Chương 39: Chương 39: Nhân sâm tÃm cùng Huyết Phượng KêNgưá»i Chia Sẻ
Màn đêm buông xuống, hai vầng trăng khuyết lơ lửng giữa bầu trời đêm, hô ứng lẫn nhau tỏa ra ánh sáng bạc chiếu xuống đại địa như từ trên trời rủ xuống một tấm lụa mỏng.
Đại sảnh Tiếu phủ.
"Cha, tỷ tỷ,...Không sao chứ?"
Tiểu Tiểu Long lo lắng, trên gương mặt tràn đầy vẻ sợ hãi, hắn rất sợ tên một người thốt ra từ miệng Tiếu Mông
Khuôn mặt Tiếu Yên Vũ trắng bệch, ánh mắt luôn linh động mà bây giờ đờ đẫn, tràn đầy tử khí. Dưới làn da tái nhợt hiện lên những đường gân xanh chằng chịt, sinh mệnh lực tùy thời có thể tiêu tán.
Tiếu Mông khôi ngô cao lớn đứng bên cạnh Tiếu Yên Vũ, chậm rãi thu hồi chân khí, hai hàng lông mày như dính lại với nhau, sâu dưới con mắt là sát khí hừng hực.
"Ai làm? Làm sao Yên Vũ lại biến thành như thế này?"
Tiếu Mông lạnh lùng nói, trong giọng nói tràn đầy tức giận.
"Con... hôm qua cùng tỷ tỷ đi tới Phương Phương tiểu điếm ăn cơm, gặp... gặp đại ca."
Dưới uy áp của Tiếu Mông, Tiểu Tiểu Long có chút ko thở nối, toàn thân run rẩy, thất phẩm chiến thánh giận dữ tuyệt đối không phải là người bình thường có thể chịu nổi.
Tiếu Mông nghiêng đầu nhìn hắn.
"Ngươi nói gặp ai? Tiếu Nhạc?"
"Vâng!"
"Hắn đem Yên Vũ đánh thành như vậy?"
Tiếu Mông cắn răng, hai tay nắm chặt, đè nén lửa giận.
Tiểu Tiểu Long ngẩn ra, vội vàng bác bỏ vì vậy đem hết thảy sự vệc nói cho Tiếu Mông.
"Ý của ngươi là Yên Vũ bị con khôi lỗi trong tiệm kia đả thương?"
Thần sắc trên mặt Tiếu Mông không thay đổi gì nhưng lại để cho Tiểu Tiểu Long run sợ. Không nhìn ra lửa giận mới là đáng sợ nhất.
"Lão bản nói... Ba ngày sau có thể cứu tỷ tỷ."
Tiếu Long bồi thêm một câu.
"Hắn nói thì ngươi sẽ tin? Ngươi an tâm đem tính mạng của tỷ tỷ mình giao cho một tên đầu bếp vô danh tiểu tốt đó?"
Tiếu Mông cười lạnh một tiếng để cho Tiểu Tiểu Long như rơi vào trogn hầm băng.
"Ngươi đi ra ngooài trước đi, ta đã mời ngự y, hy vọng người có thể cứu."
Tiếu Mông mệt mỏi khoát tay một cái để cho Tiểu Tiểu Long thất hồn lạc phách rời khỏi đại sảnh.
Sau khi Tiểu Tiểu Long rời đi, Tiếu Mông phân phó người hầu đem Tiếu Yên Vũ đưa về phòng, bước ra một bước cả người biến mất như một cơn gió.
"Có gan dám đả thương con gái của Tiếu Mông ta, ta muốn nhìn xem ngươi là thần thánh phương nào."
Thanh âm trầm thấp của Tiếu Mông vang vọng.
...
Đêm tối, Phương Phương tiểu điếm có chút yên tĩnh, trong ngõ nhỏ có một tia sáng từ trong khe cửa chiếu ra.
Chó mực lười biếng nằm ở cửa, híp mắt, giữ nguyên tư thế ngủ từ trước đến nay. Ngủ, tựa hồ là sở thích lớn nhất của nó.
"Hừ!"
Hai mắt cho đang nhắm chặt đột nhiên mở to, nghi hoặc nhìn về không trung.
