Chương 22: Chương22: Cô Äang Có à Ä�? Gì Vá»i Tôi
Khi Vân Tá» LÄng tá»nh dáºy, Äã hÆ¡n hai giá» Äêm rá»i.
Trong phòng thoang thoảng mùi thuá»c lá, không gian tá»i má»t, chá» có má»t cái
Äèn ngá»§ Äang báºt lên.
Vân Tá» LÄng xoa xoa Äầu, Äầu cá»§a cô vẫn còn hÆ¡i choáng váng.
âTá»nh lại rá»i sao?â Má»t giá»ng nói trầm thấp Äá»t nhiên vang lên trong mà n Äêm
Äen khá»t.
Vân Tá» LÄng run lên, vô thức dá»±a lưng và o giưá»ng.
Lạch cạch má»t tiếng, Äèn trong phòng láºp tức ÄÆ°á»£c báºt sáng lên.
Lúc nà y Vân Tá» LÄng má»i có thá» nhìn rõ ngưá»i Äang á» trong phòng.
Hoắc Ảnh Quân tay Äút túi quần, từng bưá»c tiến lại gần cô, Äến sát mép
giưá»ng rá»i má»i dừng lại.
âTôi! tại sao tôi lại á» Äây? Äây là Äâu?â
Vân Tá» LÄng nhưá»ng mà y nhìn ngưá»i Äà n ông Äang Äứng á» ngay gần Äó.
Cả ngưá»i anh bao phá»§ má»t luá»ng khà lạnh lẽo Äáng sợ không thá» giải thÃch
ÄÆ°á»£c, cô cảm thấy có chút bất an.
Äây là !
Cô liếc nhìn xung quanh tháºt nhanh, Äây là !
Trái tim cô Äáºp mạnh hÆ¡n.
Äây là nÆ¡i mà Äêm hôm Äó cô Äã mất Äi lần Äầu tiên cá»§a mình!
Phòng Vcom cá»§a khách sạn hôm Äó!
âVừa rá»i cô Äã là m gì, cô quên rá»i sao?â Ngưá»i Äà n ông lạnh lùng cong môi
lên, con mắt lạnh lùng như kim châm nhìn cô.
Vân Tá» LÄng nhìn anh má»t cách cẩn tháºn, tại sao anh lại ÄÆ°a cô Äến Äây?
Cô nhÃu mà y, trong Äầu nhanh chóng nhá» lại những sá»± viá»c xảy ra trưá»c Äó.
Trong giây lát, Äôi mắt cá»§a cô trá» nên má» Äi, hai tay nắm chặt chiếc chÄn
bông.
Mẹ cá»§a cô! chết rá»i!
Cái tát cá»§a Vân Hâm Bằng, vá» ká»ch cá»§a Vân Tá» Diá»
m.
Cái nhìn khinh thưá»ng cá»§a má»i ngưá»i.
Cảnh tượng hiá»n vá» trong tâm trà cô má»t lần nữa.
Cô bất giác cắn môi, má»t má»i quá, tháºt sá»± quá má»t má»i!
Hoắc Ảnh Quân nhìn Äôi mắt buá»n bã cá»§a cô, nhìn bá» vai không kìm chế
ÄÆ°á»£c khẽ run lên cá»§a cô, không nhá»n ÄÆ°á»£c cúi ngưá»i tiến lại gần cô.
âCô còn nhá» câu cuá»i cùng mà mình noÌi luÌc ÄoÌ không?â
HÆ¡i thỠấm áp cá»§a anh khiến Vân Tá» LÄng giáºt mình, cô ngưá»c mắt lên, thì
gặp phải Äôi mắt Äen sâu như má»±c cá»§a ngưá»i Äà n ông.
âAnh, anh nói cái gì thế?â
Trong vô thức, cô lại lùi vá» phÃa sau.
Anh Äang nói cái gì váºy?
Má»t tia sáng vụt nhanh qua Äôi mắt Äen sâu thẳm cá»§a Hoắc Ảnh Quân, rá»i
anh nắm lấy cằm cô: âCô Äang có ý Äá» gì vá»i tôi, hả?â
Ãnh mắt Vân Tá» LÄng khẽ liếc nhìn sang chá» khác, hà m dưá»i bá» nắm mạnh
nên rất Äau, nhưng vẫn miá»
n cưỡng cưá»i, nói: âTôi, là m sao tôi dám có ý Äá»
gì vá»i anh cÆ¡ chứ? Tôi không hiá»u anh vừa nói gì cả?â
âHá»m, không hiá»u sao?â Nụ cưá»i cá»§a ngưá»i Äà n ông dần trá» nên Äáng sợ
hÆ¡n, sá»± lạnh lùng trong ánh mắt anh khiến ngưá»i ta cảm thấy rùng mình.
Vân Tá» LÄng ngay láºp tức cảm thấy không á»n.
Quả nhiên ngưá»i Äà n ông nghiêng ngưá»i ghé lại gần tai cô.
Tay anh Äặt á» bên hông cô.
Giá» phút nà y, hai ngưá»i há» có thá» cảm nháºn hÆ¡i thá» cá»§a nhau vô cùng rõ
rà ng.
Tư thế nà y, tình huá»ng nà y, tháºt sá»± rất mỠám.
âVân Tá» LÄng! â Anh cưá»i khẽ má»t tiếng: âCô cÅ©ng biết kết cục cá»§a viá»c
khiêu khÃch tôi rá»i mà , Äúng không?â
Lúc nà y, sá»± hoảng sợ trưá»c nà y chưa từng có Äang lan truyá»n gắp cÆ¡ thá» cô.
Cái tên Hoắc Ảnh Quân nà y, luôn khiến cho ngưá»i khác vừa ngạc nhiên vừa
ná» sợ trưá»c nÄng lá»±c cá»§a anh, nhưng Äiá»u Äáng sợ hÆ¡n chÃnh là thá»§ Äoạn
cá»§a anh.
Tất cả má»i ngưá»i á» thà nh phá» Nam Dương Äá»u biết chá»c trá»i chá»c Äất nhưng
nhất Äá»nh không bao giá» ÄÆ°á»£c khiêu khÃch Hoắc Ảnh Quân!
Nếu không, thì chết lúc nà o cũng không biết!
âHá»m?â Anh má»m cưá»i, giá»ng nói khà n khà n trầm thấp, lại có chút ma má»:
âCho cô mưá»i giây, mưá»i, chÃn, tám! â
Các con sá» Äang giảm dần.
Tim cô như muá»n nhảy ra khá»i cá» há»ng.
Khà chất cá»§a ngưá»i Äà n ông nà y quá kinh khá»§ng, cô tháºm chà cảm thấy má»i
lần anh Äếm ngược, thì cô gần như không thá» thá» ná»i.
Rá»t cuá»c cô Äã nói gì nhá»?
âBa, hai! â
Lúc nà y, hai mắt cô Äá»t nhiên má» to ra.
Cô nhá» ra rá»i!
âMá»t!â
âAnh rá»! tôi, anh muá»n không?â