Chương 11: Dao của Jala (2)cyv97
Mười hai năm trước, thời điểm mà hỗn loạn và máu tanh bao trùm cả vương quốc, vị kiếm sĩ đáng sợ kia đã dùng lưỡi kiếm sắc bén và lạnh lẽo của mình để chém ra một mảnh địa bàn ở Phố Đen. Kể từ khi đó, Hội Huynh Đệ tân sinh và Bang Bình Máu lâu đời như hai con ác long đấu đá nhau không chết không thôi để tranh giành quyền kiểm soát thế giới ngầm ở vương đô.
Theo thời gian trôi đi, đặc biệt là những năm gần đây, Hội Huynh Đệ Phố Đen dần trưởng thành. Từ một con ấu long sơ sinh tiến hoá thành một con cự long với bộ móng vuốt sắc nhọn và những chiếc răng nanh hung tợn, chúng dần dà chiếm lại lợi thế và chiến đấu ngang tài ngang sức với Bang Bình Máu vốn đang chiếm thượng phong. Trong cuộc chiến dai dẳng này, hai bang phái lớn cũng đã tụ tập được một lượng không nhỏ những nhân vật đáng sợ nằm ngoài tầm kiểm soát của vương quốc và gây ra những cuộc “gió tanh mưa máu” trong thế giới ngầm.
Hơn mười vị cao thủ và cường giả của Hội Huynh Đệ và Bang Bình Máu là những chiến tuyến đầu trong cuôc chiến giữa hai bang phái này. Họ là những người trẻ tuổi có danh vọng, tiền đồ và sức mạnh nổi trội nhất và cũng là đại diện cho mặt mũi của bang phái mình.
So với tên tuổi của lực lượng chủ chốt hai bang phái như tam đại sát thủ truyền kì và sáu đại thủ lĩnh của Hội Huynh Đệ, hay hai vị Ma Năng Sư đáng sợ và tám gã Chiến Sĩ Dị Năng của Bang Bình Máu, thì tên tuổi của những người trẻ tuổi này nổi tiếng hơn rất nhiều. Cho dù là đám trẻ ăn mày cũng nghe nhiều đến mức thuộc làu làu.
Sven “Trọc Đầu”, là người thần bí nhất trong số “Mười Hai Chí Cường Giả” của Bang Bình Máu. Hắn phụ trách việc thực thi những phi vụ “bẩn” cho bang phái cho nên rất ít khi người ta được nhìn thấy Sven lộ mặt trong những cuộc chiến có quy mô lớn. Vì thế, cũng chẳng có ai biết được võ nghệ và chiến lực của hắn cao đến mức nào, nhưng mọi người vẫn biết một điều rằng hắn luôn đứng sừng sững không ngã trong suốt 5 năm, giai đoạn mà cuộc chiến trở nên khốc liệt và đẫm máu hơn bao giờ hết giữa hai bang phái. Và cũng trong khoảng thời gian đó, những kẻ đối địch với hắn và vô số cao thủ của Hội Huynh Đệ đã trở thành những bộ xương khô trắng như tuyết.
Jala không nói bất cứ lời nào. Cô chỉ khẽ lắc lắc cổ tay.
“Dorno đúng là một thằng ngu. Cái ý tưởng nấp sau thi thể để mai phục thực sự đần độn. Nhưng mà ta vẫn phải cảm tạ việc hắn đã đánh đổi tính mạng để thông báo cho chúng ta biết rằng có một vị khách quý tới chơi.”
Sven nở một nụ cười khó coi, rồi nhấc quả chuỳ với năm mặt gắn đầy đinh sắt trông hết sức doạ người từ trên vai xuống. Hắn bắt đầu cầm nó vung qua vung lại như thể chẳng tốn tí sức lực gì.
Jala đột nhiên biến mất khỏi vị trí của cô.
Sven “Trọc Đầu” khinh thường cười một tiếng, rồi lộ vẻ mặt dữ tợn và xoay người, vung một chuỳ.
*Đinh* *Đang*
Quả chuỳ với năm mặt đầu đinh to gấp đôi cánh tay người thường va chạm mạnh vào hai thanh dao quắm Kukri. Lực đánh của Sven lớn đến nỗi khiến cho Jala, người đang chuẩn bị một đợt tấn công bất ngờ, bị mất thăng bằng và văng về phía sau.