Chỉ thấy một thân ảnh từ trên không bay xuống, đạp không khí, gương mặt uy nghiêm dạo bước tới tiệm nhỏ, mỗi bước đi tới, khí thế tăng thêm mấy phần.
Hai tay Tiếu Mông chắp sau lưng, đứng ngạo nghễ trên không nhìn xuống tiệm nhỏ, bỗng ánh mắt hắn chuyển dời xuống một con chó đang nằm ở cửa.
"Một con chó mực?"
Tiếu Mông nỉ non, sắc mặt lơ đễnh dần trở nên nghiêm trọng, nhìn chằm chằm con chó kia.
Đây là một con chó sâu không lường được! Trong lòng Tiếu Mông rét lạnh, hắn không thể nhìn thấu được tu vi của nó nhưng hắn tin chắc chỉ cần mình có gì không đúng là con chó sẽ cho mình một kích tan xương nát thịt.
"Quán ăn thần bí, con chó bí ẩn... Quả nhiên không đơn giản a!"
Tiếu Mông nghĩ thầm trong đầu, đột nhiên hắn có chút tin tưởng lời nói của Tiểu Tiểu Long, có lẽ ba ngày sau ông chủ nơi này cứu được Yên Vũ.
"Ba ngày sau nếu không cứu được Yên Vũ, Tiếu Mông ta cho dù có liều cái mạng già này cũng phải để tiệm nhỏ của ngươi chôn cùng." âm thầm hừ lạnh một tiếng, Tiếu Mông quay đầu đi, thân hình biến mất trong nháy mắt.
Tiểu Hắc nhàn nhàn nhìn thân ảnh Tiếu Mông biến mất, miệng chó mở to, ngáp một cái, thở dài, tiếp tục đi ngủ.
Ở bên trong, Bộ Phương không biết hắn mới vừa rồi đã ở trước quỷ môn quan chạy hết một vòng, thời khắc này hắn đang nâng lên tinh thần chăm chú học tập linh dược thiện cháo gà hầm nhân sâm.
"Linh dược thiện: Đem có một linh dược có tác dụng chữa bệnh kết hợp cùng nguyên liệu nấu ăn khác, áp dụng phương pháp đặc biệt khiến hai thứ hòa quyện để thành một món ăn vừa có màu sắc, hương vị vừa là một bài thuốc." Hệ thống giải thích.
"Cháo gà hầm nhân sâm: Đem ngũ phẩm linh dược 'Nhân sâm tím' cùng linh thú cấp năm 'Huyết Phương Kê' và nhiều nguyên liệu khác kết hợp với nhau để trở thành món cháo gà hầm nhân sâm, món ăn này có thể cung cấp sinh mệnh lực, bồi bổ khí huyết, giá trị trong y học cực kì cao nhưng để nấu ra cần tỉ lệ nguyên liệu phải thật chuẩn xác."
Bộ Phương đọc xong cách chế biến cháo gà hầm nhân sâm, đối với thuốc, Bộ Phương không nghiên cứu nhiều cho nên cũng cũng không quen lắm. Hắn hiểu bất kì một phương thuốc nào cũng cần một sự chính xác đến từng vị thuốc, nhưng hiểu là hiểu còn thực tiễn sẽ không dễ dàng như vậy.
"Hay là bắt đầu thực hành đi."
Bộ Phương nhíu mày một cái, định thử cách làm này một chút.
"Hệ thống chuẩn bị cho túc chủ ba củ nhân sâm tím, ba con Huyết Phượng Kê, những dược liệu quý trọng khác các ba phần, túc chủ chỉ có ba cơ hội để thử, hy vọng túc chủ có thể thành công."
Thanh âm nghiêm túc từ hệ thống vang lên, để bản thân Bộ Phương rùng mình một cái, chỉ có ba phần nguyên liệu nấu ăn, nói cách khác hắn chỉ có cơ hội thất bại hai lần.
Hắn nghiêm túc đọc và tìm hiểu công thức nấu ăn một lần nữa, hít sâu một cái, trong đáy mắt lộ ra tự tin.
Trong phòng bếp, không biết lúc nào đã xuất hiện một chiếc tủ lớn, đơn độc bố trí ra. Ở bên cạnh, hệ thống nói ba phần nguyên liệu nấu ăn đều được chuẩn bị ở trong tủ đó.
