Chương 5: Chương 5: Vì không muá»n là m rá» nhà ngưá»i taPhươnggggggg
Căn phòng yên tĩnh không một tiếng động.
Ánh bình minh xuyên qua song cửa sổ chiếu xuống sàn nhà, bụi bặm lơ lửng trong ánh sáng.
Lục Dạ xem xong xấp thư tín thật dày kia, im lặng hồi lâu không nói.
Hắn nhớ lại tối qua lúc tu luyện, trong cơ thể tích tụ rất nhiều linh dược quý hiếm.
Rõ ràng, một phần đến từ tông tộc, một phần khác chắc chắn là "lòng tốt" của Tần Vô Thương và Tần Thanh Ly!
Nghĩ kỹ lại, lần này đúng là hắn hiểu lầm.
May mà chưa vội đưa hưu thư ra.
Nếu không, hắn chẳng khác nào trở thành trò hề!
"Lục Dạ, điều ta muốn nói tiếp theo mới là chính sự."
Tần Vô Thương trầm giọng nói, vị gia chủ Tần gia này như biến thành một người khác.
Ánh mắt sắc bén, uy nghiêm mười phần!
Tuy ngồi đó có vẻ cà lơ phất phơ nhưng lại giống như bậc đế vương thống lĩnh bát phương, quan sát thiên hạ!
Bầu không khí trong phòng bỗng nhiên trở nên ngột ngạt.
Không hổ là Nhân Gian Võ Tông Huyền Lô cảnh!
Thân thể Lục Dạ lặng lẽ căng thẳng, như có gai đâm sau lưng mình.
Uy áp vô hình của Nhân Gian Võ Tông có thể chấn nhiếp thần hồn tu sĩ, khiến người ta chưa đánh đã hàng, thật sự đáng sợ vô cùng.
Nhưng tâm thần Lục Dạ trong sáng, không chút dao động!
"Xin bá phụ cứ nói."
Lục Dạ thản nhiên lên tiếng.
Ba năm ở chiến trường vực ngoại, hắn đã trải qua biết bao sóng gió, ngay cả khi ở bên cạnh những nhân vật cấp tổ sư cũng có thể nói cười thoải mái.
Uy thế vô hình của cường giả Huyền Lô cảnh cũng không thể lay chuyển tâm chí của hắn!
Ánh mắt Tần Vô Thương lóe lên một tia khác lạ khó nhận ra, ý chí của tiểu tử này thật kiên cường, không tầm thường!
Sau đó y chợt nghiêm mặt nói: "Thanh Ly lấy cái chết để uy hiếp, không lấy ngươi không gả, ta là phụ thân và cũng là gia chủ Tần gia, đương nhiên phải tôn trọng ý nguyện của nó."
"Nhưng ta rất lo lắng ngươi hiện giờ chưa có năng lực chăm sóc tốt cho Thanh Ly."
"Bây giờ ta cho ngươi hai lựa chọn."
"Một là, ta tự mình ra tay, giúp Lục gia các ngươi hóa giải nguy cơ này! Nhưng ngươi phải theo ta về Tần gia, đợi đến khi ngươi mười tám tuổi sẽ cử hành hôn lễ cho ngươi và Thanh Ly."
"Như vậy mới có thể bịt miệng tất cả mọi người trong Tần gia, không ai có thể phản đối hôn sự này nữa!"
Lục Dạ dứt khoát lắc đầu: "Con chọn cái thứ hai!"
Đùa gì vậy, nếu hắn đến Tần gia chẳng phải là thành rể nhà người ta sao?
Cuối cùng Lục Dạ cũng hiểu tại sao vừa tìm đến, vị nhạc phụ tương lai này đã muốn lôi hắn đi giết người, rõ ràng là muốn nhân cơ hội này biến hắn thành con rể nhà mình!
Tần Vô Thương nhìn chằm chằm vào Lục Dạ, nói: "Vậy thì hãy chứng minh cho ta và mọi người trong Tần gia thấy, Lục Dạ ngươi có năng lực chăm sóc thật tốt cho Thanh Ly!"
Lục Dạ hỏi: "Chứng minh thế nào?"
Tần Vô Thương nghiêng người về phía trước, nhìn chằm chằm hắn, gằn từng chữ: "Tự mình giải quyết nguy cơ của Lục gia!"
"Đương nhiên, nếu ngươi không chống đỡ nổi có thể đến tìm ta, nhưng nếu vậy thì sau này ngươi phải theo ta về Tần gia!"
Giọng nói vang vọng trong phòng, bầu không khí trở nên yên tĩnh và ngột ngạt.
Tần Văn Báo vẫn luôn im lặng ở bên cạnh cảm thấy nghẹt thở, cảm nhận rõ ràng áp lực từ phụ thân mình.
