Chương 9: Chương 9: Thiá»n chà giúp ngưá»iPhươnggggggg
Hình luật đường.
Mưa như trút nước bên ngoài, bên trong đại điện đèn đuốc sáng trưng.
Trên giá hình bằng sắt đen hai bên còn lưu lại vết máu khô, trên tường khắc đầy “Luật lệnh Đại Càn”, nét chữ như đao.
"Theo lệnh của Thủ tịch trưởng lão, từ hôm nay trở đi, tước bỏ học tịch của tất cả con em Lục gia, thu hồi minh bài học sinh, đuổi khỏi học phủ!"
"Từ nay về sau, các ngươi không còn quan hệ gì với Thiên Hà Học Phủ nữa!"
Giọng nói uy nghiêm của Hàn Sơn Thước vang lên trong Hình luật đường.
Y còn trẻ mà đã là chấp sự của Hình luật đường, tu vi Tử Phủ tứ luyện, phụ trách hình phạt và khảo hạch trong Thiên Hà Học Phủ.
Trong đại điện, ba mươi lăm người con em Lục gia như những con cừu non chờ bị làm thịt.
"Bị đuổi học? Sao có thể như vậy..." Có người không thể chấp nhận, vô cùng hoảng sợ.
"Rõ ràng là nhằm vào Lục gia chúng ta!" Có người phẫn uất, nghiến răng nghiến lợi.
"Tất cả im miệng!"
Đột nhiên, Lục Bình đứng ra quát.
Là con em Lục gia, Lục Bình là người thông minh, trầm ổn, có uy tín trong số những người này.
Theo gã tự mình đứng ra, những người khác đều cố nén lửa giận, lâm vào im lặng.
Lục Bình chắp tay về phía Hàn Sơn Thước, nhỏ giọng nói: "Tỷ phu, chúng ta chưa từng vi phạm bất kỳ quy định nào của học phủ, tại sao lại đuổi chúng ta đi?"
"Đừng gọi ta là tỷ phu nữa." Hàn Sơn Thước vẻ mặt áy náy, lắc đầu nói: "Đến nước này, ta cũng không giấu các ngươi nữa, tối qua ta đã viết một phong thư hưu thê, đuổi Lục Tình Kha ra khỏi nhà, từ nay về sau, Hàn Sơn Thước ta không còn bất kỳ quan hệ gì với Lục gia các ngươi nữa." *hưu thư: thư bỏ vợ
Cái gì?
Lục Bình và mọi người đều kinh ngạc, cảm thấy không thể tin nổi.
Hàn Sơn Thước xuất thân nghèo hèn, nhờ chăm chỉ tu luyện ở Thiên Hà Học Phủ, biểu hiện xuất sắc nên được Lục Tình Kha, đường tỷ của Lục Bình để ý, ba năm trước đã thành thân với nàng.
Ba năm qua, dưới sự giúp đỡ của Lục gia, Hàn Sơn Thước danh tiếng vang xa, tuổi còn trẻ đã làm chấp sự Hình luật đường của Thiên Hà Học Phủ.
Nhưng ai ngờ, vị "tỷ phu" nhà mình lại là kẻ bạc tình bạc nghĩa?
"Hàn Sơn Thước, năm đó ngươi nghèo hèn đến mức nào, Lục gia ta có bạc đãi ngươi nửa lời không?" Lục Bình đỏ mắt, tức giận nói: "Vậy mà ngươi, thấy Lục gia gặp nạn, liền vội vàng phủi sạch quan hệ, thật không bằng cầm thú!"
Hàn Sơn Thước càng thêm hổ thẹn, thở dài nói: "Lục gia các ngươi sắp xong rồi, ta không muốn bị liên lụy, chỉ có thể tìm đường lui mà thôi."
Lục Bình tức giận nghiến răng, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.
Hàn Sơn Thước trở mặt như vậy, chứng tỏ chuyện hôm nay không thể nào êm đẹp được!
"Chúng ta muốn gặp Phủ chủ đại nhân, hỏi cho rõ ràng!" Lục Bình hít sâu một hơi, trầm giọng nói: "Thiên Hà Học Phủ là do triều đình Đại Càn thành lập, vậy mà Thủ tịch trưởng lão lại lạm dụng công quyền, cố ý nhằm vào con em Lục gia chúng ta, ta không tin Phủ chủ đại nhân sẽ khoanh tay đứng nhìn!"