Bộ Phương mở cửa tủ ra, nhất thời một luồng linh khí nồng nặc đập vào mặt, để lỗ chân lông khắp người của hắn đều giãn ra.
"Cô cô..."
Ở tầng dưới chót của tủ, có ba con gà nhốt trong ba cái lồng, bên trong mỗi cái lồng có một con gà, lông của chúng đỏ như máu tươi, trông rất đẹp mắt.
Bộ Phương nhìn chúng nghĩ: “Hóa ra là gà sống a... Còn tưởng rằng hệ thống đã xử lý rồi.”
"Hệ thống đã phong ấn tu vi của Huyết Phượng Kê, túc chủ dựa theo những bước bình thường để giết gà là được. Nhất định phải chú ý: Phải giữ gà nguyên vẹn, không được làm tổn hại đến máu gà."
Xách chuồng gà ra, Bộ Phương thuần thục từ trong lồng bắt lấy Huyết Phượng Kê.
Huyết Phượng Kê bị phong ấn tu vi quả nhiên giống gà trên địa cầu không có bất kỳ khác biệt gì, dĩ nhiên trừ hình dáng bất đồng ra.
Huyết Phượng Kê nhìn thật đẹp mắt, vóc người to khỏe, chiếc mào cao đỏ như máu, lông gà màu đỏ chói trông hết sức lộng lẫy, nhìn xa xa như ngọn lửa đang cháy, chiếc mỏ có màu đỏ nhạt.
Sức chiến đấu của linh thú cấp năm Huyết Phượng Kê thật ra không mạnh, ít nhất so với cấp năm linh thú yếu hơn rất nhiều, nhưng là tốc độ di chuyển rất nhanh, đây cũng là nguyên nhân nó đứng trong cấp năm linh thú. Mà lúc này nó ở trong tay Phương Bộ không khác gì gà vườn, không có sức giãy dụa, mặc cho hắn chỉ là tam phẩm chiến cuồng xẻ thịt.
Bộ Phương thuần thục xử lý Huyết Phượng Kê, công việc làm gà gần như hoàn mỹ, tiếp theo hắn tiếp tục lấy các dược liệu quý từ trong tủ ra.
Những linh dược này tràn đầy linh khí, đem cả cái phòng bếp tràn đầy linh khí trông giống như tiên cảnh, đặc biệt là nhân sâm tím, linh khí đậm đà đến nỗi cơ hồ muốn hóa thành mây mù.
Dựa theo sách dạy nấu ăn giới thiệu, trước tiên Bộ Phương phải cắt một vết vào củ nhân sâm, đem chất lỏng trong nhân sâm tím nặn vào trong chén, tiếp theo dùng dao thái mỏng nhân sâm tím.
Lấy ra một chiếc nồi, Bộ Phương dựa theo tỷ lệ đem dược liệu nhét vào trong bụng Huyết Phượng Kê, cuối cùng đem toàn bộ Huyết Phượng Kê bỏ vào trong nồi, đổ thêm nước vào hầm.
Sa khi nấu được nửa giờ, ngửi được mùi thịt, đổ chất lỏng chắt ra từ nhâm sâm tím vào vào, rồi tiếp tục hầm.
Lần này hầm khoảng hai giờ, mùi thịt gà thơm đậm đà cùng với mùi nhân sâm tím từ trong nồi chậm rãi bay ra, như sương mù trôi lơ lửng ở trong phòng bếp, ngưng mà không tán.
"Thành công?"
Bộ Phương có chút ngạc nhiên mừng rỡ.
Nhưng mà một khắc sau, thanh âm từ vang lên trong đầu của hắn.
"Túc chủ thử nghiệm lần đầu tiên, thất bại."
"Lần đầu tiên thử, thất bại.
Âm thanh hệ thống vang lên trong đầu bộ phương, làm hắn sủng sốt, làm sao lại thất bại chứ, mùi thơm như vậy mà...
Mang nồi đất từ trong lò lửa ra, khi mờ nắp nồi ra thì hơi nước dày đặc và mùi thơm thịt gà phả vào mặt, bên trong mùi thơm đó còn thoang thoảng mùi nhân sâm tím, Bộ Phương không khỏi bị mê hoặc, tham lam hít thêm vài hơi.
