Chương 34: Không thể dừng lạiThương Khung Chi Chủ
Liếc sang Tiêu Thiên, Trí Đa Tinh phản bác:
“Tất cả các diễn viên đều là những con kiến nhỏ nhoi trong chương trình Điện ảnh Địa ngục. Nếu bọn sâu kiến chúng ta không đoàn kết lại, phần thắng sẽ càng thấp hơn.
Tôi có nguyên tắc của mình. Trong thế giới phim ảnh này, nếu muốn giết ai, tôi sẽ nói thẳng cho người đó biết, thay vì đâm lén sau lưng.
Có thể là anh sẽ cười nhạo tôi, nhưng nguyên tắc là nguyên tắc.
Bây giờ, tôi có thể nói cho anh biết rằng, tôi chưa bao giờ định giết Nhu Quang cả. Tôi cũng không định giết bất kỳ ai trong số các anh chị đây, kể cả anh, Tiêu Thiên.”
Khi nói những lời này, khí chất của Trí Đa Tinh hoàn toàn khác hẳn, và ngay cả Tiêu Thiên, một người vai u thịt bắp – cũng bị choáng ngợp.
Tiền Thương Nhất đã nhận ra vẻ tự tin tuyệt đối trong lời nói của Trí Đa Tinh.
“Thực ra, tôi từng nghĩ đến việc anh cố tình để Nhu Quang thiệt mạng. Dù sao thì cô ấy cũng đã tát anh một bạt tay và nạt nộ anh. Tuy đó là hành vi của Yến Nhược Huyên, nhưng miệng chửi anh và tay đánh người đều thuộc về Nhu Quang.” Vừa nói, Ninh Tĩnh vừa tiến về phía trước.
Sau một vài giây dừng lại, cô ấy tiếp tục:
“Tôi xin lỗi, Trí Đa Tinh.
Tôi đã từng tham gia một bộ phim trong vai một người mẹ dắt theo một đứa con nhỏ chuyển nhà đến một thị trấn nọ. Bất quá, thị trấn nhỏ đó lại thường xuyên xảy ra các vụ án trẻ em bị mất tích.
Về sau, con của tôi bị mất tích trong công viên. Tôi và các diễn viên khác cùng nhau tìm kiếm. Kết quả là, cả đoàn bỗng nhiên lần mò đến một bãi đất hoang.
Trong quá trình tìm kiếm, vị trí mà tôi được phân công nằm tại một khu vực khá vắng vẻ. Trong lúc đi tìm một mình, tôi bất cẩn rơi xuống một cái giếng cạn.
Xung quanh cái giếng cạn ấy là một vùng cỏ dại rất cao, vị trí cũng cực kỳ kín đáo. Dù tôi vẫn luôn kêu cứu, nhưng chẳng ai phát hiện ra cả.
Thời gian dần qua, tôi đã thét khản cả cổ, vừa đói, vừa mệt, vừa buồn ngủ, đành phải ngồi yên trong đáy giếng khô mà nhìn lên bầu trời ngoài miệng giếng.”
Sẽ có người tới cứu tôi ư? Tôi không biết. Vùng đất hoang kia không hề an toàn; các diễn viên khác không cần mạo hiểm đến cứu tôi.
Trong lúc tuyệt vọng, một tiếng kêu ‘Ninh Tĩnh, cô ở dưới đó à?’ khiến tôi mừng rỡ như điên lên. Tôi vừa khóc vừa hô to ‘Tôi ở dưới này.’ Cái cảm giác khi đó vẫn khắc sâu trong tâm thức của tôi đấy.
Thế cho nên, Trí Đa Tinh, tôi muốn biết là anh có định cứu cô ấy hay không? Có lẽ tình huống của Nhu Quang lúc đó cũng giống như khi tôi bị mắc kẹt dưới giếng cạn vậy. Chỉ cần anh phụ một tay, cô ấy đã có thể sống sót rồi.”
Nói xong, Ninh Tĩnh hít sâu một hơi, chờ Trí Đa Tinh trả lời.
