Chương 5: Chương 5: Tiếu Yên VÅ©Ngưá»i Chia Sẻ
"Hệ thông ban thưởng: Cơm chiên trứng phiên bản vip, một mảnh vỡ của Trù Thần Sáo Trang."
Thanh âm cao mà lạnh lùng của hệ thống vang lên, đem phần thưởng do thu hoạch của Bộ Phương nói ra thuộc như lòng bàn tay.
Nhưng sau khi nghe đượcc ban thưởng của hệ thống thì thần sắc kích động trên mặt của Bộ Phương bị đông cứng lại rồi, khuôn mặt từ từ dãn ra, cuối cùng trở thành không biểu tình như trước.
"Tại sao lại là cơm chiên trứng? Cơm chiên trứng phiên bản vip có gì khác sao?"
Bộ Phương thật ra là một thiếu niên hào hứng, vốn cho rằng có thể mở khóa được món ăn mới nhưng không thể ngờ được lại là cơm chiên trứng như cũ, dù cho nó là phiên bản vip nhưng dù sao nó vẫn là cơm chiên trứng.
"Cơm chiên trứng phiên bản vip phẩm chất cao hơn cơm chiên trứng bình thường, dùng tài liệu khác, hơn nữa còn thêm một chén nước luộc thịt , người có tu vi thấp hơn Tam Phẩm Chiến Sư ăn thì không được điểm."
Hệ thống rất nghiêm túc mà nói ra điểm khác của cơm chiên trứng phiên bản vip, Bộ Phương cũng thoáng kinh ngạc một lúc, cũng không cho là đúng, dù sao cũng chỉ là phiên bản vip hơn, có chút khác biệt thì làm sao.
"Cái mảnh vỡ của Trù Thần Sáo Trang là vật gì?"
"Mảnh vỡ Trù Thần Sáo Trang: Thu thập được nhiều khối Trù Thần Sáo Trang có thể đúc thành Trù Thần Sáo Trang, là đồ làm bếp mà trước mắt kỳ chủ cần dùng, nó là đồ làm bếp bình thường nhất."
Trù Thần Sáo Trang, nghe giống như rất mạnh vậy! Con mắt của Bộ Phương thoáng nháy một cái, trên khuôn mặt không biểu tình kia lại hiện ra một vòng tươi cười.
Trong thực đơn của quán ăn bất tri bất giác nhiều thêm một món ăn, mà ở sau nó cũng có ghi yết giá.
Cơm chiên trứng phiên bản vip, giá bán mười miếng nguyên tinh.
"Với tư cách là một thiếu niên muốn trở thành Trù Thần đỉnh cấp thực vật liệm của Huyền Huyễn Thế Giới, làm sao lại làm những mục tiêu ngắn hạn được? Nghiệm vụ của hệ thống: Thỉnh ký chủ trong một tuần đạt được lợi nhuận một trăm nguyên tinh cùng một ngàn kim tệ."
Hệ thống rất nghiêm túc ban bố nhiệm vụ cho Bộ Phương.
Một vòng là bảy ngày, trong bảy ngày phải có lợi nhuận một trăm kim tệ, việc này chính là muốn bán được 100 chén cơm chiên trứng bình thường rồi, hoặc là bán mười chén cơm chiên trứng phiên bản vip rồi, mà nếu lợi nhuận là một ngàn kim tệ thì chính là muốn bán được mười chén rau xào hoặc là mì khô …
"Hệ thống, ngươi chính là muốn ép buộc ta, cho tới hôm nay mới bán được một chén cơm chiên trứng, ngươi lại muốn ta trong bảy ngày bán được 100 chén cơm chiên trứng bình thường… Không bằng ngươi cạo chết ta đi."
Bộ Phương bi phẫn kháng nghị với hệ thống.
Nhưng hệ thống vẫn lạnh lùng như cũ, nói cho Bộ Phương một lời an ủi
"Vì để trở thành Trù Thần đỉnh cấp thực vật liệm của Huyền Huyễn Thế Giới thì ngươi không được sợ hãi bất cứ khó khăn gì, tất cả gian nan sẽ trờ thành hòn đá lót đường cho ngươi, nếu bước qua được nó thì ngươi có thể ngạo thị thiên hạ!"