Trái tim của Thales chợt co thắt lại.
May mắn thay, Jala lấy lại thăng bằng giữa không trung và thực hiện một cú lộn ngược tuyệt đẹp về phía đằng sau trước khi tiếp đất.
Sven “Trọc Đầu” nghiến răng, lắc lắc vũ khí của mình như thể đó là cây gậy bóng chày trong kiếp trước của Thales vậy.
“Thật là một tốc độ đáng sợ. Nhưng mà, nếu như ta đã biết đến sự tồn tại của nàng thì chỉ cần dựa vào trực giác và bản năng chiến đấu để ngăn nàng lại một cách dễ dàng như hồi nãy.”
Sven cười cười khiến cái mũi dữ tợn của hắn cũng rung rung theo, trông hết sức đáng sợ.
Jala không nói gì. Chỉ là cô lại biến mất một lần nữa. Trong khoảnh khắc tiếp theo, cô bỗng xuất hiện ở trước chân trái của Sven với tư thế uốn cong người.
Song đao được chém ra cùng lúc.
Nhưng Sven chỉ dịch một bước chân để lùi người về phía sau. Sau đó hắn mượn lực quán tính của cơ thể để nện một chuỳ xuống.
*Rầm*
Đầu đinh của cây chuỳ đập một cú thật mạnh vào mặt đường bằng đá khiến các mảnh vụn bắn ra tứ phía.
Còn Jala thì kịp dùng sườn để lăn ra khỏi cú đánh chí mạng đó trong gang tấc.
“Thế mà lại có một lưỡi dao được tạo ra với độ cong như vậy? Thật là một vũ khí hiếm thấy. Tới đây nào, bé gái. Dù cho nàng là thích khách hay sát thủ, khi phải đối mặt với kẻ địch có sự chuẩn bị từ trước thì sở trường đánh lén của nàng sẽ trở nên vô dụng mà thôi.”
Jala ngồi xổm trên mặt đất, tựa hồ như cô đang suy nghĩ kế sách để tấn công.
“Nàng sẽ làm gì đây? Xông thẳng lên hay sao?”
“Rốt cuộc đây là con đường duy nhất để tiến vào Phố Chợ Đỏ.”
Sven liên tục dùng ngôn ngữ để quấy nhiễu Jala.
Thales ngày càng cảm khẩn trương. Cậu biết Jala là hy vọng duy nhất để mình xuyên qua Phố Chợ Đỏ và thoát đi Hội Huynh Đệ, nhưng giây phút này, cậu càng lo lắng cho an nguy của bản thân Jala hơn.
Tuy rằng biểu cảm của Jala bị giấu ở sau chiếc kính bảo vệ mắt, nhưng dường như cô vừa hạ quyết tâm để làm một điều gì đó. Nàng chậm rãi đứng lên. Con dao quắm Kukri đang được cầm theo hướng ngược chiều được nàng đổi sang tư thế như cầm một thanh kiếm.
‘Đã qua nhiều năm như vậy …’ – Jala cười khổ một tiếng dưới đáy lòng – ‘… vẫn phải dùng một chiêu này sao?’
Thales nuốt một ngụm nước bọt trong sự khẩn trương. Cậu đã được tận mắt chứng kiến tốc độ đáng sợ và sự linh hoạt kinh người của Jala, nhưng khi phải đối mặt với người có sức mạnh thể chất kinh khủng như Sven, thì liệu chúng có đủ để giúp cô giành chiến thắng?
Sau đó.
Jala không tiếp tục biến mất.
Cô đứng đối diện với Sven và lao thẳng về phía hắn.
Thales sợ tới mức tí thì hét toáng lên.
Song dao một trước một sau cùng tiến lên. Dao trước nhắm thẳng vào yết hầu Sven, dao sau được dùng để đón đỡ cây chuỳ đầu đinh của hắn.
“Tấn công chính diện? Chết đi!” Tiếng gào thét trong sự hưng phấn của Sven vang lên. Hắn vung cây chuỳ khổng lồ về hướng Jala.
‘*út*
Cây chuỳ đầu đinh xé rách không khí và lao về phần eo của Jala trong lúc cô ấy đang tiến về phía trước.