Lại thấy Lục Dạ không chút do dự nói: "Con đồng ý!"
Là gia chủ, nguy cơ của Lục gia đương nhiên phải do hắn giải quyết, dù Tần Vô Thương không yêu cầu thì hắn cũng sẽ làm như vậy.
"Khí phách lắm! Thanh Ly nhà ta quả thật có mắt nhìn người!"
Tần Vô Thương giơ ngón cái lên, thiếu niên trước mặt đã mơ hồ có vài phần phong thái của Lục Tinh Di!
Lục Dạ nghiêm túc nói: "Đối với Thanh Ly cô nương, bá phụ là một người phụ thân tốt hết lòng vì nữ nhi mình! Đối với con, bá phụ là một trưởng bối thấu tình đạt lý!"
Tần Vô Thương cười lớn, vẻ mặt vô cùng hài lòng.
Tần Văn Báo lại cười không nổi, trầm mặt không nói gì.
Nếu Lục Dạ thành công, sẽ không còn ai dám phản đối hôn sự của hắn và muội muội nữa.
Nếu Lục Dạ thất bại, hắn sẽ phải đến Tần gia làm rể, dù sao cũng là muội phu của gã!
"Đại cữu ca, đừng có mặt nặng mày nhẹ nữa, nghĩ thoáng ra một chút, dù sao thì chúng ta cũng là người một nhà, cười lên nào!"
Lục Dạ cười vỗ vai Tần Văn Báo, rất là thân thiết.
Tần Văn Báo: "Khặc khặc khặc!"
Lục Dạ: "..."
"Bá phụ, nếu con đoán không nhầm, việc bá phụ ngang nhiên chiếm cứ tổ địa Lục gia e là có ẩn tình khác trong đó?"
Lục Dạ đột nhiên hỏi.
"Không sai!"
Tần Vô Thương nhìn Lục Dạ với ánh mắt tán thưởng.
"Tám ngày trước, khi tin tức về trận chiến ở Tham Lang quan truyền về, ta đã lập tức khống chế nơi này."
"Không ngoài dự liệu, có vài kẻ nhòm ngó tổ địa Lục gia các ngươi, muốn thừa lúc vắng mà vào."
Y lập tức vung tay áo.
Sáu cái đầu người đầy máu đột ngột xuất hiện trên bàn.
Lục Dạ nheo mắt: "Bọn họ là?"
"Hai tên con chó của Phan gia, hai tên tử sĩ của Huyền Kính ti Thương Châu, hai tên còn lại là người của Lý gia và Phương gia ở quận thành Vân Hà."
Tần Vô Thương nói rất nhẹ nhàng: "Sáu tên này chỉ là đầu mục nhỏ, ta giữ đầu chúng lại còn có tác dụng, còn những kẻ không quan trọng đã bị xử lý hết rồi."
Lục Dạ lập tức minh bạch, thì ra Tần Vô Thương chiếm Xa Nguyệt Lâu, khống chế tổ địa Lục gia trước là để đề phòng kẻ địch bên ngoài thừa cơ cướp đoạt!
"Cũng để ngươi yên tâm, ta làm vậy không chỉ vì ngươi mà còn vì Nhị thúc Lục Tinh Di của ngươi."
Tần Vô Thương vung tay áo, những cái đầu lâu kia liền biến mất.
"Nhị thúc của con?"
Tần Vô Thương gật đầu: "Nhị thúc ngươi có liên quan rất lớn đến trận chiến ở Tham Lang quan, còn có ẩn tình khác, ta đang điều tra, sau này sẽ nói cho ngươi biết."
Tâm tình Lục Dạ lập tức chùng xuống, quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của hắn, trận chiến ở Tham Lang quan có rất nhiều uẩn khúc!
"Chính sự đã bàn xong rồi, tiếp theo chúng ta tính sổ."
Tần Vô Thương cười tủm tỉm nói: "Hôm nay nếu không làm rõ ràng, trong lòng ngươi cũng không yên tâm."
Y lấy từ trong tay áo ra một quyển sổ sách: "Ngươi tự xem đi."
Lục Dạ cũng không khách khí, cầm lấy sổ sách xem.
Một lúc sau, lông mày hắn lập tức nhíu chặt.
Sổ sách có vấn đề!
Tần Vô Thương nhìn hắn với ánh mắt khó hiểu: "Ba năm nay, việc kinh doanh của Xa Nguyệt Lâu do đại tẩu Phan Doanh Tụ của ngươi quản lý, nhưng khi ta kiểm tra sổ sách thì phát hiện, tổng thu nhập bị thiếu mất hai thành."
"Tức là thiếu mất một nghìn một trăm mai tinh kim!"
"Nói cách khác, kẻ thực sự biển thủ thu nhập của Xa Nguyệt Lâu lại là người của Lục gia các ngươi."
Lục Dạ im lặng.