Mặt Bộ Phương không biểu tình, thờ ơ đối với lời an ủi của hệ thống, nếu như không phải hệ thống dùng cái ngôn ngữ lạnh lùng như vậy thì những lời này… Bộ Phương cũng có thể tiếp nhận những lời này rồi.
Nhẹ nhàng thở dài, Bộ Phương nằm trên giường, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
…
Sau khi về đến phủ tướng quân thì Tiểu Long trông như người mất hồn mất vía vậy, chân khí trong cơ thể hắn sôi trào, làm cho hắn có một cảm giác không chân thực.
Ăn hết một chén cơm chiên trứng mà lại có dấu hiệu muốn đột phá, cái này… thực sự là khó tin, hương vị còn lại của món cơm chiên trứng kia làm Tiểu Long có chút say mê, có được cảm giác như đang tung bay giữa hải dương vậy, không thể thoát ra được.
Phủ tướng quân rất lớn, trên đường đi trong phủ đều là những hạ nhân với nha hoàn , những nha hoàn này chứng kiến nộ dạng của Tiếu Tiểu Long đều kinh ngạc mà che miệng lại.
"Long công tử hôm nay bị làm sao vậy."
"Cái biểu lộ kia thật là hèn mọn bỉ ổi."
"A! Trông thật đáng sợ, hình tượng tốt đẹp của Long công tử trước mặt của ta đã sụp đổ rồi, mối tính đầu của ta ah!"
…
Bọn nha hoàn cùng hạ nhân đều nhao nhao nghị luận, khiến cho Tiếu Tiểu Long đang đắm chìm trong hương khí phục hồi lại tinh thần, cảm giác được những cái ánh mắt khác thường từ xung quanh, sắc mặt hắn lập tức đỏ lên, nhanh chóng bước đi biến mất trong tầm mắt của mọi người.
Xếp bằng đơn giản trong phòng, Tiếu Tiểu Long nhắm mắt dưỡng thần, chân khi trên người của hắn quanh quẩn, hào quang trong suốt đang lưu chuyển trên thân thể của hắn, khiến cả người hắn thêm một phần thánh khiết.
Một cỗ khí tức dâng lên từ trong đan điền của hắn, lập tức nó đi vào tứ chi trăm mạch, trùng kích những huyệt đạo trong cơ thể, chân khí đó mềm mại vô cùng, chậm rãi như dòng sông nhỏ chảy qua, làm hắn thoải mái vạn lần, giống như một bàn tay nữ nhân đang nhu hòa vuốt ve hắn vậy.
Tầm khoảng thời gian một nén nhang sau, sắc mặt Tiếu Tiểu Long đỏ lên, đôi mắt đột nhiên mở ra, từ trong đó bắn ra một đạo tinh quang, trong miệng phun ra một ngụm trọc khí, khí tức cả thân hắn cũng theo đó mà tăng lên.
Khí tức này dâng lên đến cực điểm, giống như một thác nước vậy, từ từ lắng xuống, thu liễm hoàn toàn.
Tiếu Tiểu Long đứng lên, toàn thân hắn vang lên thanh âm của xương cốt va chạm, hắn giơ tay lên, một đạo chân khí mờ mịt quấn quanh tại bàn tay đây.
"Ha Ha! Chân khí ngoại phóng! Ta, Tiếu Tiểu Long thật sự đã đột phá lên Tam phẩm Chiến Sư!"
Nội tâm Tiếu Tiểu Long cao hứng, nhịn không được mà cười lên ha hả.
"Triệu Như Ca! Hiện tại ta cũng đã là Tam Phẩm Chiến Sư rồi, ca không còn sợ ngươi nữa!"
Tiếu Tiểu Long nhếch miệng cười ngây ngô.
Nhưng mà còn không đợi hắn cười xong cửa phòng của hắn đã bị một người dùng chưởng đẩy ra, chân khí phong tỏa trên cách cửa đã bị một cỗ chân khí cường đại khác trực tiếp phá ra.
"Tiếu Tiểu Long! Ngươi năng lực nào mà lại dám đánh cuộc với Triệu Như Ca! Tiền đặt cược lại là hạnh phúc cả đời của tỷ ngươi."
Ngay khi cửa phòng bị oanh mở ra, một thanh âm nữ tử dễ nghe vang lên, một thân ảnh uyển chuyển bước vào từ ngoài cửa.
"Ồ? Ah.. Tỷ!"
Tiếu Tiểu Long nhìn thấy người đến thì khẽ run rẩy toàn thân, giật mình nói.
