luyện.
"Chuyện lần này rõ ràng giống với ba năm trước, nhưng lần này ta không hề hôn mê..."
Lục Dạ thầm nghĩ: "Chẳng lẽ chuyện lần này có nghĩa là sẽ có biến cố mới xảy ra sao?"
"Thử lại lần nữa xem sao!"
Lục Dạ cắn răng, quyết định dốc hết sức, luyện hóa toàn bộ số linh thạch còn lại.
Một nén nhang sau.
Lục Dạ sững sờ, vẻ mặt phức tạp.
Vẫn không được!
"Ta không tin!"
Lục Dạ lấy hết tất cả đan dược trên người ra.
Ngoại trừ "Âm Dương Thiêu Đăng Hoa", hắn đã luyện hóa tất cả.
Nhưng kết quả vẫn vậy, ngoài việc lòng bàn tay phải hơi nóng lên thì không có tác dụng gì.
"Cửu Ngục Kiếm đồ chết tiệt, chẳng có tác dụng gì mà còn cướp mất linh lực mà ta vất vả tu luyện được!"
"Cần ngươi làm gì chứ hả?"
Lục Dạ lập tức đen mặt.
Keng!
Hắn rút đao ra, đâm vào lòng bàn tay, nếu không dạy cho Cửu Ngục Kiếm đồ này một bài học thì hắn sẽ không cam lòng.
Đúng lúc này, Cửu Ngục Kiếm đồ lặng lẽ tỏa sáng, ánh sáng hỗn độn mờ ảo như sương mù.
Choang một tiếng.
Trường đao rơi xuống đất.
Lục Dạ lâm vào hôn mê.
Không biết bao lâu sau, hắn đột nhiên phát hiện mình đang đứng trên một thanh trường kiếm hư ảo!
Nhìn xuống phía dưới, chín tòa lao ngục như Hỗn Độn hiện ra theo bố cục cửu cung, sừng sững giữa làn sương mù dày đặc.
Ngẩng đầu nhìn lên, hắn thấy một bậc thang được tạo thành từ vô số tinh hài!
Bậc thang như nối liền với hư không, tầng tầng lớp lớp đi lên, dẫn đến hỗn độn vô tận.
Mơ hồ có thể nhìn thấy một cung điện giống như tiên cung ở cuối bậc thang, nhưng không nhìn rõ lắm!
PS: Huynh đệ nào quan tâm đến Cửu Ngục Kiếm đồ thì có thể xem ngoại truyện cuối cùng của truyện "KĐĐNT". Trong đó có viết về chín tòa Thiên Ngục hỗn độn, bậc thang Thanh Minh, và cung điện thần bí ở cuối bậc thang. Không xem cũng không sao, không ảnh hưởng đến nội dung chính.