Chương 18: Chương 18: Từ kiêu ngạo Äến cung kÃnh, thêm trò cưá»iPhươnggggggg
Phủ thành chủ.
"Đại nhân, Truy Phong Niện của Tạ tướng quân Tập Yêu ti đã đến." Quản gia Vân Đằng vội vàng chạy vào bẩm báo, trên đầu đầy mồ hôi.
"Cái gì!?"
Điền Bác Hùng đang ngồi câu cá bên hồ bỗng cứng đờ người, cây cần câu trong tay rơi xuống đất.
"Chuyện gì vậy? Không phải nói Tạ tướng quân phải đến chiều mới từ Thiên Hà Học phủ đến sao?"
Là thành chủ, Điền Bác Hùng luôn rất điềm tĩnh.
Dù núi Thái Sơn có sập trước mặt thì y cũng không đổi sắc.
Chuyện này ai ở Thiên Hà quận thành cũng biết.
Nhưng lúc này, Điền Bác Hùng lại như ngồi trên đống lửa, còn không đợi Vân Đằng trả lời, y đã vội vàng nói: "Mau chuẩn bị lễ vật tới đây, cùng ta đi nghênh đón!"
Giọng nói còn đang vang vọng, Điền Bác Hùng đã nhanh chân bay ra ngoài.
"Thì ra đại nhân điềm tĩnh như vậy cũng có lúc hoảng sợ." Vân Đằng không khỏi trố mắt nhìn.
Nhưng nghĩ đến chuyện lần này, Vân Đằng cũng dễ dàng hiểu được.
Người đến không chỉ là Hồng y tướng quân của Tập Yêu ti.
Mà còn là thiên kim tiểu thư của Tạ thị, một trong tám đại thế gia trấn quốc.
Là muội muội ruột của Phúc Hải vương Đại Càn!
Để có thể lấy lòng Tạ tướng quân, thành chủ đại nhân đã chuẩn bị từ lâu, không cho phép xảy ra bất kỳ sai sót nào!
Vừa nghĩ, Vân Đằng cũng vội vàng hành động.
…
"Tiểu nhân Điền Bác Hùng, cung nghênh Tạ đại nhân!"
Bên ngoài phủ thành chủ, Điền Bác Hùng cung kính đứng trước Truy Phong Niện, chắp tay hành lễ.
Thái độ khiêm tốn, lễ nghi chu đáo, không chê vào đâu được.
Đám hộ vệ canh giữ phủ thành chủ đều kinh ngạc, không biết là nhân vật tôn quý nào đến mà khiến đại nhân nhà mình phải đích thân ra nghênh đón.
"Đã mang đồ đến chưa?" Đường Nhu ngồi trên Truy Phong Niện chỉ liếc nhìn Điền Bác Hùng một cái rồi thu hồi ánh mắt.
Thành chủ Thiên Hà quận thành thì sao chứ?
Cũng chỉ là một thành chủ ở nơi xa xôi hẻo lánh mà thôi.
Nhân vật như vậy ở kinh thành Đại Càn chẳng là gì cả.
"Đã mang đến, đã mang đến rồi ạ!" Quản gia Vân Đằng ôm một chiếc hộp ngọc, vội vàng chạy đến, trên mặt treo đầy nụ cười nịnh nọt.
"Đưa đồ xong rồi thì các ngươi có thể đi." Đường Nhu thản nhiên nói.
Nàng không phải là người kiêu ngạo, cũng không phải là coi thường Điền Bác Hùng, mà là vì tâm trạng nàng không tốt khi nhìn thấy Lục Dạ!
Nàng cũng lười giả vờ tươi cười với bất kỳ ai.
"Cái này..."
Điền Bác Hùng do dự một chút, lấy hết can đảm nói: "Tiểu nhân đã chuẩn bị yến tiệc, không biết có thể mời Tạ tướng quân đến phủ thành chủ dùng bữa, để tiểu nhân tận chút lòng thành hay không?"
Giọng điệu vô cùng cẩn thận, thái độ vô cùng hèn mọn.
Quản gia Vân Đằng cũng tươi cười nói: "Đúng vậy, biết Tạ tướng quân đại giá quang lâm, đại nhân nhà ta không dám thất lễ, đã chuẩn bị một bữa tiệc vô cùng thịnh soạn, chỉ chờ tướng quân đến thưởng thức."
Đường Nhu cau mày, có chút do dự.
Chuyện này nàng không thể tự ý quyết định được.
Nàng còn chưa kịp hỏi thì tấm màn che bên cạnh xe đã được vén lên, Lục Dạ thò đầu ra.