Người mới đến là một nữ tử da thịt lấn sương thắng tuyết, đôi mắt xinh đẹp như nước mùa thu, cổ áo của nàng bẻ ra, lộ ra cẩm bào màu trắng như tuyết, bên ngoài phủ lên một lớp áo mỏng màu xanh nhạt, mái tóc mềm mại như thiên hà, phản chiếu ra xinh đẹp vô song.
Đôi mi thanh tú Tiếu Yên Vũ cau lại, trong đôi mắt mang theo một tia giận dỗi nhìn về phía Tiếu Tiểu Long, tên đệ đệ này ở bên ngoài phong lưu mà lại dám lấy hạnh phúc cả đời ra đánh cuộc, việc này làm cho nàng nổi giận.
"Tỷ, ngươi bớt nóng giận, không phải là khi đó ta ghét cái sắc mặt của tên Triệu Như Ca đó sao? Đừng lo lắng, ta đã đánh cuộc với hắn thì nhất định sẽ thắng! Ngươi xem, hiện tại ta đã là Tam Phẩm Chiến Sư đây này!"
Tiếu Tiếu Long tranh thủ thời gian nói ra, vươn tay, chân khí mờ mịt kia liền hiển hiện ra.
Tiếu Yên Vũ tuy đang tức nhưng trong nội tâm nàng vẫn có chút giật mình, nàng rất rõ ràng thực lực của đệ đệ mình, nó vẫn luôn kẹt ở Nhị Phẩm Chiến Sư đỉnh phong, ngày hôm qua còn không có một chút buông lỏng mà sao hôm nay đã đột phá?
"Tỷ, Triệu Như Ca đã là Tam Phẩm Chiến Sư rồi, nhưng hiện tại ngươi phải tin tưởng đệ đệ của mình chứ, ta tuyệt đối có thể đánh cho hắn thành đầu heo!"
Tiếu Tiểu Long cường ha hả nói.
Tiếu Yên Vũ rất đẹp, người của toàn bộ đế đô đều biết Triệu Như Ca them thuồng vẻ đẹp của nàng từ rất lâu rồi nhưng nàng lại là con gái của Đại tướng quân Tiếu Mông cho nên con trai của tả tướng quân Triệu Như Ca mới không dám làm xằng bậy.
Nếu như Tiếu Yên Vũ chỉ là một nữ tử của gia đình bình thường thì có lẽ đã là tiểu thiếp của Triệu Như Ca rồi.
"Tỷ, chẳng lẽ ngươi không tò mò là làm sao mà ta lại đột phá sao?"
Tiếu Tiểu Long giống như đang hiến vật quý, nói.
Tiếu Yên Vũ khẽ nhâc chân lên, ngồi lên chiếc ghế trong phòng, đôi mắt như nước mùa thu kia khẽ liếc Tiếu Tiểu Long, thản nhiên nói:
"Ngươi nói ta nghe xem."
Tiếu Tiểu Long nhếch miệng, hắn biết tỷ của mình khẳng định đã nhận ra sự kỳ quặc của việc đột phá tu vi này.
Tiếu Yên Vũ không chỉ có nhan sắc mà trí tuệ của nàng cũng rất cao, được mọi người xưng là đệ nhất tài nữ của Thanh Phong Đế Quốc, chút ít kỳ quặc của mình làm sao có thể giấu diếm được nàng.
Vì vậy nên Tiếu Tiếu Long mới thân thần bí bí nói bên tai của Tiếu Yên Vũ, giống như đang nói một chuyện rất trọng đại.
Tiếu Yên Vũ trong nội tâm khẽ rùng mình, xem ra bí mật này cực kỳ khủng khiếp, lại khiến cho đệ đệ của mình trước giờ vẫn phóng đãng phải tỏ ra chăm chú, nghiêm túc như vậy.
"Tỷ ah! Bí mật khiến ta đột phá… thật ra là do… một chén cơm chiên trứng!"
"Thì ra là do cơm chiên trứng ah! ÔI chao! Cơm chiên trứng?"
Khuôn mặt Tiếu Yên Vũ cứng đờ, về sau lại hóa thành đỏ ửng, cái tên tiểu tử thúi này rõ ràng đang trêu chọc tỷ tỷ hắn!