"Vẫn chưa hiểu sao." Hàn Sơn Thước chậm rãi nói: "Thủ tịch trưởng lão làm như vậy, tất nhiên đã được Phủ chủ đại nhân ngầm đồng ý rồi."
Trong giây phút này, đám người Lục Bình như bị sét đánh, lạnh toát cả người.
Kẻ chủ mưu hãm hại bọn họ lại là Phủ chủ?
"Đừng trách ta vô tình, ta cũng... thân bất do kỷ!" Nói rồi, vẻ áy náy trên mặt Hàn Sơn Thước biến mất, ánh mắt trở nên lạnh lùng, y kiên định ra lệnh: "Người đâu, lột y phục học sinh, thu hồi minh bài học viên của bọn chúng! Bắt giữ ngay tại chỗ!"
"Rõ!"
Đám hộ vệ Hình luật đường canh giữ xung quanh đại điện xông lên.
Những hộ vệ này bên hông đeo roi sắt dính máu, thân kinh bách chiến, ra tay vô cùng tàn nhẫn.
Con em Lục gia tuy có tu vi, nhưng tuổi còn nhỏ, tu vi yếu, căn bản không phải đối thủ của đám người nọ.
Chỉ trong vài hơi thở, tất cả đều bị chế ngự, trói gô lại, ngồi bệt dưới đất như tù nhân, vô cùng nhục nhã.
"Hàn Sơn Thước, ngươi sẽ gặp báo ứng!" Lục Bình tóc tai bù xù, máu me bê bết phẫn nộ gào thét. Đám con em Lục gia cũng trừng mắt nhìn Hàn Sơn Thước, hận không thể ăn tươi nuốt sống y.
"Đừng trách ta."
Hàn Sơn Thước ngồi xổm xuống trước mặt Lục Bình, giải thích: "Chỉ có bắt các ngươi lại, ta mới có thể được Thủ tịch trưởng lão tín nhiệm, mới không bị Lục gia các ngươi liên lụy, trách thì... chỉ có thể trách Lục gia các ngươi sắp xong đời rồi."
Nói rồi, Hàn Sơn Thước lập tức đứng dậy, lạnh lùng nói: "Đưa bọn chúng xuống địa lao! Chờ xử lý!"
"Khoan đã! Vở kịch đã dựng xong, thiếu mất một vai thì thật mất hứng."
Một thiếu niên áo gấm tay cầm quạt xếp bước ra từ cửa phòng bên cạnh đại điện.
"Tề thiếu gia." Hàn Sơn Thước khẽ giật mình, vội vàng mặt mày tươi cười tiến lên nghênh đón.
Thiếu niên áo gấm tên là Tề Phi Vân, là dòng chính của Tề gia, một trong tứ đại gia tộc Thiên Hà quận thành, thân phận vô cùng hiển hách.
Ngay cả chấp sự Hình luật đường Thiên Hà Học Phủ như Hàn Sơn Thước cũng phải nể mặt Tề gia!
"Tề Phi Vân, sao ngươi lại ở đây?" Lục Bình nhíu mày, càng thêm cảm thấy bất thường.
Trong buổi khảo hạch săn bắn mùa đông của học phủ năm ngoái, Tề Phi Vân vì tranh giành con mồi mà dùng ám tiễn làm người khác bị thương, bị gã vạch trần trước mặt mọi người, từ đó mà kết thù.
"Làm gì?" Tề Phi Vân quay người, cười tủm tỉm nhìn Lục Bình: "Đương nhiên là đến đánh chó rơi xuống nước!"
Nói xong lời này, gã dùng quạt xếp trong tay đánh mạnh vào mặt Lục Bình.
Bốp!
Bên má Lục Bình rách toác, máu chảy ròng ròng, vô cùng nhục nhã.
"Nói cho ngươi biết, hôm nay đuổi học các ngươi chỉ là món khai vị, tiếp theo..." Tề Phi Vân cúi người túm tóc Lục Bình, khiến cho gã phải ngẩng đầu lên, "Ha ha, cứ chờ xem!"
Trong lòng Lục Bình chìm xuống đáy vực.
Đến lúc này, gã đã hoàn toàn hiểu rõ, chuyện Hàn Sơn Thước trở mặt, Tề Phi Vân xuất hiện... Tất cả đều là âm mưu!