‘Đợi lát nữa, phải chăm sóc tận tình con nhóc xinh đẹp này mới được! Ơ?’
Sven tỏ vẻ kinh ngạc khi nhận thấy lần này Jala không đỡ mà cũng chẳng lùi!
Một giây trước khi cây chuỳ chạm vào da thịt, Jala thực hiện một cú lộn mèo (1) khiến Thales rớt cả cằm trước và tránh đi đợt tấn công trong gang tấc!
Ngay cả Sven cũng hết sức ngạc nhiên.
‘Động tác này … sao cô ta có thể làm được như thế?’
Nhưng đợt tấn công của Jala còn chưa kết thúc.
Nữ bartender dùng con dao phía sau nhẹ nhàng ấn vào đầu của cây chuỳ, rồi mượn lực lượng khổng lồ của Sven để nhảy về phía vai trái của hắn.
Sau đó, cô vung con dao phía trước lên và tung ra một cú chém.
Lưỡi dao được cải tạo về độ cong cho phép nó cắt về phía cổ trái Sven một cách nhanh hơn, mạnh hơn và chết chóc hơn so với con dao thông thường.
*Xoẹt*
Sven rống lên một tiếng tỏ vẻ giận giữ và lùi về phía sau. Mặc dù trong thời khắc mấu chốt tên đầu trọc đã né được những chỗ yếu hại khỏi lưỡi dao, thế nhưng từng dòng máu tươi vẫn cứ thế mà phun ra từ vai trái của hắn.
‘Hừ! Cô ta lựa chọn từ bỏ phòng thủ và dùng những kỹ năng né tránh để tấn công trực diện ư?’
‘Chẳng nhẽ cô ta không biết rằng chỉ cần một lần sơ sẩy thôi cũng đủ để mất đi tính mạng hay sao?’
Nhưng Jala lợi dụng ưu thế tiến công, đạp nhẹ chân xuống đất, tiếp tục xông lên.
Thales lại một lần nữa được chứng kiến Jala xoay người trên không và né được cây chuỳ của Sven khi mà nó đã gần như chạm vào da thịt của nàng.
Sau đó, đôi dao quắm KuKri tiến lên cùng với chủ nhân của nó, xoay tròn và bổ về phía Sven.
Lại một dòng máu nữa phụt ra, lần này là mạn sườn bên phải của tên trọc đầu bị Jala chém rách.
Sau đó, lại một dao nữa được vung lên.
Trong quá trình tấn công trực diện, Jala đã sử dụng một cách hoàn mỹ sự mềm dẻo và linh hoạt của thân thể mình để né tránh những đòn công kích đáng sợ của Sven. Cứ mỗi khi cây chuỳ gần chạm đến người, nàng lại nhảy, lăn, lộn, … để né cú đánh trong gang tấc. Thậm chí có lần Thales còn thấy chóp mũi nàng sượt qua những cái đinh sắt đã bị rỉ gắn trên đầu cây chuỳ.
Thế nhưng cũng trong khoảng thời gian ấy tốc độ và tiết tấu tấn công của Jala chẳng giảm đi chút nào, thậm chí còn đáng sợ hơn cả khi đánh lén.
Ngược lại Sven, mặc dù hắn liên tục gầm rống để thể hiện uy thế trước những đợt tấn công như mưa sa bão táp của Jala. Nhưng đến Thales cũng nhìn ra được, với thân thể liên tục bị thương và chảy máu không ngừng, Sven đang ngày càng chật vật để phòng thủ và dần để lộ ra những sơ hở trí mạng.
‘Không thể tiếp tục như vậy được nữa!’ – Sven kinh hoàng – ‘Làm sao cô ta có thể không phạm một chút sai lầm nào trong vô số lần mạo hiểm đó được cơ chứ?’
Sven gầm lên một tiếng, rồi dùng toàn bộ lực lượng để đón đỡ một lần tiến công nữa của Jala. Sau đó, với một cú lăn mình, hắn né được nhát chém hiểm của Jala và kéo giãn khoảng cách giữa họ ra. (Hãy tưởng tượng một tên to con trông như một con gấu. Và hắn đang bị một cô gái với vóc dáng thon thả chỉ bằng 2/3 cơ thể mình đánh cho đến mức phải lăn lộn trên mặt đất để né đòn)
“Đây! Đây là Tật Sát Đao!”