"Kỳ quái, sáng nay ta đến đây bái phỏng, Điền thúc không có nhà, sao bây giờ lại có mặt ở đây?"
Lục Dạ cười tươi nhìn Điền Bác Hùng.
Lục Dạ!?
Điền Bác Hùng và quản gia Vân Đằng như bị sét đánh, hai mắt trợn tròn, cảm thấy không thể tin nổi.
Sao gia hỏa này lại ở trong xe của Tạ tướng quân vậy?
Thật không thể tưởng tượng nổi!
Trong lúc nhất thời, hai người đều ngây ra như phỗng.
Nhìn thấy Lục Dạ, Đường Nhu lại càng thêm tức giận: "Tên cẩu tặc, ngươi lại định cáo mượn oai hùm, lợi dụng uy phong của sư tôn ta sao? Thật không biết xấu hổ!"
Lục Dạ cười tủm tỉm nói: "Lợi dụng uy phong gì chứ, Điền thúc là nghĩa tử của gia gia ta, ta chỉ đang chào hỏi thôi mà."
"Ngươi..."
Đường Nhu tức giận nghiến răng, nàng thật sự muốn đấm vào khuôn mặt tươi cười của Lục Dạ.
"Nhu Nhu, chuyện này cứ để Lục Dạ quyết định."
Đột nhiên, giọng nói lạnh lùng của Tạ Lăng Thu vang lên bên trong toa xe.
"Nếu hắn muốn đến phủ thành chủ làm khách thì chúng ta sẽ đi cùng, nếu không muốn thì thôi, tùy hắn quyết định."
"Vâng." Đường Nhu cúi đầu, bĩu môi, trong lòng có chút ủy khuất, không hiểu tại sao sư tôn lại đối xử tốt với Lục Dạ như vậy.
Nghe thấy lời của Tạ Lăng Thu, Điền Bác Hùng không khỏi hít sâu một hơi.
Mẹ kiếp!
Tên tiểu tử Lục Dạ này, từ khi nào thì lại ôm được đùi to Tạ tướng quân vậy?
Không!
Không chỉ vậy, hình như Tạ tướng quân còn rất nghe lời hắn!!
Trong lòng Điền Bác Hùng dậy sóng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra vô cùng thân thiết nói: "Lục Dạ, hai chú cháu chúng ta đã lâu không nâng cốc ngôn hoan, chi bằng nhân cơ hội này, cùng Tạ tướng quân đến phủ thành chủ yến ẩm một phen, thế nào?"
Y nở nụ cười tươi, ánh mắt thân thiện, không nhìn ra chút cảm xúc nào khác.
"Phải phải phải, chắc Lục nhị thiếu gia không biết, đại nhân nhà ta đã vui đến phát khóc khi biết tin ngươi mê man tỉnh lại, nếu không phải bận quá thì đã đến thăm ngươi từ lâu rồi." Quản gia Vân Đằng cười nói.
"Lão cẩu nhà ngươi thay đổi sắc mặt cũng nhanh thật đấy!" Lục Dạ bật cười.
Hắn đưa mắt nhìn Điền Bác Hùng: "Tâm ý của Điền Bác Hùng ngươi, ta đã được lĩnh giáo qua bốn chữ 'mang ngọc có tội' rồi, sẽ không quất rầy."
Lục Dạ ra hiệu với Đường Nhu: "Nhu Nhu, chúng ta đi thôi."
Điền Bác Hùng cuống cuồng, tên tiểu tử Lục Dạ này vậy mà không nể mặt y chút nào!
Nếu để Tạ tướng quân biết chân tướng của bốn chữ "mang ngọc có tội" thì sẽ ra sao?
"Khoan đã!"
Điền Bác Hùng giả vờ kinh ngạc: "Mang ngọc có tội gì chứ! Ta hoàn toàn không biết gì cả!"
"Lục Dạ, ngươi đợi đã, ta nhất định phải hóa giải hiểu lầm này, không thể để nó ảnh hưởng đến tình cảm thúc cháu của chúng ta!"
Điền Bác Hùng đột nhiên quay người, lạnh lùng nói: "Vân Đằng, ngươi là quản gia của phủ thành chủ, sáng nay khi Lục Dạ đến đây, ngươi là người phụ trách tiếp đón, ngươi nói xem đã xảy ra chuyện gì?"
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Vân Đằng, lão ta vội vàng quỳ xuống đất, run rẩy nói: "Tiểu nhân đáng chết, đều là tiểu nhân tự ý làm chủ, xin đại nhân tha mạng!"