"Hai năm qua, Lục Bình ngươi luôn đối đầu với ta, thật sự tưởng ta không làm gì được ngươi sao?"
Tề Phi Vân đạp Lục Bình ngã xuống, dùng chân giẫm lên đầu gã, cười khẩy nói:
"Mọi người xem, tên Lục Bình này khác gì chó chết hay không?"
Tiếng cười vang lên trong đại điện.
Con em Lục gia bị bắt đều vô cùng phẫn uất, lửa giận ngút trời.
"Có gan thì giết ta! Dám không?" Lục Bình trừng mắt nhìn Tề Phi Vân, đôi mắt đỏ ngầu.
"A, ngươi tưởng các ngươi còn sống được sao?" Tề Phi Vân thản nhiên phe phẩy quạt xếp, cười lạnh nói: "Bây giờ các ngươi còn có chút giá trị lợi dụng, chờ một khi hết giá trị, ta sẽ tự mình tiễn các ngươi lên đường!"
Đèn đuốc trong đại điện lập lòe, xen lẫn trong mùi máu tanh nồng nặc.
Lúc này mọi người mới nhìn rõ, trên chiếc quạt xếp trong tay Tề Phi Vân viết bốn chữ lớn:
Thiện chí giúp người!
Nét chữ sáng loáng, nhuốm vào máu tươi của Lục Bình trông vô cùng chướng mắt.
"Sao Lý Thác còn chưa đến?" Tề Phi Vân sốt ruột: "Vở kịch này còn thiếu mỗi Lục Linh Sương!"
Hàn Sơn Thước đang định nói thì bỗng thấy một tia chớp lóe lên bên ngoài đại điện, xé toạc màn mưa dày đặc.
Một bóng người cao lớn xuyên qua màn mưa và lôi đình, khoan thai tiến đến.
Người nọ tay phải cầm ô, tay trái xách theo một người, bước lên từng bậc thang.
Ầm!
Tiếng sấm rền vang.
Mái hiên và cửa sổ rung lên bần bật.
"Lý Thác giáo tập, là ngươi sao?" Hàn Sơn Thước lớn tiếng hỏi.
Mưa quá lớn, bên ngoài thì tối om, người nọ lại cầm ô cho nên y không nhìn rõ mặt.
"Lý giáo tập đến rồi? Mau đưa Lục Linh Sương đến đây! Ta đợi ở đây chính là để dạy dỗ tiểu tiện nhân kia!" Tề Phi Vân quay lưng về phía cửa, không ngoảnh lại ra lệnh.
"Không đúng, hắn không phải Lý Thác!" Hàn Sơn Thước đột nhiên trừng mắt.
Không phải Lý Thác?
Tề Phi Vân và mọi người trong đại điện đồng loạt nhìn ra ngoài.
Cùng lúc đó, bóng người cầm ô đã đến cửa đại điện.
Người đến mặc huyền y, đeo đao, phía sau mưa như trút nước, sấm sét ầm ầm càng làm nổi bật hắn như Thần Ma bước ra từ Cửu U.
"Lục Dạ, sao lại là ngươi?"
Giây phút này, Hàn Sơn Thước rốt cuộc nhìn rõ mặt người đến, y thất thanh kêu lên, sắc mặt đại biến.
Lục Dạ!!
Cái tên này như sấm sét giữa trời quang, khiến mọi người trong đại điện run lên, sắc mặt đồng loạt thay đổi.
Kinh ngạc, khiếp sợ, kinh hãi... đủ cả.
Tin tức Lục Dạ sống lại trên linh đường Lục gia hôm qua đã lan truyền khắp Thiên Hà quận thành.
Nhưng không ai ngờ, Lục Dạ lại xuất hiện ở đây!
"Là Lục Dạ ca!"
"Gia chủ đến rồi!"
Con em Lục gia bị trói đều vô cùng kích động, nhìn thấy tia hy vọng le lói giữa bóng tối tuyệt vọng.
Lục Dạ đứng ở cửa đại điện, nhìn thấy tất cả cảnh tượng bên trong.
Một luồng sát khí khó kìm nén dâng lên trong lồng ngực, ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo đáng sợ.
Sát ý ngùn ngụt!
Hắn chậm rãi thu ô, nhìn con em Lục gia, giọng nói ôn hòa:
"Đừng sợ, ta đến đón các ngươi về nhà."