Thịt gà huyết phượng trong nồi hơi rung động giống như là món thịt đông vậy, cháo gà vẫn đang sôi “ục ục”, mỗi lần bong bóng hơi nổ tung làm mùi thơm bay ra, màu tím của nươc sau khi trài qua hầm thế mà đã đối thành hơi xanh vàng, bên trên lớp mặt còn nối một lớp bọt óng vàng, đó là tinh hoa của dược liệu kết tinh.
Hả? Bộ Phương nhíu mày, nhìn chằm chằm màu sắc của canh gà, không bao lâu đã thở dài tiếc nuối.
Không sai... đúng là thất bại thật, nếu như canh gà nhân sâm tim đúng chuần thì màu của nước không phải là màu xanh vàng, mà là màu da cam, nước sâm tìm thâm vào gà, vậy thì món ăn mới đạt có được sự hoàn mỹ của dược liệu.
"Gợi ý của hệ thống: trong quá trình nấu linh dược, kí chủ có thế kết hợp thôi động linh khí, dùng chân khí làm cho dược liệu trong nước thấm vào thịt gà, vậy mới giữ dược tính và tăng cường hương vị của gà.”
Hệ thống nhắc nhở.
Dùng chân khí thôi động sao? Mắt của Bộ Phương sáng lên, quá trinh nấu của hắn không có sảy ra lỗi, nhưng cuối cùng vẫn thất bại, chính hắn cũng đang tự hỏi rốt cuộc là sai ởchô nào, được hệ thống nhăc nhở thi hắn mới tỉnh ngộ.
Cái mà hắn đang nấu là linh dược thiện, nguyên liệu nấu ăn là dược liệu có linh khí dồi dào, muốn nguyên liệu và linh khí trong dược liệu hoàn toàn trung hòa, chỉ dựa vào dụng cụ làm bếp thi rất khó làm được, chi cần dùng thêm chân khí hòa vào là có thế hoàn thành linh dược thiện này rồi.
Không chỉ có linh dược thiện, trong quá trình nấu ăn sau này, chắc rằng đều cần Bộ Phương dùng chân khí vào, đây cũng là một trong những nguyên nhân mà hệ thống trợ giúp Bộ Phương chuyến hóa nguyên tinh thành chân khí.
Rất nhiều nguyên liệu nấu ăn cao cấp đêu chứa lượng linh khí khống lồ, chỉ dựa vào dụng cụ làm bếp thi không thê nào làm nhũng linh khí đó tỏa ra hết được, mà một khi xử lý sai, rất dễ gây ra sai lầm, khi dùng nguyên liệu nấu ăn cao hơn cấp năm, Bộ Phương sẽ cân nhắc những thứ này.
"haizzz"
Bộ Phương thờ dài, gọi Tiếu Bạch tới, lấy canh gà nhân sâm tím đã thất bại rót vào trong bụng nó cho thu về.
Hắn vương vai ngáp một cái, đã đến giờ ngủ rồi, muôn làm thanh niên “ba tốt” và thân bếp đúng đầu chuỗi thực vật trong thê giới huyền huyên này, nhât định Bộ Phương phải cân bằng được thời gian làm việc và nghi ngơi, tới giờ ngủ thì tuyệt đối sẽ không dây dưa.
Mặc dù lần đầu tiên nấu canh gà nhân sâm tím đã thất bại, nhung Bộ Phương vẫn bình tĩnh và ung dung như thường.
VỖ vỗ bụng bự của Tiếu Bạch, Bộ Phương trờ về phòng chìm vào giấc ngũ bình yên.
Sáng sớm ngày thứ hai, Bộ Phương thức dậy và rửa mặt xong, bắt đầu việc buôn bán hôm nay.
Như thường lệ hắn tu luyện một chút Lưu Tinh Đao, hoàn thành nhiệm vụ hằng ngày của hôm nay, thuận tiện chuẩn bị một ít cà rốt để làm một chảo cơm chiên trứng cà rốt, mùi vị cũng tạm được.
