Chương 3: Chương 3: à tôMoonlightshadow
Đơn độc đi dưới ánh đèn đường mờ mờ, Lâm Vụ chợt sinh ra cảm giác sợ hãi không tên đối với màn đêm đen tối bí ẩn phía trước. Đúng lúc này, bỗng có tiếng động cơ ô tô từ phía sau truyền tới. Lâm Vụ quay đầu nhìn lại, một chiếc xe hơi nhỏ màu đỏ đang chạy tới gần, phần cản trước không biết đã rụng từ bao giờ, nắp ca pô bập bênh lên xuống, đèn xe chỉ còn một bên, trên thân xe vấy đầy vết máu của zombie.
Lâm Vụ né qua một bên nhường đường, nhưng chiếc xe phun ra một đám khói đánh ầm như ợ hơi rồi dừng ngay bên cạnh. Một ông chú sắp trung niên chừng ba bảy, ba tám tuổi thò đầu ra hỏi:
- "Muốn quá giang không?"
Người này tóc rất ít, chắc sắp tham gia câu lạc bộ hói, cái đầu rất lớn, trán nhô ra, bụng phệ như bà bầu.
- "Anh trai, thằng em này là trai thẳng." - Lâm Vụ nhắc nhở một câu rồi mở cửa ghế phụ chui vào xe.
- "Tao thích sự thẳng thắn của chú mày." - Ông chú trung niên khởi động xe.
- "Cũng trai thẳng?" - Lâm Vụ hỏi.
- "Không." - Ông chú trung niên không giải thích thêm, vừa lái xe vừa thò tay phải qua: "Đá."
Lâm Vụ thấy thế xòe tay phải:
- "Bao?"
Ông chú trung niên bật cười khà khà rồi giải thích:
- "Dở người, ai kéo bao búa với mày, tên tao là Đá."
Lâm Vụ cười xấu hổ rồi bắt tay Đá:
- "Lâm Vụ."
- "Lâm Vụ? Cái tên nghe nhàm thấy mồ. Chú mày biết vợ tao tên là gì không?" Đá nói: "Cô ấy tên là Đập Đá, lần đầu nghe thấy cái tên ấy suýt nữa thì tao cười ị ra quần. Sau đó tụi tao quen nhau, rồi yêu đương, rồi kết hôn."
Lâm Vụ ngạc nhiên nói:
- "Theo em biết thì người đã kết hôn không bị rút thăm."
Đá thở dài:
- "Tao vừa ly hôn được hai ngày."
Lâm Vụ tò mò hỏi:
- "Sao lại ly hôn?"
Kết hôn có gì không tốt chứ? Kết hôn mà không tốt sao nhiều người kết hôn như vậy? Thậm chí đầy người còn kết hôn mấy lần trong đời!
Đá nhìn Lâm Vụ rồi nói:
- "Câu hỏi của chú mày rất thú vị. Tại sao lại ly hôn á? Đương nhiên bởi vì tao đã kết hôn nên mới có khả năng ly hôn, hiểu chửa?"
Đá búng tay một cái, trên trán liền xuất hiện hai nhãn hiệu: Tài Xế Già, Ly Dị.
Người chơi có thể lựa chọn biểu hiện ra nhãn hiệu của mình hoặc ẩn nó đi, nhưng lại không thể giả tạo hay chỉnh sửa nhãn hiệu. Tất cả nhãn hiệu đều liên quan đến những việc mà người chơi từng trải qua trong đời.
Vì phép lịch sự, Lâm Vụ cũng biểu hiện ra nhãn hiệu của mình. Hắn rất tò mò nhãn hiệu "Ly Dị" kia sẽ mang lại tác dụng khác thường gì.
Qua mấy câu trò chuyện, ông chú Đá có vẻ đã hiểu được sơ sơ tính cách của Lâm Vụ, thế là đưa câu chuyện đi đến phần nghiêm túc hơn:
- "Trong bọc hành trang của tao có một tấm bản đồ khu vực bắc thành phố."
Lâm Vụ đưa tay ra nhưng chỉ sờ thấy không khí:
- "Anh trai, đâu có chạm được vào bọc hành trang của anh."