Lập tức, ngón tay thon dài của Tiếu Yên Vũ vặn chặt lỗ tai của Tiếu Tiểu Long, cười nói:
"Có thể ah? Ngươi có bổn sự đó, dám trêu chọc tỷ tỷ của ngươi! Ngươi cho rằng cơm chiên trứng là linh đan diệu dược hay sao? Nó có thể khiến ngươi đột phá hay sap? Miệng của ngươi thật toàn điều linh tinh!"
Tiếu Tiểu Long có cảm giác như mình bị một mũi tên đâm trúng vào lòng vậy, điều ta nói là sự thật ah! Đã nói là giữa tỷ với đệ là phải tín nhiệm đây này!
Tiếu Tiểu Long đành phải làm bộ mặt đau khổ, đem những tao ngộ trong buổi sáng nói ra một lần, hắn miêu tả nhà hàng trong hẻm nhỏ đó vô cùng thần bí.
"Ý ngươi là ngươi bỏ ra một viên nguyên tinh chỉ để ăn một chén cơm chiên trứng?"
Con mắt của Tiếu Yên Vũ lập tức trừng lớn, nhìn xem bộ dáng đang dương dương tự đắc của đệ đệ mình, thật sự nàng hận không thể đem cái lỗ tai của tên phá gia chi tử này kéo xuống.
"Tỷ! Ngươi đừng có mà không tin, ngày mai ta sẽ đưa ngươi đến quán ăn nhỏ đó một lần, tuyệt đối sẽ làm cho ngươi thỏa mãn, cái hương vị cơm chiên trứng kia, cái mùi thơm kia … Ah, ta giống như nhớ tới cái cảm giác đã đánh mất đi lúc nhỏ vậy."
Đôi mắt Tiếu Tiểu Long lộ lên vẻ mê say.
Nhưng dù vậy thì Tiếu Yên Vũ cũng không tin chút nào, tên tiểu tử này tuyệt đối bị người ta cho uống thuốc mê rồi, chỉ có một chén cơm chiên trứng mà lại có thể ngon tới mức đó sao.
Hừ! Ngày mai ta lại phải đến nhìn xem cái người làm cơm chiên trứng này có mấy cánh tay mà giúp người ta đột phá!
Sáng sớm ngày hôm sau.
Vừa rửa mặt xong, đeo cái khăn che mặt lên, Tiếu Yên Vũ cùng với Tiếu Tiểu Long mang vẻ mặt tràn đầy hưng phấn đi ra khỏi phủ tướng quân, phủ tướng quân nằm trong vùng nội thành của đế đô, bước ra khỏi cửa là cảnh ngựa, xe nhiều như nước, tiếng người ồn ào khắp phố.
Mặc dù ngoài cửa ồn ào như vậy nhưng bên trong phủ tướng quân lại vô cùng yên tĩnh, đây cũng là do khi tướng quân muốn thiết kế phủ này thì kiến trúc sư có khắc lên một ít trận pháp phòng tạp âm.
Tiếu Yên Vũ rất ít khi rời khỏi phủ, bởi vì nàng biết rõ dung mạo của nàng đối với nam nhân có lực hấp dẫn rất lớn, có một lần nàng từng đi ra ngoài mà không mang khăn che mặt đã khiến cho giao thông ở đế đô tắc nghẽn, dẫn tới không ít vụ đánh nhau cho nên về sau Tiếu Yên Vũ rất ít khi đi ra ngoài, cho dù có ra thì cũng đều mang khăn che mặt,
Hai chị em của Tiếu gia vừa đi ra phủ là rẽ vào một lối ngoặt, trong này tiếng huyên náo khắp đường, hai bên đường rất nhiều những người bán rong bày sạp đang gọi khách, thậm chí còn có một ít mùi thơm từ quà ăn vặt cũng truyền đến.
Những cái này đều là thực phẩm dầu rán này những tu sĩ như Tiếu Tiểu Long với Tiếu Yên Vũ đều khinh thường ăn, bởi vì loại thức ăn này đều chiên qua bằng những loại dầu thấp kém, trong đó có chứa đựng rất nhiều chất độc hại, mà tu sĩ khi tu luyện cần thể chất tinh khiết, loại trừ những tạp chất trong cơ thể, nếu ăn loại thức ăn này thì chỉ khiến tạp chất gia tăng thêm.
Cho nên tu sĩ đối với ẩm thực thì yêu cầu cực cao, với chất lượng của nó cũng phải rất tốt.
