Chương 2:
Cuộc sống của Hồ Phi Phi khá đơn giản mà tâm hồn nàng cũng giống như tờ giấy trắng.
Nàng từ nhỏ đã sống ở phía nam Đài Loan, toàn thân nàng đều tản ra hơi thở chất phác, cha mẹ ở đây mở một cửa hàng trái cây nhỏ, mỗi ngày bận việc từ sớm tới muộn, cho nên thường đem nàng giao cho bà ngoại chăm sóc.
Nhà hàng xóm có một anh chàng lớn hơn nàng sáu tuổi, tên là Từ Trạch Minh.
Bộ dạng anh khá suất, thành tích học tập lại tốt, trước đây nàng ngoài việc thích nghe bà ngoại kể chuyện xưa, thì nàng hay bám theo sau Trạch Minh đại ca xem mấy đứa con trai chơi trò bắn nhau.
Thời gian dần trôi, anh trở thành mẫu bạn trai lý tưởng của nàng.
Đến khi tốt nghiệp phổ thông trung học, anh rốt cục chịu không được người cha say rượu, cũng phiền chán người mẹ cả ngày lưu luyến cố giữ sắc đẹp của bà, anh quyết định chọn một trường đại học ở phía bắc.
Tuy rằng từ đó hai người xa cách đôi nơi, nhưng nàng thích Trạch Minh đại ca, vẫn ôm giấc mộng có một ngày có thể làm bạn gái của anh, rốt cục vào một đêm trăng tròn nàng đến tìm anh ta ở Đài Bắc, cố lấy dũng khí thổ lộ lòng mình.
Ngoài dự liệu của nàng, Trạch Minh đại ca, người vẫn được nàng coi là bạch mã vương tử cư nhiên đáp ứng cùng nàng kết giao, từ nay về sau nàng thành bạn gái danh chính ngôn thuận của anh.
Bà ngoại nói, hạnh phúc của người con gái được tạo ra từ một người nam nhân ôn nhu cùng săn sóc họ.
Bề ngoài Trạch Minh đại ca ưa nhìn, thành tích học tập khá nổi trội xuất sắc, trong khoảng thời gian hai người kết giao, tuy rằng không làm được như nam nhân vật chính tốt nhất trong tiểu thuyết, nhưng đôi khi anh cũng cho nàng biết lãng mạn cùng ảo tưởng.
Tốt nghiệp đại học, anh thuận lợi thi được vào một xí nghiệp cỡ trung, một đường từ nhân viên quèn lên tới phó tổng, cũng nghe nói anh được lão bản coi trọng thập phần.
Vì muốn tạo một bất ngờ thật lớn cho bạn trai yêu mến, hôm nay nàng vụng trộm gạt anh đi vào xí nghiệp Đại Vũ nơi anh làm việc.
Mà khi nàng hao hết tâm lực thiên tân vạn khổ (nhiều khó khăn) rốt cục tìm được văn phòng của bạn trai, nhưng nàng nhìn thấy một nữ nhân xinh đẹp đang ngồi trong lòng bạn trai mình! Mức độ thân mật giữa hai người tuyệt đối càng phấn khích hơn so với cảm tình cảm thắm thiết trong phim điện ảnh.
“Ngươi là ai, sao tự nhiên tùy tiện xông loạn vào văn phòng của người khác?” Quần áo không chỉnh, tóc tai hỗn loạn, Cao Lệ Lệ không khách khí trừng mắt lườm Hồ Phi Phi đang đứng dại ra ở cửa văn phòng.
Giây tiếp theo cô ta ấn gọi nội tuyến,“Thư ký Ngô, ngươi lại trốn đi đến phòng pha trà nói chuyện phiếm sao? Chuyện gì ư? Có kẻ lạ xông tới văn phòng phó tổng mà ngươi cũng không biết, còn không kêu bảo vệ đem kẻ này đuổi đi cho ta, nếu không ta sẽ gọi ba ta khai trừ ngươi!”
Rốt cục Hồ Phi Phi hoàn hồn khỏi nỗi khiếp sợ, khó có thể chấp nhận, trừng mắt nhìn hai người trong phòng.
“Ngươi…… Ngươi mới phải trả lời ngươi là ai, anh ta là bạn trai của ta, được chưa!” Giọng Hồ Phi Phi nghẹn ngào như đã bị vây khốn sắp mất hết. “Từ Trạch Minh, anh mau nói cho cô ta biết, em là người nào của anh……”
Nàng vọt đi vào, muốn nhìn rõ ràng kẻ có gương mặt quen thuộc kia đến tột cùng có phải bạn trai mà nàng kết giao nhiều năm qua hay không.