“Cô ấy quay đầu lại, cầu xin tôi cứu cô ấy. Tôi chạy tới, sau đó đưa tay ra...” Nói đoạn, Trí Đa Tinh duỗi tay phải ra, nắm lấy về phía trước, “ Nhưng tay tôi xuyên thẳng qua người cô ấy. Tôi không thể chạm vào cô ấy, vì vậy, tôi bèn tóm lấy thi thể của cô ấy. Nhưng thi thể của cô ấy cũng bắt đầu mờ dần, trở thành một ảnh ảo trước khi bị kéo thẳng vào lòng đất.”
Nghe xong, Ninh Tĩnh cắn chặt môi dưới, rưng rưng nước mắt.
Trí Đa Tinh nhìn lên bầu trời, nói khẽ.
“Nếu tôi có đạo cụ đặc biệt với khả năng du hành xuyên không gian, có lẽ là có thể cứu được cô ta. Nhưng tôi không có.”
Tiếp theo, gã quay lại nhìn ba người bên cạnh, hỏi: “Các anh chị ở đây có không?”
Đột nhiên, một cơn gió thổi qua, xốc lên các túi thức ăn dưới mặt đất.
Cả ba gần như lắc đầu cùng một lúc.
Trí Đa Tinh nhìn lối ra vừa mới hình thành kia, nói:
“Nếu vậy thì đi thôi! Có lẽ sẽ còn cơ hội khác để cứu được Nhu Quang. Tôi nhớ rằng, Yến Nhược Huyên từng bảo là có thể cầu nguyện với Nguyệt thần mà.”
Nói xong, gã đeo ba lô lên, nhấc chân bước đi.
Tiền Thương Nhất chỉ biết thở dài, bám theo Trí Đa Tinh. Hắn có xu hướng tin tưởng vào Trí Đa Tinh. Theo góc độ quan sát từ lúc ban đầu đến hiện tại, Trí Đa Tinh không phải là người cố ý làm hại người khác. Không những thể, chỉ vì một cái bạt tay mà giết người ư? Đây là một động cơ sát nhân khó mà được chấp nhận
Tuy nhiên, hàng loạt ý nghĩ hiện ra trong đầu hắn. Đây là nơi không có pháp luật ước thúc, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Khi đó, dục vọng của nhân loại sẽ được phóng đại vô tận.
Hơn nữa, các diễn viên của Điện ảnh Địa ngục đều phải chịu đựng một môi trường áp lực cao, không phải ai cũng có thể vượt qua được.
Lời nói của Tiêu Thiên chính là bằng chứng tốt nhất. Mỗi phút mỗi giây, gã ấy đều nghi ngờ Trí Đa Tinh. Thái độ không tín nhiệm như vậy chẳng có bất kỳ một dấu hiệu báo trước nào cả.
Nghĩ thế, hắn càng nhích gần về phía Trí Đa Tinh hơn.
Cả bốn đặt chân đến lối vào khu rừng, lộ trình lần này dài hơn lần trước rất nhiều.
Theo thời gian, mặt trời dần dần mọc lên trên đỉnh đầu. Khu vực trước mặt cũng từ từ thông thoáng hẳn. Nhưng lần này, không còn là bãi đất trống và những túp lều vải nữa, hình ảnh mà bọn họ trông thấy trước mặt là một bậc thang bằng đá hướng lên trên.
Tiền Thương Nhất dừng chân, nhận ra cầu thang đá này rất dài, dài đến mức không nhìn thấy điểm cuối, trong khi bề ngang của nó đủ rộng cho 10 người đi song song cùng nhau.
“Cuối cùng cũng thoát ra được.” Tiêu Thiên thở dài.
“Vẫn chưa kết thúc đâu.” Tiền Thương Nhất nhìn xuống cái bóng của mình, vết rách càng lúc càng rõ ràng.
Vết rách trên cái bóng vẫn liên tục nhắc nhỏ cả nhóm bọn họ.
“Đi, nhanh lên.” Trí Đa Tinh bước lên bậc thang đầu tiên, sau đó quay lại nhìn ba người bọn họ.