- "Phải lập đội ngũ." - Đá đưa ra đề nghị party, Lâm Vụ đồng ý, cấp bậc của đội ngũ: hảo hữu. Thành viên của đội ngũ cấp hảo hữu có thể sử dụng bất kỳ vật phẩm nào trong bọc hành trang của người cùng đội, nhưng cũng có thể chủ động thiết lập từ chối người khác lấy vật phẩm trong bọc của mình.
- "Chúng ta đang ở..." - Lâm Vụ xem bản đồ - "Chúng ta đang ở phía bắc thành phố Tương Lai, đây là quốc lộ 117, cứ chạy tiếp 30 cây số nữa sẽ đến thị trấn Bắc Thượng thuộc huyện Tả..."
Bỗng nhiên, có một người nhảy ra giữa đường giang hai tay ra cản ô tô. Đá quả nhiên không hổ danh tài xế già, trong tình huống va chạm mười mươi vậy mà vẫn phanh kịp ngay trước mũi giày người kia, tất nhiên là có một phần công sức của thuộc tính sức mạnh mà hệ thống buff cho. Do xe không có dây an toàn nên Lâm Vụ theo quán tính bay xuyên qua kính chắn gió, lướt qua nắp ca pô rồi đâm vào người đối phương. Cả hai cùng ngã chỏng vó ra đường.
- "Mẹ..."
- "Mẹ nó..."
- "Mẹ nó chứ..."
Câu chửi thề đầu tiên là của Lâm Vụ, khi đầu hắn vừa hôn kính chắn gió thì hắn thốt ra lời yêu thương theo bản năng vô thức.
Câu chửi thề thứ hai là của Đá, hắn đang chết sững nhìn bàn đạp phanh đã gãy lìa trong tay mình, trong đầu đang nổ đùng đùng "thật không thể tin nổi, thật không thể tin nổi". Làm một tài xế già, hắn nên tự hào vì mạnh đến nỗi đạp gãy cả phanh, hay nên chửi bới vì mình mạnh đến nỗi đạp gãy cả phanh?
Câu chửi thề thứ ba là của thủ phạm vụ việc, một cô em tóc ngắn. Cô em này đang túm cổ áo Lâm Vụ giận giữ chất vấn tại sao hắn lại lao lên người mình, nhưng sau vài câu là hiểu chuyện gì xảy ra, thế là thay đổi thái độ, lập tức nhiệt tình vuốt phẳng quần áo cho Lâm Vụ, sau đó đấm nhẹ vào ngực hắn:
- "Xin lỗi nha."
Đá bước xuống xe rồi tiện tay quăng bàn đạp phanh đi:
- "Phanh lại gãy rồi."
Trong giọng nói của hắn chỉ mang theo đôi chút bất đắc dĩ chứ không có ý gì trách móc cô gái kia.
Cô gái tóc ngắn cũng không quan tâm lắm, theo logic của tài xế nữ thì xe dùng để khởi động chứ có dùng để phanh đâu mà cần phanh. Cô nhìn Đá rồi nói:
- "Chú à, bạn của tôi bị lây nhiễm, các vị có thể giúp tôi không?"
Nhờ vào ánh sáng của đèn pha ô tô, Đá và Lâm Vụ nhìn thấy một cô gái tóc dài đang nằm ở ven đường. Trên cặp đùi thon dài trắng muốt của cô có buộc băng vải. Đá và Lâm Vụ bước tới gần rồi ngồi xổm xuống quan sát một hồi. Lâm Vụ tìm kiếm vết thương trên chân cô gái, hắn chưa thấy vết thương do zombie gây ra bao giờ nên rất tò mò. Đá thì mải săm soi cặp đùi đang được quấn vải. Soi đùi người đẹp là sở thích của hắn cũng như mọi đàn ông, có xem một trăm lần cũng không biết chán là gì.
Lâm Vụ quay qua bảo Đá:
- "Không tìm thấy vết thương nào."
Đá đưa ra phán đoán:
- "Chắc là bị gãy chân."
Dù sao ngắm đùi người ta lâu như vậy thì cũng nên đưa ra một kết luận.