Nói rồi, lão ta lại tự tát vào mặt mình, đánh cho mặt mày sưng vù, máu me be bết.
Lục Dạ nhìn thấy tất cả, không khỏi mỉm cười: "Chỉ vậy thôi sao? Diễn xuất cũng quá mức qua loa, không đủ đặc sắc."
Điền Bác Hùng lập tức biến sắc, thở dài nói: "Ngươi nói không sai, thân là thuộc hạ của ta mà lại tự ý quyết định, làm ra chuyện xấu, suýt chút nữa thì phá hỏng tình cảm thúc cháu của chúng ta, thật đáng chết!"
Y đột nhiên vung tay đánh ra một chưởng.
Rầm!
Đầu của Vân Đằng đang quỳ dưới đất vỡ tan, máu tươi và óc bắn tung tóe, thi thể trực tiếp ngã xuống đất.
Lục Dạ nheo mắt, nụ cười trên mặt dần dần biến mất, sự tàn nhẫn và máu lạnh của Điền Bác Hùng khiến hắn cũng phải bất ngờ.
"Lục Dạ, ta tận mắt nhìn ngươi lớn lên, khi ngươi còn nhỏ ta còn từng chỉ điểm ngươi tu luyện, tình như người thân, đương nhiên sẽ không để ngươi chịu chút ủy khuất nào!"
Điền Bác Hùng hít sâu một hơi, nghiêm túc nói: "Kẻ đó đã chết, ngươi cũng nên tin tưởng thành ý của ta chứ?"
"Ta tin hay không thì không quan trọng."
Lục Dạ nhìn chằm chằm Điền Bác Hùng, ánh mắt sâu thẳm: "Quan trọng là cách làm của ngươi khiến ta thấy ghê tởm!"
Điền Bác Hùng không kìm được cười khổ, thở dài nói: "Xem ra vì chuyện của Lục gia mà ngươi hiểu lầm ta quá sâu rồi, ngươi có thể cho ta một cơ hội để giải thích mọi chuyện hay không?"
Lục Dạ cười nói: "Được thôi, ngươi quỳ xuống nói cho ta nghe, ta mới có kiên nhẫn nghe."
Đường Nhu không nhịn được liếc nhìn Lục Dạ.
Nhục nhã một vị thành chủ như vậy chẳng khác nào xé rách da mặt!
Sư tôn sớm muộn gì cũng sẽ rời khỏi Thiên Hà quận thành, sau này ai sẽ là chỗ dựa cho Lục gia các ngươi chứ?
Quả nhiên sắc mặt Điền Bác Hùng lập tức tối sầm, cơ mặt run rẩy, rõ ràng là đang cố gắng kiềm chế cơn giận trong lòng.
Nhưng cuối cùng y chỉ thở dài nói: "Thôi, sau này ta sẽ tự mình đến Lục gia để hóa giải hiểu lầm."
Sau đó Điền Bác Hùng chắp tay về phía cỗ xe, cung kính nói: "Tạ đại nhân đã nhìn thấy tất cả, tiểu nhân tự biết mình không có tư cách mời đại nhân dự tiệc, cũng không dám cưỡng cầu, vậy tiểu nhân xin cáo lui!"
Từ đầu đến cuối, Điền Bác Hùng luôn giữ thái độ nhẫn nhịn.
Sự nhún nhường đó khiến ngay cả Đường Nhu cũng cảm thấy vị thành chủ này quá hèn mọn.
"Khoan đã."
Đột nhiên, giọng nói của Tạ Lăng Thu vang lên: "Lục Dạ còn chưa quyết định có dự tiệc hay không, ngươi vội gì chứ?"
Điền Bác Hùng cứng đờ người, trong lòng chìm xuống đáy vực.
Một cơ hội ngàn năm có một, giờ lại biến thành tai họa khôn lường!
Còn lời nói tiếp theo của Lục Dạ khiến Điền Bác Hùng tức giận đến mức muốn đập phá đồ đạc.
"Đại nhân, dự tiệc thì không cần, tiểu nhân muốn Điền Bác Hùng phải chết!"
Lục Dạ nói như vậy.
PS: Ba chương liên tiếp! Nhìn thấy có nhiều người hỏi ở phần bình luận, Kim Ngư xin trả lời trước, nhân vật chính Kiếm Đạo Đệ Nhất Tiên - Tô Dịch sẽ xuất hiện ở giai đoạn đầu, nhưng cách xuất hiện sẽ rất đặc biệt.