Tiền Thương Nhất lập tức bám theo sít sao.
Nhóm 4 người bắt đầu leo lên cầu thang.
Ánh mặt trời chiếu vào cơ thể Tiền Thương Nhất, nhưng chẳng thể khiến hắn cảm thấy một chút ấm áp nào.
Vừa tiến đến đảo Hà Phương mà đã phải đối mặt với một vấn đề khó khăn như vậy, về cơ bản là hắn chưa bao giờ có thể lường trước được.
Mỗi khi nhấc chân lên, Tiền Thương Nhất đều cảm thấy bắp đùi mình đau nhói. Bất quá, con đau này vẫn còn nằm trong ngưỡng chịu đựng của bản thân, không ảnh hưởng đến cử động của hắn.
Leo cầu thang được khoảng 10 phút...
Khi quay đầu nhìn lại, Tiền Thương Nhất nhận ra khu rừng bên dưới trông cứ như một đại dương xanh biếc. Khi gió mạnh thổi qua, từng hàng cây đung đưa chỉnh tề, không khác gì một làn sóng trên cánh đồng lúa.
Nhưng bên ngoài khu rừng chính là đại dương thực sự.
Mặt trời soi bóng trên mặt biển, sáng lấp lánh như những miếng vảy óng ánh.
Nếu không nhắc đến những gì đã xảy ra đêm qua và đêm hôm trước, vẻ đẹp của đảo Hà Phương xứng đáng trở thành một điểm du lịch ăn khách. Thế nhưng mà, đã có quá nhiều chuyện xảy ra và hai chữ ‘giá như’ sẽ không bao giờ trở thành hiện thực.
Tiền Thương Nhất trở đầu, tiếp tục nhìn về phía trước, để rồi lại nhấc chân phải lên.
Cuối cùng, cả bốn người đã đến lưng chừng núi.
Ngay khi cúi xuống để chống tay lên đầu gối, Tiền Thương Nhất đột ngột giật điếng người vì cảnh tượng trước mặt, cuối cùng đành phải hít vào một hơi thật sâu.
Trước mặt 4 người bọn họ là một con đường rộng rãi, mặt đất có màu đỏ đen đi kèm với một mùi hăng hắc nào đó. Nơi đây cũng không có gì đặc biệt, nhưng hai bên đường lại có vô số cọc gỗ màu đỏ nhạt cắm trên mặt đất. Cọc gỗ dài dài khoảng 1,5 mét và trên đỉnh cọc đều xiên lấy một cái đầu người.
Những cây cọc gỗ khác nhau đều xiên lấy những cái đầu người khác nhau, từ nam đến nữ và già đến trẻ với đủ loại dung mạo.
Lúc này, những cái đầu người kia đều đang nhắm mắt lại; gương mặt của họ tỏ vẻ rất bình thản, nhưng hình ảnh này trông quá đáng sợ rồi.
“Đây... rốt cuộc là địa phương nào?” Tiêu Thiên không khỏi nuốt nước bọt.
Tiền Thương Nhất nắm chặt lấy dây đeo ba lô trên vai; trong đầu hắn liên tục xuất hiện từ “chạy đi”, “chạy ngay lập tức”...
Hiện tại, bốn người bọn họ chỉ biết đứng yên, tựa như nếu gây ra tiếng ồn là bọn đầu người này sẽ thức giấc ngay vậy.
Bình tĩnh, phải thật bình tĩnh.
Tiền Thương Nhất liên tục tự an ủi bản thân; hắn bắt đầu cưỡng ép mình phải tập trung quan sát những cái đầu ấy.
Hắn lướt mắt qua từng cái đầu một, để rồi đột nhiên nhìn chằm chằm vào một cái đầu nọ.
Đây là đầu của một người phụ nữ tóc dài, nhan sắc bình thường, nhưng cô ta lại không nhắm mắt ở khoảnh khắc hiện tại. Cô ta đang mở mắt, mà còn nhìn thẳng về hướng của nhóm 4 người bọn họ.
“Những kẻ này vẫn chưa chết!” Trí Đa Tinh nói khẽ.