Cô gái tóc dài giải thích:
- "Tôi không bị gãy chân, mà bắp chân bị cào một nhát nhưng vết thương đã liền miệng. Độ lây nhiễm hiện tại là 4%."
Lâm Vụ cảm thấy khó hiểu:
- "Thế buộc băng vải làm gì?"
Cô gái tóc ngắn đi tới rồi cúi xuống cầm một đầu băng vải siết chặt, cô gái tóc dài tức thì bật tiếng kêu đau: má ơi!
Cô gái tóc ngắn giải thích:
- "Khi bị côn trùng độc cắn, biện pháp ga-rô có thể giúp giảm tốc độ lưu thông của máu."
Lâm Vụ nói:
- "Tôi biết, nhưng cụ thể ở trường hợp này có tác dụng không?"
Phương thức tư duy của vị tiểu thư này thật là mới lạ.
Cô gái tóc ngắn đáp tỉnh queo:
- "Ai mà biết được. Giúp tôi đưa cô ấy lên xe đi."
Đá lập tức xung phong nhận việc:
- "Thuộc tính phụ của tôi là sức mạnh, cứ để tôi lo."
- "Ông chú cẩn thận một chút." - Cô gái tóc ngắn vừa nói vừa bước tới mở cửa sau xe rồi chui vào ghế sau chuẩn bị phối hợp với Đá di chuyển cô gái tóc dài.
Lâm Vụ đưa ra nghi vấn:
- "Tại sao không để cô ấy tự lên xe?"
Đá đang dùng kiểu ôm công chúa bế cô gái tóc dài, nghe Lâm Vụ nói vậy bèn quay lại bảo:
- "Hỏi nhiều là tốt, nhưng hỏi quá nhiều lại không tốt đâu."
Đây là trò chơi cảm giác thật 100%, đồng nghĩa cảm giác khi tiếp xúc nhau cũng thật 100%.
Ồ, ý gì? Lâm Vụ lại đưa ra câu hỏi:
- "Bây giờ không còn bàn đạp phanh nữa, xe này còn chạy được không?"
Đá vốn sắp đưa cô gái vào xe, nghe Lâm Vụ hỏi, tức thì lùi lại mấy bước rồi nhìn xe trầm tư thật lâu như một nhà hiền triết suy ngẫm nhân sinh. Rất, rất, rất lâu sau đó, hắn mới lên tiếng:
- "Có thể khởi động, nhưng chưa chắc dừng xe được."
Lâm Vụ: gã tài xế già này đúng là tài xế già thật sao?
Lâm Vụ còn chưa kịp đặt câu hỏi tiếp theo thì bỗng có tiếng kêu như nghẹn trong cổ họng từ bóng đêm bên đường truyền tới:
- "Đói..."
Mọi người lắng tai nghe, phát hiện nơi phát âm thanh không chỉ có một mà còn rất nhiều. Lâm Vụ nhìn Đá, há miệng tạo thành khẩu hình: zombie.
Đá lập tức nhét cô gái tóc dài vào ghế sau ô tô với tốc độ điện xẹt rồi đóng cửa, nhưng cửa xe bị vướng tóc của cô gái nên không đóng được, Đá bất chấp, tung cước đạp đánh ầm, dùng bạo lực đóng chặt cửa xe. Đứng trước sống chết, mọi thứ hoa đẹp hoa thơm dùng để tăng gia vị cuộc sống đều trở nên vô giá trị.
Nhờ thân thể linh hoạt, Lâm Vụ nhanh nhẹn trượt qua nắp ca pô chui qua lỗ hổng trên kính chắn gió ngồi vào ghế lái phụ.
Đá giơ ngón tay cái khen:
- "Chất!"
Rồi khởi động xe, ô tô từ từ gia tốc phát ra tiếng ầm ầm. Mười mấy con zombie từ bóng tối lao tới khu vực có đèn đường, chạy hết tốc lực nhào về phía ô tô. Cũng may là trước khi chúng kịp tiếp cận thì Đá đã lái xe bỏ trốn mất dạng, bỏ lại phía sau một bầy zombie tiếp tục vật vờ khắp nơi không mục đích.