Chương 19: Chương 19: Ngươi không bình thưá»ngPhươnggggggg
Chưa đợi Tạ Lăng Thu trả lời, Điền Bác Hùng đã luống cuống.
Y liên tục dập đầu, cầu xin: "Đại nhân, tiểu nhân là do triều đình Đại Càn bổ nhiệm, thân mang chức quan, mà theo luật pháp Đại Càn, một khi ngài nghe lời Lục Dạ, tự ý giết quan viên triều đình là phá hư quy củ, thỉnh cầu đại nhân suy nghĩ lại!"
Tạ Lăng Thu chậm rãi nói: "Quy củ là chết, người là sống, với kiến thức của ngươi, lẽ nào không hiểu rõ trên đời này có rất nhiều chuyện mà luật pháp Đại Càn không thể nào quản được sao."
Phần lưng Điền Bác Hùng lạnh toát, rõ ràng Tạ Lăng Thu đang nói, cho dù giết y có phá hư quy củ thì vị Hồng y tướng quân này cũng có thể gánh vác được!
"Xin đại nhân tha mạng!" Điền Bác Hùng hoàn toàn sụp đổ, không ngừng dập đầu xuống đất, mặt mày trắng bệch.
Tạ Lăng Thu không lên tiếng.
Lục Dạ cười nói: "Đừng sợ, ta sẽ không để Tạ đại nhân vi phạm quy củ đâu, ngươi không xứng để đại nhân ra tay."
Bị nhục nhã như vậy, Điền Bác Hùng lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cảm kích nói: "Lục Dạ, ngươi yên tâm, Điền Bác Hùng ta thề với trời, nhất định sẽ thay đổi triệt để, sau này sẽ tự mình đến cửa tạ tội!"
Giọng điệu vô cùng kiên định.
"Không cần tạ tội." Lục Dạ nhìn Điền Bác Hùng đang quỳ rạp dưới đất: "Nhu Nhu cô nương, chúng ta đi thôi."
Đường Nhu trừng mắt nhìn Lục Dạ: "Ta nghe lời sư tôn! Cớ gì phải nghe lời ngươi?!"
Tạ Lăng Thu nói: "Nghe lời Lục Dạ."
Đường Nhu: "..."
Nàng rất ức chế, không hiểu tại sao sư tôn lại thiên vị tên cẩu tặc không biết xấu hổ kia như vậy!
Truy Phong Niện nhanh chóng rời đi.
Điền Bác Hùng vẫn quỳ ở đó, cho đến khi bóng dáng Truy Phong Niện hoàn toàn biến mất.
"Đại nhân!"
Đám hộ vệ phủ thành chủ vội vàng chạy đến đỡ y dậy.
"Tất cả lui ra, ta không sao!"
Điền Bác Hùng chậm rãi đứng dậy, trên mặt không có chút biểu cảm nào.
Chỉ có phần trán sưng đỏ là trông vô cùng chướng mắt.
Y đưa tay phủi bụi trên áo, nhìn xung quanh, phân phó hộ vệ dọn dẹp thi thể của Vân Đằng, sau đó quay vào phủ thành chủ.
Cho đến khi đến bên hồ câu cá, Điền Bác Hùng ngồi xuống cầm cần câu, sắc mặt dần dần trở nên âm trầm.
Cuối cùng, khuôn mặt y trở nên vô cùng vặn vẹo và dữ tợn!
Trong mắt y tràn đầy căm hận.
…
Bên trong Truy Phong Niện.
"Điền Bác Hùng chắc chắn đã hận ngươi đến tận xương tủy, tại sao lúc nãy ngươi không giết hắn?" Tạ Lăng Thu dựa người vào thành xe, nhìn chăm chú Lục Dạ.
Lúc đó nàng đã tỏ thái độ có thể ra tay, nhưng không ngờ Lục Dạ lại không làm như vậy.
Lục Dạ cười nói: "Tiểu nhân không phải đã nói rồi sao, hắn không xứng để đại nhân ra tay, giết hắn chỉ làm bẩn tay đại nhân thôi."
Tạ Lăng Thu không tin những lời vớ vẩn này: "Ngươi không lo lắng sao?"
Lục Dạ lắc đầu: "Bây giờ Lục gia nội ưu ngoại hoạn, không biết bao nhiêu người đang nhăm nhe, đâu thiếu mỗi một tên Điền Bác Hùng."
Tạ Lăng Thu trầm ngâm suy nghĩ.
Nàng nhận ra Lục Dạ không sợ uy hiếp từ Điền Bác Hùng.
Nhưng nàng cũng không hiểu, một thiếu niên chưa bước vào Tử Phủ cảnh lấy đâu ra tự tin như vậy.
Thế nhưng ai cũng có bí mật của riêng mình.
Theo suy nghĩ của Tạ Lăng Thu, việc Lục Dạ có thể hóa giải Phần Tâm Cổ độc đã là chuyện không thể tưởng tượng nổi, đủ để chứng minh thiếu niên trước mặt nàng không hề đơn giản!
"Đại nhân, ngài đang làm gì vậy?"
Lục Dạ đột nhiên phát hiện Tạ Lăng Thu đang cởi áo, hắn lập tức trừng mắt nhìn.
Nàng không coi ta là người ngoài hay sao!
Tạ Lăng Thu vừa cởi áo vừa thản nhiên nói: "Không phải ngươi nói vết máu trên áo choàng này nhiễm khí tức Phần Tâm Cổ Ma, sau này sẽ có tác dụng lớn hay sao."
Nói xong lời này, bộ hồng y kia đã bị Tạ Lăng Thu cởi ra.
Lục Dạ không kìm được ngây người.