Câu nói này không khác gì một viên đá được ném vào mặt hồ yên ả. Nó khiến cho Jala phải tạm ngừng thế công liên miên vô tận của mình lại.
“Mà chiêu thức lúc nãy nàng dùng để giết Dorno chính là Thư Sát Đao!”
Sven thở hổn hển với vẻ mặt hoảng sợ. Hắn hét lên với sự hoài nghi:
“Tật Sát Đao! Ta đã từng nhìn thấy nó từ rất lâu về trước! Nó là chiêu thức của "Bản Thánh Ca Máu" Lordan Charleton! Nàng! Nàng là người của gia tộc "Đoá Hoa Sát Thủ" Charleton!”
Jala không đáp lời nào, quỳ một gối xuống đất và lạnh lùng nhìn Sven. Tựa hồ như đây là tư thế yêu thích mà cô hay dùng để phát lực.
“Chuyện này quá vô lý!” Sven dường như vừa trải qua một cú sốc tinh thần. “Toàn bộ người của gia tộc Charleton đã trốn khỏi vương quốc Star và biến mất ở nước ngoài sau khi Kaiser V lên ngôi! Vì sao? Vì sao đêm nay lại có một người trong số bọn họ đứng về phía Hội Huynh Đệ?”
Giọng nói của hắn tỏ rõ vẻ hoài nghi: “Lệnh truy nã và giải thưởng của các người đã được dán khắp toàn bộ đại lục phía Tây. Thế mà các người còn dám đến thành Vĩnh Tinh với tội danh giết hại thành viên của vương thất ư? Nàng không sợ bị Vệ Binh Hoàng Gia và quân đội bao vây tiễu trừ sao?”
“Cho dù gia tộc Charlton có lâu đời đến mấy, Hội Huynh Đệ có mạnh đến đâu, thì liệu các người có chịu đựng được lửa giận của Nắm Đấm Sắt và toàn bộ Vương Quốc Star này hay không?”
Nhưng giọng điệu phẫn nộ của Sven bỗng biến thành mềm dẻo trong nháy mắt:
“Nếu ta bị chết ở chỗ này, thân phận của nàng nhất định sẽ bị bại lộ! Ngay sáng mai, Bí Khoa của vương quốc sẽ thu được thông tin tình báo về việc gia tộc giết vua đã quay trở lại Star!”
“Kaiser V sẽ không buông tha cho các người! Ông ra sẽ không cho phép bất cứ một hậu duệ hay huyết mạch nào của gia tộc Charleton nào tồn tại trên cõi đời này!”
“Nhưng nàng có thể buông tha ta!” Giọng nói của Sven nhỏ đi, dần biến thành giọng điệu cầu xin. “Ta chẳng thèm quan tâm đến mấy nhiệm vụ chó má của Bang Bình Máu. Nàng cứ việc đi qua đi. Ta xin cam đoan ngày mai sẽ rời khỏi vương quốc Star!”
“Ta cũng sẽ không tiết lộ bí mật của nàng cho ai! Ta biết sức mạnh của gia tộc Charlton đáng sợ đến cỡ nào!”
“Ta không muốn trêu chọc các người!”
Nhưng ngay sau đó, Jala lại một lần nữa xông thẳng đến trước mặt hắn.
*Đinh* *Xoẹt*
Lần này, Sven chặn được dao đầu tiên của Jala. Thế nhưng chuôi dao cứ như thể là một sinh mệnh sống vậy, nó nhanh chóng đổi hướng một cách quỷ dị. Thời điểm mà con dao chạm vào đầu cây chuỳ, không biết bằng cách nào mà nó không bị ảnh hưởng bởi lực quán tính để vòng qua đó và đâm thẳng về phía Sven.
Phần đầu và ngực của Jala cũng xoay tròn như dải lụa, lách qua cây chuỳ và tiến tới cùng với con dao.
‘Trông nó cứ như là một dòng điện đang chạy vậy!’ Thales thì thầm ở trong lòng.
‘Sao lại thế này?’ Sven khiếp sợ. ‘Tại sao lại không thể ngăn được quỹ đạo di chuyển của con dao này?’