Nghiêm khắc mà nói thì cơm chiên trứng được coi là một loại đồ ăn rác rưởi, nhưng Tiếu Tiểu Long rõ ràng lại vì một chén cơm chiên trứng mà tìm được cơ hội đột phá, nếu như chuyện này không phải là trùng hợp thì theo lời của Tiếu Tiểu Long cái cơm chiên trứng kia tuyệt đối có vấn đề.
Mà khả năng trùng hợp cực kỳ thấp, bởi vì Tiếu Tiểu Long đã dừng lại tại Nhị Phẩm Chiến Sư rất lâu rồi, lâu đến nỗi khả năng trùng hợp này cực kỳ nhỏ bé, cho lên khả năng lớn nguyên do mà Tiếu Tiểu Long đột phá có quan hệ cực lớn tới món cơm chiên trứng này…
Chuyện này cũng khiến Tiếu Yên Vũ cảm thấy kỳ quái, chẳng lẽ cái cơm chiên trứng này thật sự lại thần kỳ như lời của Tiếu Tiểu Long như vậy sao?
"Ồ! Đây không phải Long công tử của chúng ta sao? Hôm nay lại tính muốn đến đối thơ à?"
Ngay lúc chị em Tiếu gia đều có tâm sự thì có một thanh âm rất không hài hòa cắt đứt sự trầm tư của bọn hắn.
Khuôn mặt xinh đẹp của Tiếu Yên Vũ trầm xuống, nhìn nam tử đang nói chuyện ngả ngớn ở phía xa kia.
Trên người hắn mặt một trường bào có màu sắc rực rỡ, ôm lấy bộ ngực, trên tay cầm một cái quạt giấy, mặt thì bóng loáng, mắt híp, nhỏ, má khom lại, trông qua rất hèn mọn bỉ ổi.
Người này là con độc nhất của Tài Vụ Đại Thần trong Thanh Phong Đế Quốc.. Tôn Khải Tường!
Hắn là thiếu gia nổi tiếng ăn chơi ở đế đô này.
"Tôn Khải Tường! Hôm nay bổn công tử không có rảnh mà chơi cùng ngươi, nhanh cút đi cho ta!"
Mặc dù Tiếu Tiểu Long lớn lên nhìn có chút giống tiểu nương pháo nhưng khi tức giận vẫn mang theo cảm giác không giận tự uy.
Nhưng mà tên Tôn Khải Tường kia cũng không để ý những lời đó mà vô cùng phẫn chấn ôm bả vai hắn, ngả ngớn híp mắt, nhìn chằm chằm vào người đang mang mạng che mặt bên cạch Tiếu Tiểu Long, bỗng nhiên cái mắt nhỏ kia trợn to, giống như hắn đã phát hiện ra một đại lục mới vậy!
"Ôi! Ta đi! Hóa ra là Yên Vũ nhị tiểu thư! Tiểu sinh đã vô lễ rồi."
Rất hiển nhiên, Tôn Khải Tường đã phát hiện ra thân phận của Tiếu Yên Vũ rồi, cả người lập tức không thể giữ được bình tĩnh, nữ thần trong mộng đã ở ngay trước mặt, nếu như không trêu chọc một phát thì hắn thấy có lỗi với cái danh hoàn khố này rồi.
"Tránh ra."
Tiếu Yên Vũ thản nhiên nói, câu chữ cực kỳ ngắn gọn.
Tôn Khải Tường vô cùng phấn chấn, vốn muốn đến gần để nói thêm vài câu nhưng lại nghe thấy cái ánh mắt lạnh như băng đáng sợ kia thì toàn thân lập tức phát lạnh, nhớ đến thực lực đáng sợ của Tiếu Yên Vũ.
Hệ thống tu luyện của Tiềm Long Đại Lục đã trải qua ngàn năm phát triển, cho đến bây giờ đã được chia ra làm mười cấp bậc.
Người tu luyện trên Tiềm Long Đại Lục này từ hài đồng năm tuổi cho đến lão già 80, gần như nhà nhà đều tu luyện, nhưng mà vì có thiên phú khác nhau cho nên thành tựu cũng bất đồng.
Dựa theo đẳng cấp khác nhau của tu sĩ mà chia làm chin cấp:
Nhất phẩm Chiến Sĩ, nhị phẩm chiến sư, Tam phẩm chiến cuồng, Tứ phẩm Chiến Linh, Ngũ phẩm Chiến Vương, Lục phẩm Chiến Hoàng, Thất phẩm Chiến Thánh,Bát phẩm Chiến Thần, Cửu phẩm Chí Tôn.