Sau khi Bộ Phương nếm thử một miếng, mặt không biếu câm gì mang ra cho Tiếu Hắc đang nằm sấp trưởc của.
Quán ăn nhỏ từ lúc mờ ra tới giờ cũng đã có chút nhân khí, ít ra mỗi sáng khi buôn bán, đều sẽ có một đám mập mạp trung thành xuất hiện, cương hào Kim mập mạp đúng thật sự là gió mặc gió, mưa kệ mưa cũng nhât định phải tới.
"Bộ lão bản, cho ta đến một phần bánh bao hoàng kim!! À há, sườn kho rượu giá tới năm mươi nguyên tinh, giá đủ cao, cho ta một phần nào."
Mỡ trên mặt lão Kim rung lên, cười nói.
Những mập mạp khác cũng gọi thúc ăn tới tấp, vậy là Bộ Phương bẳt đầu bận rộn với công việc của mình, u Dương Tiếu Nghệ rất nhanh cũng đã tới, mấy ngày nay cũng đã quên với công việc, báo tên món ăn, bưng thức ăn rất thuần thục.
Trong thời gian buôn bán nhưthường lệ, Bộ Phương không có suy nghĩ tới phương pháp nấu món canh gà nhân sâm nũa, nhìn vô cùng bình tĩnh.
Hứa Sĩ chậm rãi bước vào trong tiệm, từ lần trước phụng mệnh Đại hoàng tử tới đây về sau.
Hẳn đã bi quán ăn nhỏ này bắt làm "tù binh" rồi, gần như ngày ngày cũng đến.
"Tiếu nha đầu, mang cho ta một phần cá luộc."
Hứa Sĩ hướng về phía u Dương Tiếu Nghệ khẽ gật đầu.
Món cá luộc này là món ăn mà Hứa Sí thích nhất, so với cá ướp bã rượu và canh đậu phụ đầu cá còn thích hơn, cái sự thích thú này do cảm giác gắp từng miếng thịt phi- lê cá trơn mềm cho vào miệng, loại hường thụ nhưthê này đã làm hắn hoàn toàn chim đắm.
Cá Luộc sao? Bộ Phương gật đầu xoay người đến trước hồ cá, hai tay nhanh chóng thò vào trong hồ, sau đó bắt ra một con cá lóc cũng không phải là mập lắm ra, cá này là một loại cá nước ngọt, đẳng cấp không cao, còn thấp hơn một cấp so với cấp ba Lôi Liên Ngư, nhưng thịt còn tươi ngon hơn Lôi Liên Ngư nhiều.
Vui sương đặt con cá lên tấm thớt, con cá này còn phun một mũi tên nươc về hướng Bộ Phương, khiến cho quần áo hắn bị ướt một mảng.
Bộ Phương không chút biêu cảm, cầm thái đao lập tức đập mạnh vào đầu cá, sau đó thuân thục đánh vây cá, th.it từ đầu vẽ phía sau được cắt thành tùng lát mỏng, đao pháp của hắn trải qua mấy ngày rèn luyện đã trờ nên tinh sảo, tốc độ cắt thịt cá rất nhanh.
Cắt cá thành tùng miếng xong thi công việc xử lý vê sau cũng rất nhanh, xử lý xong nguyên liệu, bỏ toàn bộ vào trong một nồi rồi nấu, khi mùi thơm của nó bay ra thì rót vào những miếng thịt cá đã rửa bằng nươc gùng trừ đi mùi cá, nấu nhỏ lửa một chút rồi mang ra bàn.
Mùi thơm tràn ra, cá luộc bóng loáng đã được mang ra trươc mặt Hứa Sĩ, làm cho mắt Hứa Sĩ đột ngột sáng lên, vè mặt không thể kiềm chế được nữa.
Có lẽ chình thái tử cũng không biết rằng mưu sĩ bậc nhát dưới trướng của mình lại là một kè thích ăn hàng.
"Lộc cộc".
Một người đàn ông trung niên anh tuấn vẻ mặt như đao, chắp tay sau lung bước vào quán nhỏ, ánh mắt của hắn trầm ốn lạnh lùng, khí thế ẩn mà không phát.
Trong quán nhỏ trân ngập mùi thức ăn đậm đà, làm cho sắc mặt người đàn ông trung niên hơi chút kinh ngạc.