Con dao trên tay phải của nữ bartender sau khi đổi hướng một cách bất ngờ bỗng quay trở về quỹ đạo ban đầu của nó và lao thẳng đến phần cổ của Sven.
Và rồi nó chạm vào yết hầu của hắn.
Máu văng tung toé khắp nơi.
Sven sợ hãi nhìn Jala đang đứng lau vết máu còn dính trên con dao của mình và lặng lẽ cất nó đi. Trên người cô còn chẳng có bất cứ một vết thương nào.
Cây chuỳ đầu đinh nhẹ nhàng rơi khỏi tay Sven.
“Đây … là đao pháp gì …?”
Sven vùng vẫy, cố hét lên câu đó trước khi ngã xuống đất.
Nhưng rốt cuộc hắn cũng không kịp thốt ra toàn bộ câu nói.
Trong khoảnh khắc kia, Thales dường như quay trở về thời điểm 4 năm về trước. Bên cạnh đống rác phía sau quán bar Hoàng Hôn, một cô gái với vẻ mặt lạnh lùng, múa may con dao trên tay của mình và nói với cậu, người đang trợn mắt, há hốc mồm vì ngạc nhiên:
“Dùng Liên Sát Đao chỉ để giết một con chó. Quá phí phạm! Uy! Nhóc con, muốn ăn thịt chó không? Gọi ta một tiếng “chị” là có thịt chó ăn đó nghen!”
‘Liên Sát Đao!’ Thales biết đây là Liên Sát Đao.
Một sinh vật khác cũng bị giết bởi đao pháp này là con chó điên khổng lồ có chút mâu thuẫn nho nhỏ với Thales.
Tài nghệ của Jala lại một lần nữa khiến cậu khiếp sợ.
Nhưng thứ càng làm cho cậu khiếp sợ hơn chính là chân tướng của “Đoá Hoa Sát Thủ”, gia tộc Charlaton, dựa theo những lời nói trước khi chết của Sven “Trọc Đầu”.
‘Giết hại thành viên vương thất?’
‘Đoá Hoa Sát Thủ?’
‘Hành thích quốc vương?’
“Một đống lời nói vô nghĩa!”
Jala nhìn về phía thi thể Sven và lạnh lùng thốt lên.
“Mười Hai Chí Cường Giả cũng chỉ đến thế mà thôi!”
Dứt lời, nàng gọi Thales đang trốn ở chỗ tối:
“Đi thôi! Nhóc!”
Lúc bước qua thi thể của Sven, Thales nhìn vào các xác đến chết vẫn không nhắm mắt của hắn và tự hỏi vì sao cái tên này lại được đồn đãi là nhân vật thần bí nhất trong số Mười Hai Chí Cường Giả. Chẳng nhẽ chỉ bởi vì vóc dáng to lớn và sức lực khổng lồ của hắn hay sao? Hay bởi vì cái mũi chỉ còn một nửa của hắn?
‘Phải chăng là do Jala quá mạnh?’
Cậu lắc lắc đầu, rồi chạy về phía Jala.
Hai người cùng nhau tiến về hướng chiến trường của Hội Huynh Đệ và Bang Bình Máu.
Nhìn khuôn mặt lạnh lùng của nữ bartender, Thales cũng không ngu mà đi hỏi cô về chuyện của gia tộc Charlton.
‘Dù sao mình cũng là người có bí mật.’ Người Xuyên Việt nghĩ thầm.
‘Thậm chí bí mật của mình còn lớn hơn của cô ấy nữa!’
********
Cùng thời điểm đó, bên trong tế đàn của Thần điện Hoàng Hôn, một vị quý tộc trung niên với mái tóc trắng xám đang ngồi trên một cái ghế đá và cố tỏ vẻ trấn định. Nhưng thực chất, bộ ngực đang phập phồng vì lo lắng đã bán đứng ông ta.
Ánh mắt của hắn vẫn luôn chăm chú về phía một ngọn đèn nho nhỏ đang bùng cháy mãnh liệt trên bàn thờ.
Tựa hồ như hắn sợ rằng nó sẽ bị tắt đi vậy.
Bên cạnh hắn là một vị linh mục cao tuổi đang dốc lòng cầu nguyện với sự thành kính nhất có thể.
