Chương 2: Chương 2: Phá vâyMoonlightshadow
Giao diện trò chơi cực kì trống trải sạch sẽ, bản hướng dẫn tân thủ giải thích rằng do trò chơi áp dụng kĩ thuật mô phỏng cảm ứng vướng mắc hạt tối (từ ngữ chuyên ngành nói về vật chất tối, nhưng có thể hiểu đơn giản là phiên bản nâng cấp của vướng mắc lượng tử - P/s: đây là lời giải thích của tác giả chứ không phải dịch giả, dịch giả hỏng có biết gì đâu), do đó đại bộ phận sách hướng dẫn là vô nghĩa, giống như gặp phải zombie trong thực tế vậy.
Tiếp sau là điều khoản sử dụng trò chơi "Quê Hương". Điều 1: do trò chơi áp dụng mô phỏng cảm giác đau đớn chân thật, do đó mọi hành vi cố tình hành hạ nhân vật người chơi khác (bao gồm nhưng không chỉ giới hạn trong các hành vi như bắt cóc, đánh đập...) sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc, đồng thời không loại trừ khả năng chịu trách nhiệm trước pháp luật ở thế giới hiện thực...
Tổng kết lại các điều khoản kia là: được phép giết người nhưng không được phép hành hạ.
Sau đó là tạo nhân vật, đặt tên nhân vật, tên nhân vật phải sử dụng tên thật của người chơi. Lâm Vụ không phải họ Lâm, 95% dân số Lam Tinh trong đó có hắn đều bị cha mẹ đưa đến trại trẻ mồ côi ngay sau khi sinh ra. Hành vi này bắt nguồn từ những đột phá trong kỹ thuật gen, sau khi đứa trẻ được sinh ra thì cha mẹ chúng sẽ nhận được một bản giám định gen của con mình, bản giám định này mô tả chi tiết các đặc điểm thể chất của đứa trẻ. Vì thế 95% nhân khẩu của Lam Tinh được gọi chung là người bình thường.
Người bình thường không mắc bệnh nghèo kinh niên, không bị kì thị, cũng không cảm thấy tự ti vì xuất thân trẻ mồ côi của mình. Vấn đề duy nhất là năng lực đặt tên của Thự Quang AI quá sức tầm thường.
Ngoài tên nhân vật phải đặt theo tên người chơi, ngay cả chiều cao, cân nặng, hình dáng bên ngoài cũng đều lấy theo thực tế, thậm chí kiểu tóc cũng không được tùy chọn. Thứ được tùy chọn là thuộc tính, chúng bao gồm sức mạnh, nhanh nhẹn, trí lực, thể chất và ý chí. Mỗi người chơi có thể lựa chọn một trong các thuộc tính nói trên làm thuộc tính chính và một thuộc tính làm thuộc tính phụ.
Có cần cân nhắc suy nghĩ không? Lâm Vụ không do dự gì mà chọn luôn nhanh nhẹn làm thuộc tính chính. Sống càng lâu thì điểm tích lũy càng cao, không chạy nhanh hơn zombie thì ít nhất cũng chạy nhanh hơn người khác, đúng không? Năm 2044 (dịch giả: hey chỗ này toy không biết gì đâu nhá, ông tác viết thế, chương trước viết năm 2144 là chuyện của ổng không liên quan toy) là thời đại vũ khí nóng, bóp cò súng thì nhiều sức mạnh để làm gì? Trí lực càng không cần phải nói, nếu tăng điểm trí lực trong trò chơi mà có thể khiến người chơi tăng trí thông minh thì nhà nhà Einstein người người Einstein từ lâu rồi.
Điểm ý chí càng cao, khả năng chịu đựng đau đớn của người chơi càng cao, không biết người khác thế nào chứ bản thân Lâm Vụ không có hứng thú gì với chuyện này.
Thể chất cũng là sức chịu đựng. Nhanh nhẹn cộng thêm thể chất, đó là vừa chạy nhanh lại vừa chạy bền. Vậy nên thuộc tính phụ hiển nhiên phải chọn thể chất.
Chọn xong thuộc tính, Lâm Vụ được hệ thống tặng kèm hai nhãn hiệu: nhân cách Thích An Nhàn, tố chất Vận Động Viên Marathon. Là trí tuệ nhân tạo có nhiệm vụ quản lý Lam Tinh, Thự Quang AI đối với mỗi công dân đều rõ như lòng bàn tay.
...
Sau khi kết thúc đăng ký, Lâm Vụ được truyền tống đến một khu vực hình tròn có 100 ghế ngồi. Có thể nhận thấy đây là một chiếc phi thuyền vũ trụ chuyên chở hành khách, bốn phía Đông Tây Nam Bắc đều có cánh cửa, theo những luồng sáng không ngừng lấp lóe, từng người chơi tiến vào vị trí của mình. Màn hình ở giữa hiện ra 10 phút đếm ngược.
