Chương 953: Trấn thủ địa cung
Trong căn phòng nọ, chàng trai trẻ tuấn mỹ ngồi yên lặng, chờ đợi sư phụ vung bút thỏa thích.
“Chủ tử…”
Cánh cửa bị đẩy ra, gió lùa vào mang theo hơi lạnh. Người đàn ông trung niên đang cầm bút lông sói cau mày, cúi đầu nhìn xuống nét bút hỏng trên tờ giấy Tuyên Thành.
“Rắc.”