Tạ Lăng Thu vốn đã xinh đẹp, khuôn mặt tinh xảo, làn da trắng nõn nà, nhất là đôi chân thon dài như ngọc kia, khi không còn bị bộ hồng y che khuất lại càng thêm quyến rũ.
Không chỉ dài mà còn cân đối, thon gọn nhưng không gầy gò!
Tuy rằng bên trong hồng y, Tạ Lăng Thu vẫn còn mặc một lớp áo lót bằng gấm, che đi thân hình quyến rũ của mình.
Nhưng chỉ cần nhìn thấy làn da trắng nõn lộ ra bên ngoài thôi cũng đủ khiến Lục Dạ hít sâu vài hơi mới có thể kiềm chế phản ứng của cơ thể mình.
"Sao ngươi không quay mặt đi, không có chút tự giác nào sao?" Tạ Lăng Thu liếc nhìn Lục Dạ.
Gia hỏa này cũng không biết ngại, cứ ngồi ngây ra đó nhìn, cũng không biết tránh đi.
Tạ Lăng Thu đã thay một bộ y phục đơn giản, gọn gàng, búi tóc cao lên, so với vẻ xinh đẹp khi mặc hồng y, giờ đây nàng trông càng thêm thanh nhã thoát tục.
Lúc này Lục Dạ mới thu hồi ánh mắt, thản nhiên nói: "Đại nhân thay y phục cũng không kiêng dè gì tiểu nhân, vậy ta cũng chẳng cần phải giả vờ."
Tạ Lăng Thu bật cười: "Khó trách Nhu Nhu suốt ngày mắng ngươi vừa vô sỉ vừa không biết xấu hổ, quả nhiên không sai."
Nàng cầm bộ hồng y, hỏi: "Dùng thế nào?"
Lục Dạ chớp chớp mắt: "Tiểu nhân có một môn bí pháp, chỉ cần Phần Tâm Cổ Ma ở trong phạm vi trăm dặm thì có thể dựa vào khí tức trên áo choàng này để tìm ra vị trí của nó!"
Tạ Lăng Thu kinh ngạc: "Thật sao?"
Lục Dạ gật đầu: "Nhưng môn bí pháp này không thể tiết lộ ra ngoài, nếu đại nhân muốn tìm Phần Tâm Cổ Ma báo thù thì tiểu nhân nguyện ra sức trâu ngựa!"
Lục Dạ hiểu rõ, hắn phải thể hiện ra càng nhiều giá trị thì mới được Tạ Lăng Thu coi trọng.
Như vậy, dù là hắn hay Lục gia đều không cần lo lắng về những nguy hiểm bất ngờ trong thời gian tới!
Tạ Lăng Thu trầm mặc một lúc, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Lục Dạ: "Ngươi chắc đã đoán ra được gì rồi đúng không?"
Lục Dạ thản nhiên nói: "Đại nhân sốt sắng muốn hóa giải thương thế trong vòng một tháng, chắc chắn là có việc gấp phải làm, không có gì bất ngờ xảy ra thì chắc chắn là có liên quan đến Phần Tâm Cổ Ma."
Dừng một chút, hắn lúc này mới nói tiếp: "Hơn nữa, Thiên Hà quận thành chỉ là một thành trì cỡ trung bình của Thương Châu, đại nhân thân phận cao quý như vậy mà lại đột nhiên xuất hiện ở đây, thật sự rất kỳ lạ."
Lục Dạ nhìn thẳng vào mắt Tạ Lăng Thu, chân thành nói: "Nếu tiểu nhân đoán không nhầm, nơi đại nhân giao chiến với Phần Tâm Cổ Ma cách Thiên Hà quận thành không xa."
Ánh mắt Tạ Lăng Thu lóe lên, vô cùng hứng thú nói: "Còn gì nữa?"
Lục Dạ suy nghĩ một chút rồi nói: "Nơi nguy hiểm nhất bên ngoài Thiên Hà quận thành là Thiên Phong sơn mạch, nơi đó thuộc về Quỷ Dạ Cấm Khu, yêu ma chiếm cứ, vô cùng nguy hiểm, trong hàng trăm nghìn năm qua, người bình thường không dám đến gần."
"Yêu ma như Phần Tâm Cổ Ma tính tình âm hiểm xảo trá, thích ẩn náu ở những nơi có nước, mà trong Thiên Phong sơn mạch có một dòng suối tên là Đàn Khê."
"Tiểu nhân đoán, Phần Tâm Cổ Ma chắc chắn đang ẩn náu trong Thiên Phong sơn mạch."
"Hơn nữa khoảng cách với Đàn Khê sẽ không quá xa!"
Giọng điệu vô cùng tự tin.
Tạ Lăng Thu ngây người, nàng nhìn chằm chằm Lục Dạ, trong lòng không khỏi dậy sóng.
"Ngươi không bình thường!"
Đột nhiên nàng giơ tay phải lên, đầu ngón tay tỏa ra kim quang chói mắt.
"Ngươi là lão yêu quái phương nào, mau rời khỏi người Lục Dạ! Nếu không đừng trách ta không khách khí!"
Ánh mắt Tạ Lăng Thu vô cùng sắc bén, sát khí bừng bừng.
Uy thế của Võ Tông nhân gian thật đáng sợ.
Lục Dạ: "? ? ?"
Hắn còn chưa kịp giải thích thì Tạ Lăng Thu đã điểm một chỉ.
"Tôi tâm trừ tà, triệu hồi chính khí! Đốt! Yêu nghiệt, mau hiện nguyên hình!"
Một luồng kim quang tỏa ra, nhanh chóng bao phủ lấy Lục Dạ.