Đếm ngược tới 5 phút, hệ thống bắt đầu phân phát trang bị cho tân thủ. Loại trang bị thứ nhất thuộc dạng cận chiến, Lâm Vụ chọn dao cắt bít-tết. Nguyên nhân rất đơn giản, hắn click nhầm.
Loại trang bị thứ hai là ba lô, gồm đủ các loại màu sắc, mọi ba lô đều có một ngăn đặc biệt chuyên dùng để chứa các gói vật liệu cơ bản. Phía ngoài ba lô có bố trí móc khóa, người chơi có thể treo vũ khí của mình ở đó, rất thuận tiện khi cần sử dụng.
Loại trang bị thứ ba bao gồm 5 gói vật liệu cơ bản gồm: đạn dược, đồ ăn, vật liệu xây dựng, thuốc men, xăng dầu. Gói vật liệu là vật tư không thể thiếu của người chơi trong quá trình sinh tồn, mở gói vật liệu có thể thu được loại vật phẩm nhất định.
Hệ thống tiếp tục phân phát đồ ăn nhẹ: đậu phộng, các loại hạt, nước ngọt, bia rượu, người chơi tùy ý chọn một loại, chúng có tác dụng giảm sự mệt mỏi hoặc nhanh chóng khôi phục sức chịu đựng, tùy theo từng loại.
Đồng hồ đếm ngược còn 1 phút, hệ thống vẫn tiếp tục phát trang bị. Băng vải, thuốc kháng sinh, thuốc tiêu viêm, cồn sát trùng, tùy ý chọn một loại.
Đến bây giờ tất cả người chơi mới hiểu ra nguyên lý: chọn vật phẩm càng nhanh càng tốt, càng chọn nhanh thì càng được chọn nhiều. Thế là ai nấy đều điên cuồng thao tác, theo đó, ba lô cũng nhanh chóng bị nhồi đầy.
Lâm Vụ ngồi yên tại chỗ không thèm quan tâm, những người kia chẳng lẽ không biết Thự Quang AI vô sỉ cỡ nào sao?
Đèn trên phi thuyền chuyển từ đỏ sang xanh, bốn cánh cửa bắt đầu từ từ hạ xuống. Đập vào tầm mắt mọi người là một thành phố huy hoàng tráng lệ về đêm, nhưng trong thành phố đèn điện sáng rực ấy lại không có một bóng người.
...
Đêm nay, mười siêu đô thị đồng thời nghênh đón một triệu vị khách. Phi thuyền số 74 thả Lâm Vụ xuống một ngã tư đường. Phía đông là dãy phố đi bộ, các cửa hàng ven đường chứa đầy hàng hóa rực rỡ muôn màu. Phía tây là dãy phố ăn chơi xây dọc bờ sông, đủ loại đèn hiệu của các quán bar nhấp nháy như mộng ảo. Phía nam là một công viên, từ xa xa vẫn lờ mờ nhìn thấy hồ nước lấp lánh. Phía bắc là khu dân cư, biệt thự cùng với chung cư cao tầng xây san sát hai bên đường.
"Đây chính là Địa Cầu về đêm?"
"Đẹp quá đi mất."
Tất cả đều choáng váng trước cảnh đêm lộng lẫy. Trên Lam Tinh cũng có buổi đêm, nhưng Lam Tinh lại có tới sáu mặt trăng, chúng thay nhau phản chiếu ánh sáng của hằng tinh lên Lam Tinh, vì thế ban đêm ở Lam Tinh chỉ là một khái niệm tương đối. Lam Tinh chưa bao giờ xuất hiện màn đêm tuyệt đối.
Bỗng có tiếng kính vỡ vang lên cắt đứt dòng suy tưởng của mọi người. Theo hướng âm thanh nhìn lại, chỉ thấy một con zombie dáng vẻ bình thường vừa làm vỡ tủ kính của cửa hàng, nó đang chậm rãi lắc lư đi về phía đám người.
Vốn ai cũng biết đây là một trò chơi thể loại zombie nên không ngạc nhiên gì khi thấy zombie thực sự xuất hiện.
Hai gã thanh niên rút gậy bóng chày ra sẵn sàng chờ zombie tới. Có người còn đứng thảnh thơi phân tích:
"Trung bình mỗi hai giây đi được 0.7 mét. Hai tay tàn khuyết, vũ khí có sức uy hiếp nhất là hàm răng cũng rụng sạch."
"Nó định làm gì vậy?" - Một ông chú trung niên cười hỏi - "Nó muốn hù chết chúng ta, hay chọc cho chúng ta cười vỡ bụng mà chết?"
Mọi người nghe vậy đều cười ầm lên.