"Hử? Tiểu Nghệ? Làm gì ở nơi này?"
Người đàn ông trung niên trông thấy u Duơng Tiếu Nghệ không khỏi kinh ngạc, mở miệng hỏi.
Giọng nói của hắn vừa vang lên, tay của Hứa Sí đang múc một miếng cá đưa vào miệng lập tức run lên, miếng thịt cá lần nữa xuống rơi vào trong chén, làm văng dầu mỡ lên mặt.
"Tiếu... Tiếu Mông đại tướng quân?"
Hứa Sĩ đột nhiên quay đầu nhìn lại, vội vàng đúng dậy, hướng vê phía Tiêu Mông chắp tay nói, trời ơi... Tiếu Mông đại tướng quân thế mà cũng xuất hiện ờ cái này quán ăn nhỏ này? Đây là một tin tức quan trọng, phải báo cho thái tửđiện hạ.
Tiếu Mông gật đầu, mưu sĩ bậc nhát dưới trướng thái tử, Tiêu Mông hắn hiến nhiên là quen biết, hắn cũng rất xem trọng Hứa Sí này, bày muu lập kế, diệu kế liên châu, đúng là một nhân tài.
"Tiếu... Bá bá, người làm sao lại tới đây vậy?"
u Dương Tiếu Nghệ vẫn rất sợ Tiêu Mông, suy cho cùng cũng là đệ nhất cao thủ đế đô, sức ánh hường rất lớn.
"Tới quán ăn tất nhiên là ăn cơm rồi."
Tiếu Mông nhàn nhạt trả lời, sau đó nghiên người nhìn về phía trương mục món ăn, việc nhũng món ăn ghi trên đó có giá trên trời cùng không làm hắn kinh ngạc, thậm chí ngay cả thần sắc cũng chưa tùng biến hóa.
Không hố thất phẩm chiến thánh, tâm tính thật là chững chạc.
Hứa Sĩ âm thầm gật đầu, trong lòng đã giơ ngón tay cái lên.
"Sườn kho rượu, cơm chiên trúng bản nâng cấp, cá ướp bả rượu, bánh bao hoàng kim... Còn có một vò rượu băng tâm ngọc hồ."
Tiếu Mông đứng chắp tay phía sau, bình tĩnh gọi tên món ăn.
u Dương Tiếu Nghệ ghi nhớ xong, đi về phía phòng bếp, báo tên các loại thức ăn vừa gọi cho Bộ Phương.
Bộ Phương có hơi kinh ngạc, đây là khách hàng lớn nha, nhiều như vậy thức ăn như vậy thì tốn rất nhiều nguyên tinh... Mặt không biếu cảm gặt đầu, Bộ Phương lập tức bắt đầu nấu.
Hứa Sĩ nhanh chóng ăn xong phần cá luộc, sau khi cáo tưvới Tiêu Mông thì vội vã rời đi, hắn muốn báo cáo chuyện này cho thái tử điện hạ.
Tiếu đại tướng quân tới quán ăn nhỏ, đây là thời cơ tốt để thái tử điện hạ lôi kéo ngươi.
Hứa Sĩ đi không bao lâu, nhũng món ăn được Tiêu Mông gọi đã được u Dương Tiếu Nghệ rụt rè bưng lên.
Mỗi một món ăn đều mang theo hương thơm nồng đậm, dù cho lãnh đạm thản nhiên nhưTiêu Mông cũng là không khỏi cảm thấy ngoài ý muốn... Bới vì thức ăn nơi đây còn hơn nhũng món mỹ vị mà hắn đã ăn nữa.
Có thể nói thức ăn so với đệ nhất tửu lâu đế đô là Phượng Tiên lầu hơn không chỉ một bậc.
Sau cùng rượu băng tâm ngọc hồ là do Bộ Phương đích thân bung ra, vừa đi ra khỏi bếp thì đã bị Tiêu Mông chặn lại.
Tiêu Mông buông đũa xuống, cười mà giống như không cười nhìn Bộ Phương, nói: - Ngươi Chĩnh là ông chủ ớ đây? Đánh con gái ta bị thương còn nói cứu nó, Bộ lão bản?"