Chỉ ba năm đã thiếu mất một nghìn một trăm mai tinh kim!
Đây chính là một con số không nhỏ.
Ở Đại Càn cảnh nội, một viên tinh kim đổi được một trăm viên tinh ngân, đủ cho một gia đình bình thường chi tiêu mười năm!
Hôm qua Lục Dạ đã biết Phan Doanh Tụ xúi giục hắn đến tìm Tần Vô Thương tính sổ là không có ý tốt.
Trớ trêu thay, cuối cùng lại tính đến trên đầu Phan Doanh Tụ!
"Ngàn phòng vạn phòng, cuối cùng vẫn bị người nhà hãm hại, nếu không có bá phụ nhắc nhở, con e rằng vẫn bị che mắt trong bóng tối."
Lục Dạ thở dài.
Nói chuyện thêm một lát, hắn liền đứng dậy cáo từ.
Hôm nay ngoài việc đến bái phỏng Tần Vô Thương, hắn còn có việc khác phải làm.
"Hôn mê ba năm, từ đỉnh cao rơi xuống vực sâu, chìm đắm trong bụi trần. Nay tỉnh lại, lại gặp đại nạn của tông tộc, thật khổ cho tiểu tử này."
"May mà khí chất trên người hắn vẫn còn đó, thậm chí còn hơn xưa!"
Nhìn theo bóng Lục Dạ rời đi, Tần Vô Thương không khỏi cảm thán.
"Xem ra, đạo huynh rất hài lòng với vị hôn phu tương lai của Thanh Ly."
Đã thấy một nữ tử bước vào từ cửa bên cạnh, nàng mặc áo vải thô, dung mạo bình thường, chỉ có đôi mắt là trong suốt sáng ngời.
Tần Văn Báo tiến lên hành lễ: "Chất nhi bái kiến Liễu di."
Nữ tử này tên là Liễu Cấm, bề ngoài có vẻ tầm thường nhưng thực chất là một vị tiền bối đạo hạnh thâm sâu khó lường.
Ngay cả phụ thân gã cũng phải kính nể ba phần!
Tần Văn Báo rất thức thời, quay người rời đi, để lại không gian cho phụ thân mình và Liễu Cấm trò chuyện.
"Nói thẳng ra, ta không quá xem trọng tên Lục Dạ này."
Giọng Liễu Cấm vô cùng thong thả êm tai: "Hắn hành sự quá mức lỗ mãng, nói khó nghe một chút, lần này nếu đạo huynh thật sự muốn làm khó hắn, với chút tu vi đó, hắn chẳng khác nào tự tìm đường chết sao?"
Tự tìm đường chết?
Tần Vô Thương nhìn nàng với ánh mắt kỳ quái: "Biết đâu hắn đến đây là đã có chuẩn bị, cho nên mới tự tin như vậy?"
Liễu Cấm không nhịn được bật cười: "Trên đời này, có cái gì có thể khiến một tên tiểu tử Dẫn Linh cảnh dám không sợ uy hiếp của một Nhân Gian Võ Tông chứ?"
Tần Vô Thương im lặng không nói gì.
Liễu Cấm nghiêm túc nói: "Ta không có ý định phá hoại hôn sự này, nhưng phải nhắc nhở đạo huynh một chút, Thanh Ly bây giờ đã là đệ tử chân truyền của chưởng môn Cửu Ngự Kiếm Tông!"
"Thiên phú của nàng rất đặc biệt, tương lai hoàn toàn có cơ hội rời khỏi Đại Càn, đến những tông môn cổ xưa hàng đầu ở Linh Thương giới tu hành!"
"Nếu vì một tờ hôn ước mà trói buộc tương lai của Thanh Ly, đạo huynh có chịu nổi hậu quả này không?"
Tần Vô Thương cười lớn, bá khí ngút trời nói: "Ta tin vào ánh mắt của Thanh Ly hơn, dù sau này Lục Dạ có trở nên tầm thường cũng là con rể của Tần Vô Thương ta! Ta sẽ bảo vệ hắn cả đời không lo!"
Liễu Cấm lắc đầu không nói, rõ ràng là không đồng ý.
"Yên tâm đi, ta cũng từng làm con rể nhà người ta nhiều năm, địa vị của mẫu thân Thanh Ly còn cao hơn ta rất nhiều."
Tần Vô Thương cười tủm tỉm nói: "Tuy cuối cùng hai chúng ta không đến được với nhau, nhưng cũng từng có một đoạn thời gian ân ái, còn sinh ra một nữ nhi ưu tú như Thanh Ly, như vậy là đủ rồi, còn cầu gì hơn nữa?"
Liễu Cấm: "..."
Hóa ra là kẻ từng làm rể nhà người ta như Tần Vô Thương đang đồng cảm với Lục Dạ!