Vì sao người đàn ông này từng nói lời thề son sắt rằng muốn cưới nàng làm vợ, nay trong lòng lại ôm lấy người phụ nữ khác?
“Phi Phi, sao em lại tới đây?”
Trong giọng nói của Từ Trạch Minh không có gì vui sướng, sau một lát kinh ngạc anh lập tức khẩn trương nhìn nữ nhân trong lòng liếc mắt một cái, lại cố gắng trấn định.
“Em nếu muốn tới Đài Bắc, đáng lẽ phải gọi điện thoại báo trước cho anh, xét về tình nghĩa cùng mọi người từ nhỏ lớn lên cùng nhau, anh sẽ phái người đến nhà ga đón em.”
“Từ nhỏ lớn lên cùng nhau?” Hai mắt Hồ Phi Phi trừng lớn giống như phát điên. “Chúng ta không phải người yêu sao? Anh còn nói chờ sự nghiệp thành công, sẽ lấy em làm vợ……”
“Trạch Minh, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?” Sắc mặt của Cao Lệ Lệ nhất thời trở nên khó coi vô cùng, “Anh có bạn gái ở quê?”
“Không phải, Lệ Lệ, em hãy nghe anh nói……” Từ Trạch Minh khẩn trương giải thích sự vô thố, “Nha đầu này là hàng xóm bên nhà anh trước kia, mới đây liền luôn miệng nói thích anh, còn nói sau khi lớn lên phải gả làm vợ anh, nhưng anh từ xưa đến nay đều không thích nàng, hơn nữa từ khi anh bắt đầu đến Đài Bắc học, vốn không có liên lạc qua lại với nàng, cũng không biết nàng từ đâu biết địa chỉ công ty, Lệ Lệ, em phải tin tưởng anh, từ đầu tới cuối anh chỉ yêu duy nhất một người phụ nữ là em thôi.”
Mấy lời thoại kinh điển trong phim tình cảm ướt át liền từ miệng anh ta liên tiếp phun ra.
Hồ Phi Phi không thể tin được bạn trai của nàng nữa, nàng nghĩ đến từng chọn anh ta làm lão công mà kẻ này cư nhiên bắt cá hai tay, hơn nữa trợn mắt nói dối đem nàng ra nói đến mức chẳng thể chịu nổi như thế, không những hoàn toàn phủ định, chối bỏ cảm tình bọn họ suốt bốn năm qua, còn thổ lộ tâm tình đối với bên thứ ba đáng ghét.
Nàng vẫn đang thất thần, thư ký cùng bảo vệ đã đến đây, mỗt người một bên kéo cánh tay nàng, “Tiểu thư, đây là xí nghiệp tư nhân, chưa cho phép cô tiến vào, mời cô đi ra ngoài……”
“Buông…… Các ngươi buông……”
“Trạch Minh, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, em muốn anh cho em một lời giải thích thỏa đáng.” Cao Lệ Lệ cũng chưa buông tha chuyện này.
“Lệ Lệ, em không cần tức giận, anh cùng nữ nhân kia thật sự thực không quen, anh đoán nàng khả năng biết được anh hiện tại có sự nghiệp tốt, cho nên muốn lôi kéo để được lợi từ anh…… Bảo vệ, còn đứng yên đấy làm gì, đem nàng ra ngoài, không cần cho nàng bước vào tòa nhà này một bước……”
“Từ Trạch Minh, anh làm sao có thể đối xử với em như vậy…… Hai tên hỗn đản các ngươi buông……”
Một đường bị người khác lôi kéo cánh tay hướng ra phía ngoài, Hồ Phi Phi liên tiếp kêu gào, bất chợt làm nhiều công nhân viên đều tò mò đem ánh mắt nhìn nàng.
Cửa thang máy lúc này rộng mở, vài vị nam tử cao lớn uy mãnh nối đuôi nhau mà ra, trong đó nam nhân cầm đầu (đi đầu ^_^), tuổi ước chừng hai mươi sáu, hai bảy tuổi, toàn thân đều tản ra hơi thở nguy hiểm làm người khác không thể khinh thường. (Sia: Nam 9 xuất hiện >__.