Việc này khiến cho vị quý tộc trung niên nhớ tới Yodel. Hắn cũng là một con người trầm tĩnh như vị linh mục này, nhưng đó là sự tĩnh lặng đầy chết chóc.
‘Mặc dù bệ hạ rất tin tưởng Yodel và cho rằng: “Khi cần phải ra tay, hắn sẽ không bao giờ do dự.” Nhưng khi còn trẻ, có một lần mình đã hợp tác với cái tên suốt ngày giấu mình sau tấm mặt nạ làm bằng pha lê màu tím này. Và nó chẳng có gì vui vẻ cả.’
‘Với hiệu suất làm việc của Yodel, chắc hẳn hắn đã tìm được mục tiêu rồi.’
‘Tên kia là một người có tín niệm của riêng mình.’
‘Rốt cuộc thì mình là người thực thi ý chí của bệ hạ. Còn Yodel Cato, người đàn ông bí ẩn kia, thì lại phục vụ cho lợi ích của ngài ấy.’
‘Chỉ khác biệt một chút thôi, nhưng nó chẳng khác gì một trời một vực cả.’
‘Yodel. Liệu cậu có lý giải được thời cơ mà bệ hạ nhắc đến không?’
………
Không lâu sau đó.
Thi thể của Sven “Trọc Đầu” bỗng nhúc nhích.
Và rồi, cổ của hắn cùng với những miệng vết thương hồi phục với một tốc độ mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.
Tận cho đến khi người đàn ông này lồm cồm bò dậy.
“Đáng ghét!”
Sven mắng một câu, rồi cầm lấy cây chuỳ đầu đinh của mình.
“Người của gia tộc Charlton xuất hiện ở thành Vĩnh Tinh. Chỉ cần báo tin tức này cho toà thị chính thôi là đã được nhận 10 đồng vàng rồi, nhưng mà …”
Sven sờ sờ vào miệng vết thương trên cổ vừa mới khép lại xong.
‘Cái mạng nhỏ này vẫn là quan trọng hơn số tiền đấy.’
‘May mắn cô ta vội vã lên đường nên đã không kiểm tra kĩ.’
Sven được mệnh danh là người đứng đầu trong ‘Mười Hai Chí Cường Giả’ không chỉ bởi vì những kĩ xảo và bản năng chiến đấu hết sức điêu luyện của hắn, mà còn nhờ vào dị năng tự chữa lành vết thương không được ai biết đến này nữa. Việc giấu kín dị năng này đã giúp hắn lật ngược thế cờ vô số lần ngay khi mà đối thủ vừa mới nới lỏng cảnh giác.
“Chỉ cần đầu của ngươi, hoặc nói chính xác ra là đại não, không bị phá hư thì ngươi sẽ luôn trở về từ cõi chết.” Đây là lời nói của một trong số hai vị thủ lĩnh Bang Bình Máu, Ma Năng Sư “Huyết”.
“Chúc mừng bạn, Sven “Bất Tử”.”
‘Còn đứa trẻ kia nữa.’ Sven “Bất Tử” nghĩ thầm. ‘Đứa trẻ gầy còm ốm yếu mà mình đã nhìn thấy trong trạng thái “chết giả”. Nó xuất hiện ở phía góc đường và đi cùng cô gái của gia tộc Charlton kia.”
‘Đây cũng là một việc hết sức kỳ quái! Đứa bé đó có thể đi cùng với người của gia tộc Charlton thì hẳn nó không phải là một đứa trẻ bình thường!’
‘Thiên tài của một gia tộc nào đó chăng? Và nó có năng lực có thể xoay chuyển cục diện của trận chiến?’
‘Hay đó là một loại vũ khí hình người? Loại mà có sức công phá vô cùng lớn?’
‘Cũng có thể đứa bé đó không phải là người mà là giống loài trường sinh và đã sống hàng trăm, hàng nghìn năm?’
Sven nhíu mày tỏ vẻ nghi hoặc. Rồi hắn vác cây chuỳ đầu đinh lên.
‘Sau khi cấp báo tin tức này cho Ma Năng Sư “Khí”, ta sẽ …’
Những dòng suy nghĩ của Sven bỗng chốc bị gián đoạn.