Mà phía trên cửu phẩm còn có thập phẩm nhưng cái đó không phải là người bình thường có thể động chạm đến rồi.
Tiếu Yên Vũ với tư cách là tài nữ của đế đô, là thiên tài tu luyện, mới có mười tám tuổi mà đã đạt đến Tứ phẩm Chiến Linh, so với em của nàng là Tiếu Tiểu Long thì cường đại hơn không biết bao nhiêu lần.
Mà ngay cả Đại tướng quân Tiếu Mông cũng thường xuyên cảm thán nếu như Yên Vũ là con trai thì tốt biết bao.
Tồn Khải Tường chẳng qua chỉ là một gã hoàn khố, tu vi bằng với Tiếu Tiểu Long khi chưa đột phá là Nhị phẩm Chiến Sư, cho nên hắn đối với Tiếu Tiểu Long không sợ hãi nhưng nếu đối mặt với Tứ phẩm Chiến Linh thì được rồi… nam nhân co được giãn được!
Tiếu Tiểu Long hừ lạnh một tiếng, đuổi kịp Tiếu Yên Vũ đã đi xa, thân ảnh của hai người rất nhanh đã biến mất.
Tồn Khải Tường sờ lên má, cái mắt híp kia nhíu lại gần như thành một khe hẹp, thấp giọng nói vào tai một “vị” chó săn bên cạch, vị này lập tức ly khai, Tôn Khải Tường cũng cực kỳ phấn chấn , cười gian một tiếng, đi về phía mà Tiếu Tiểu Long cùng Tiếu Yên Vũ.
…
Sau một giấc ngủ thì người hệ thống muốn cạo chết là Bộ Phương đang không nhanh không chậm mở cửa.
Chú chó mực vẫn ghé vào cửa ra vào như trước, thấy Bộ Phương đang mở cửa thì lười biếng mở mắt khẽ liếc nhìn hắn rồi lại tiếp tục nằm sấp xuống.
"Trong bảy ngày phải bán 100 phần cơm chiên trứng, mười bàn rau xào hoặc mười bàn mỳ khô… Hệ thống, ngươi cảm thấy cái quán ăn nhỏ bé, văng vẻ này của ta có khả năng đạt tới cái kỳ tích đó hay sao?"
Bộ Phương dịch một cái ghế ra gần cửa ra vào, nằm co lại trên ghế, trong đầu hắn đang đấu tranh cùng với hệ thống.
"Thiếu niên! Nếu ngươi muốn làm Trù Thần đỉnh cấp trong thực vật liệm của Huyền Huyễn Thế Giới thì phải có lòng tin đối với tài nấu nướng của mình, phải tin tưởng là ngươi có thể chinh phục toàn bộ thế giới đấy!"
Hệ thống vẫn rất nghiêm túc động viên cho hắn.
Bộ Phương liếc mắt nhìn, trước khi chinh phục thế giới thì ta phải tắm nắng cái đã.
Ánh sáng mặt trởi chiếu xuống người kết hợp với cái cảm giác lười biếng thì dù mới tỉnh những Bộ Phương lại có cảm giác buồn ngủ rồi.
"Lão bản! Ta lại tới rồi đây! Ta thích cái món cơm chiên trứng của ngươi mất rồi!"
Bộ Phương vuawf mới nhắm một con mắt đã bị một tiếng của tiểu nương pháo làm cho tỉnh lại, bộ mặt không biểu tình ngẩng đầu nhìn lên, đúng là tên tiểu nương pháo ăn hết cơm chiên trứng hôm qua.
Ồ! Bên cạch hắn còn có một người dù đang mang mạng che mặt nhưng Bộ Phương liếc qua là biết đối phương là một nữ tử! Trước lồi, sau vểnh lên … dáng người rất không tồi.
Tiểu Tiểu Vũ nhíu nhíu mày, đánh giá thoáng qua một phát quán ăn nhỏ mà Tiếu Tiểu Long mang nàng đến, cái quán ăn này lại mở ở chỗ sâu trong một cái hẻm mà không người nào thèm hỏi thăm kia lại có thể làm ra cái cơm chiên trứng thần kỳ kia?