Lâm Vụ linh cảm sẽ có chuyện không hay xảy ra. Dựa vào thuộc tính nhanh nhẹn, hắn leo lên một cây cột đèn đường rồi quan sát xung quanh. Ba mặt Đông, Tây, Nam đều là một vùng đèn đuốc sáng trưng không thấy phần cuối, duy có mặt Bắc là ánh đèn chỉ kéo dài khoảng 700 mét, càng về xa thì ánh đèn càng yếu, xa nữa là một mảnh tối đen. Lâm Vụ tụt xuống đất, hắn mặc kệ những người khác, một mình cắm đầu chạy trốn về phía Bắc. Thành phố nhiều tài nguyên nhưng cũng lắm zombie, theo hiểu biết của Lâm Vụ về Thự Quang, lợi ích sờ sờ trước mắt chắc chắn là lợi ích mang theo chất độc.
Các anh em, các chị em, chúc các vị may mắn.
Con zombie đáng thương đi tới gần đám người chơi khoảng hơn 10 mét thì dừng lại, đầu nó cúi gằm xuống ngực, nhìn thân hình còm nhom mảnh khảnh của nó người ta còn sợ nó tự làm gãy cổ mình với động tác cúi đầu vừa rồi. Con zombie bỗng ngẩng đầu ngửa mặt lên trời, một dòng máu phun ra từ miệng nó, cùng với đó là tiếng thét chói tai vang vọng.
Một mũi tên xuyên mây, thiên quân vạn mã đến mở tiệc.
Khắp nơi trong thành thị đồng thời vang lên tiếng thét hưởng ứng, các lộ zombie hoành tráng lên sân khấu. Đám zombie này giống như từ dưới đất chui lên, đột ngột xuất hiện trong phạm vi 100 mét quanh con zombie đầu tiên, sau đó ào ạt lao về phía đám người chơi như sóng triều.
Tin tốt là chúng không hung hãn bằng đám zombie trong World War Z.
Tin xấu là chúng mạnh hơn đám zombie trong The Walking Dead đến hàng trăm lần.
Đám người lập tức tan tác chạy trốn, nhưng zombie đã từ bốn phương tám hướng tràn tới vây kín. Con zombie đầu tiên vẫn không ngừng thét lên, liên tục triệu hồi thêm zombie tới.
Những kẻ gặp nạn đầu tiên là những người có ba lô quá nặng khiến sức chịu đựng đã tiêu hao gần hết, bị đám zombie nhào tới chỉ biết la hét cầu cứu trong bất lực. Đám người còn lại cũng chẳng khá hơn, dù chủ động ném ba lô đi để giảm gánh nặng nhưng sức chịu đựng cũng không còn mấy, kết cục coi như đã định sẵn. Thật là:
Muôn vạn nẻo đường người mất bóng.
Máu thịt ê hề đút zombie.
Muốn biết câu chuyện tiếp sau thế nào, xin đọc hồi sau... à mà thôi vẫn còn một đoạn chưa tới hồi sau.
Hành trang gọn nhẹ, thuộc tính tối ưu, cộng thêm buff Vận Động Viên Marathon giúp Lâm Vụ chuồn êm chuồn lẹ. Hắn thoát khỏi khu vực tràn ngập ánh đèn, cắt đuôi thành công cả zombie lẫn người chơi khác. Lâm Vụ đưa mắt nhìn quanh, trừ một vài con zombie lẻ tẻ du đãng thì nơi này không còn bóng dáng bất kì động vật nào khác. Thấy vậy, hắn bèn chuyển từ chạy sang đi bộ, sức chịu đựng vốn tiêu hao 20% cũng bắt đầu hồi phục.
Người ta hay nói simp, simp nữa, simp mãi, simp xong đến quần xì cũng không còn, điều này thật ra không đúng hẳn. Có đôi khi mất cái này nhưng lại tình cờ nhận được cái khác. Hồi năm nhất đại học, Lâm Vụ cũng từng đóng vai simp lord, chỉ vì mong muốn nữ thần trong tim để mắt tới mình mà hắn chăm chỉ khổ luyện suốt một năm trời, cuối cùng giành chức á quân giải chạy marathon sinh viên, đây cũng là lý do hắn được hệ thống trao cho nhãn hiệu Vận Động Viên Marathon. Đáng tiếc khi Lâm Vụ cầm huy chương đến thổ lộ tiếng lòng với nữ thần, ẻm còn đang bận tíu tít chăm sóc cho anh học trưởng đang bị chuột rút. Anh trai này chạy chưa đến một cây số đã vinh quang chấn thương dừng cuộc chơi. Và thế là Lâm Vụ ngoài huy chương marathon còn được nhận thêm một tấm thẻ người tốt do nữ thần tiện tay ban phát.