Bởi vì một người hết sức kì quái đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn. Một người đeo mặt nạ.
“Ngươi đã nhìn thấy đứa bé kia.”
Người đeo mặt nạ kỳ quái kia nói với một giọng khàn khàn. Và câu nói của hắn là một câu khẳng định chứ không phải nghi vấn.
‘Đây là ai?’
‘Tại sao mình lại không phát hiện ra hắn?’
‘Kỹ năng ẩn mình? Chẳng nhẽ lại là người của gia tộc Charlton?’
‘Chiếc mặt nạ kỳ quái kia dường như được chế tạo từ một kim loại màu tím than. Những đường nét, góc cạnh của nó hết sức rõ ràng. Có vẻ như người ta đã khoan ra hai lỗ ở vị trí đôi mắt và lắp vào đó cặp thấu kính hình tròn làm bằng pha lê. Tựa hồ còn có cả máy móc trang bị màu vàng được đặt phía sau thấu kính.’
Sở dĩ Sven có nhiều thời gian để ngẫm nghĩ như vậy là bởi vì trừ nghĩ ra hắn chẳng còn việc gì khác để làm.
Người mang mặt nạ màu tím này cầm trên tay một thanh đoản kiếm có phần nối giữa lưỡi và chuôi kiếm đan chéo vào nhau.
Và thanh đoản kiếm này được chủ nhân của nó dùng để cứa đứt miệng vết thương vừa mới lành cách đây không lâu trên cổ Sven.
Bản năng “né tránh” thậm chí còn chưa được hình thành trong đầu Sven thì cổ họng của hắn đã bị cắt đứt.
‘Leng keng!’
Thi thể và cây chuỳ đầu đinh của Sven đồng thời ngã xuống.
‘Thật xui xẻo!’ Sven nghĩ như vậy trong lúc chờ đợi lần tử vong và tân sinh tiếp theo.
Nhưng khi ở trong trạng thái “chết giả”, Sven lại kinh ngạc phát hiện ra người đàn ông kia không hề rời đi.
Rất khó để nhìn thấy cái nhíu mày đằng sau chiếc mặt nạ của vị quái nhân kia.
Sau đó hắn chậm rãi ngồi xổm xuống, rồi nhìn chằm chằm vào miệng vết thương của Sven.
Một lát sau, quái nhân mang mặt nạ gật gật đầu như thể hắn đã hiểu ra điều gì đó.
Trong nhận thức của Sven, hắn tuyệt vọng phát hiện người mang mặt nạ kia nhẹ nhàng múa thanh đoản kiếm và vẽ ra một đường kiếm tuyệt đẹp.
‘Không!’
‘Không!’
Sven gào thét ở tận đáy lòng với nỗi sợ hãi tột cùng!
Sau đó, hắn trơ mắt ra “nhìn” quái nhân kia dùng đoản kiếm đâm xuyên qua huyệt thái dương và nhẹ nhàng chọc vào đại não của hắn.
Thanh đoản kiếm được rút ra.
Mũi kiếm sáng loáng. Và thậm chí nó còn không dính bất cứ một giọt máu nào.
“Chỉ cần đầu của ngươi … hoặc nói chính xác ra là đại não … không bị phá hư thì ngươi … sẽ luôn trở về từ cõi chết.”
Sven dường như lại một lần nữa nghe được giọng nói của Ma Năng Sư “Huyết” vang lên trong cơn mơ hồ.
Từ nay về sau, người đứng đầu trong số “Mười Hai Chí Cường Giả” của Bang Bình Máu, tục xưng Sven “Bất Tử”, đã không bao giờ tỉnh lại thêm một lần nào nữa.
Quái nhân đeo mặt nạ ngồi xổm xuống và dùng tay phải quét qua một vệt kiếm trên mặt đất.
Đó là dấu vết mà dao quắm KuKri để lại khi nó chém vào mặt đất.
Sau đó hắn đứng lên.
Và đột ngột biến mất.
Tựa như một hồn ma.
(1): Động tác lộn mèo: https://www.wikihow.vn/Th%E1%BB%B1c-hi%E1%BB%87n-%C4%90%E1%BB%99ng-t%C3%A1c-L%E1%BB%99n-m%C3%A8o