"Ngươi là lão bản của cái quán ăn này?"
Tiếu Tiểu Vũ khẽ mở cặp môi đỏ mọng hỏi.
Thanh âm của nàng rất êm tai, không to không nhỏ, khoan thai uyển chuyển, cực kỳ dễ nghe.
"n."
Bộ Phương bình tĩnh gật đầu.
Tiếu Yên Vũ cũng không nói nữa, bước vào trong, quán ăn rất sạch sẽ, ngón tay thon dài của Tiếu Yên Vũ sờ qua bàn ăn cũng không có xuất hiện một chút bụi, hơn nữa phong cảnh của quán cực kỳ ấm áp, khiến cho Tiếu Yên Vũ có chút thỏa mãn.
Quán mặc dù nhỏ mở ở một chỗ vắng vẻ nhưng thiết kế rất có tâm, rất ấm ấp, vệ sinh cũng rất sạch sẽ.
Tiếu Yên Vũ đã dò xé xong cảnh vật xung quanh, ánh mắt nàng rơi vào trên thực đơn bằng ván gỗ được treo trong quán kia, lập tức đôi mi thanh tú của nàng nhảy lên, đôi mắt trong veo hiện lên một biểu tình không thể tưởng tượng nổi.
Thật đúng như Tiểu Long nói, một chén cơm chiên trứng bán giá… một nguyên tinh. Ôi chao! Cái cơm chiên trứng phiên bản vip kia lại còn bán giá mười nguyên tinh? Thằng này đúng là đầu đất đi à nha!
"Lão bản, hôm qua còn chưa có cái món cơm chiên trứng phiên bản vip cơ mà? Sao hôm nay lại có?"
Tiếu Tiểu Long có chút kinh ngạc nhìn cái giá mười nguyên tinh mới có thể ăn được cơm chiên trứng với giá trên trời này.
"Ah, ngày hôm qua ta quên không viết, nhưng may là có bạn nhắc nhở, thiếu đi món chính là cơm chiên trứng vip này, tu vi cần đạt tối thiểu là Tam phẩm Chiến Cuồng thì mới có tư cách ăn."
Bộ Phương ngáp dài một cái, mặt không biểu tinh nói.
Ăn cơm chiên trứng còn có hạn chế tu vi? Tiếu Yên Vũ lập tức nổi lên hứng thú, nàng nhìn cái món cơm chiên trứng vip này đặc biệt hiếu kỳ.
"Tiểu Long, ngươi đem theo bao nhiêu nguyên tinh?"
Tiểu Yên Vũ hỏi Tiểu Long.
Tiểu Long ngẩn ngơ trả lời:
"Mười miếng."
"n, rất tốt."
Tiếu Yên Vũ thỏa mãn gật đầu, vung tay lên, lập tức một cái túi thêu hình mẫu đơn xuất hiện trong tay nàng.
"Lão bản, cho ta một phần cơm chiên trứng phiên bản vip."
Tiếu Yên Vũ bình tĩnh nói.
"Tốt, ngài chờ một lát."
Bộ Phương nghe thấy đối phương rõ ràng chọn món cơm chiên trứng phiên bản vip thì nội tâm lập tức vui vẻ nhưng trên khuôn mặt vẫn bất động thanh sắc, hắn muốn bảo trì hình tượng đầu bếp nam thần lạnh lùng trước mặt mỹ nữ.
Mặt mũi Tiếu Tiểu Long lúc này xám như tro, biểu lộ một bộ mặt luyến tiếc, ai oán nhìn Tiếu Yên Vũ.
Bộ Phương quay đầu đang chuẩn bị tiến vào phòng bếp thì đột nhiên ở cửa ra vào truyền đến thanh âm “Chậc chậc” khiến người ta ghét bỏ làm cho bước đi của hắn phải ngừng lại.
"Chậc chậc chậc! Đệ nhất tài nữ của Thanh Phong Đế Quốc lại chạy đến một quán ăn chim không thèm ỉa này để này một chén cơm chiên trứng? Ôi, chết cười ta mất thôi!"
Tôn Khải Tường vô cùng phấn chấn, rung đùi đắc ý bước chân vào quán ăn.
"Vũ Yên nhị tiểu thư, ngươi rất thích ăn cơm chiên trứng sao? Tốt! Bổn công tử mời ngươi ăn! Lão bản, làm cho ta mười chén cơm chiên trứng, !"