Chương 4: Chương 4: Con dá»c dà i (1)Moonlightshadow
- "Tôi tên là Đá." - Để tránh việc mấy cô em gái cũng chơi kéo bao búa như Lâm Vụ từng làm, Đá quyết định thêm vài chữ để câu nói hoàn toàn tường minh.
- "Tôi là Lâm Vụ." Từ ghế lái phụ, Lâm Vụ quay lại lễ phép gật đầu chào hỏi.
Cô gái tóc ngắn đưa hai ngón tay chạm vào trán rồi giới thiệu:
- "Tiểu Đao. Này, bạn tên gì?"
Cô gái tóc dài vừa ôm đầu vừa nén đau trả lời:
- "Đại Ngọc."
Hôm nay Lâm Vụ rất thích đặt câu hỏi:
- "Chẳng phải cô ấy là bạn của cô sao? Sao cô lại không biết tên người ta?"
Tiểu Đao trả lời:
- "Anh và Đá bây giờ cũng là bạn của tôi. Nếu anh không nói, tôi cũng chẳng biết anh tên gì."
Lâm Vụ chấp nhận đáp án này, hắn lại hỏi:
- "Nhãn hiệu nhân cách của cô chắc hẳn là nhân cách Người Bảo Vệ đúng không?"
Tiểu Đao giật mình sợ hãi:
- "Sao anh biết? Anh nhìn lén nhãn hiệu của tôi bao giờ vậy?"
Nhân cách Người Bảo Vệ: ý thức lãnh địa rất mạnh, dũng cảm đối mặt với mọi thứ, có khát khao bảo vệ mãnh liệt, dễ tin tưởng người khác.
Đá cũng đã nghiên cứu rất kĩ sổ tay hướng dẫn trò chơi, hắn vừa lái xe vừa nói:
- "Sau khi bị nhiễm virus zombie thì nhất thiết phải đến phòng y tế an dưỡng. Việc an dưỡng không chỉ ngăn chặn độ lây nhiễm tăng lên mà còn giúp giảm xuống đến khi khỏi hẳn. Độ lây nhiễm nhỏ hơn 50% mỗi ba phút sẽ tăng thêm 1%. Độ lây nhiễm lớn hơn 50% mỗi phút tăng thêm 1%."
Tiểu Đao tỏ ra rất lạc quan:
- "Ba giờ, vậy thì không phải vấn đề."
Đá nói:
- "Cô em, ngược lại mới đúng, vấn đề rất lớn. Vấn đề lớn nhất chính là phòng y tế."
Thuộc tính trí lực của Tiểu Đao hẳn là bằng 0, cô ngơ ra hỏi:
- "Phòng y tế là sao?"
Đá vừa cho xe giảm tốc vừa nói:
- "Hiện nay bệnh viện và phòng khám có sẵn đều không an toàn. Chỉ dựa vào đống trang bị phế phẩm của chúng ta cũng không thể mãi mãi bảo vệ Đại Ngọc không nhận công kích. Vậy nên chỉ còn một biện pháp thôi: thành lập căn cứ sinh tồn, xây dựng phòng y tế."
Chuyên gia hỏi nhảm Lâm Vụ tức thì thể hiện chuyên môn:
- "Đá, sao ông anh biết nhiều thứ vậy?"
- "Trong sổ tay hướng dẫn trò chơi ấy." - Đá giải thích - "Tao chọn thuộc tính trí lực, thuộc tính chính trí lực giúp tăng tốc độ đọc tài liệu, tao chỉ cần đúng một phút để đọc xong hướng dẫn trò chơi."
Lâm Vụ giật mình hỏi:
- "Chọn trí lực làm thuộc tính chính á?"
Não người không giống với thân thể, thêm thuộc tính nhanh nhẹn có thể giúp thân thể thêm linh hoạt, nhưng thêm thuộc tính trí lực sẽ không giúp con người tăng trí thông minh.
- "Chú mày không nghĩ là trong tận thế thì đầu óc còn quan trọng hơn thân thể à?"
Tiểu Đao tỏ ra không đồng ý:
- "Tôi cho rằng sức mạnh và ý chí là quan trọng nhất. Thân thể mạnh mẽ kết hợp với ý chí cứng cỏi mới là chân lý để sinh tồn."
Hai người đồng thời quay qua nhìn Lâm Vụ hi vọng hắn ủng hộ quan điểm của bản thân. Lâm Vụ rón rén nói:
- "Núi xanh còn đó lo gì thiếu củi đốt, ba mươi sáu kế chuồn là thượng sách."
Tiểu Đao hỏi:
- "Giả sử bạn bè anh bị zombie đánh ngã, chẳng lẽ anh chạy trốn một mình sao?"
Lâm Vụ hỏi ngược lại:
- "Nếu cô bị đánh bại, đồng thời cô cũng biết tôi không tăng thuộc tính sức mạnh, không có năng lực cứu cô thoát khỏi bầy zombie, lúc đó cô sẽ quyết định ra sao?"
Tiểu Đao trả lời không cần suy nghĩ:
- "Tôi sẽ khuyên anh chạy trốn để tự giữ mạng sống."
Lâm Vụ gật đầu:
- "Tôi nghe cô."
Hình như có chỗ nào đó sai sai? Tiểu Đao đưa tay gãi đầu, nhưng không nghĩ ra vấn đề sai ở đâu. Đại Ngọc nói:
- "6% rồi."
Giọng nói của cô mang theo lo lắng, đồng thời cũng có ý nhắc nhở mọi người quan tâm tới bệnh lây nhiễm của mình.
Đá liếc gương chiếu hậu nhìn Đại Ngọc:
- "Chúng ta còn có ba giờ nữa. 20 phút nữa có thể tới thị trấn Bắc Thượng, sau đó chúng ta sẽ nhanh chóng thành lập căn cứ rồi xây phòng y tế. Bây giờ vẫn chưa rõ cần điều kiện gì để được tạo căn cứ và cần loại vật liệu nào để xây phòng y tế. Mấy người các vị có những loại gói vật liệu cơ bản nào?"
Lâm Vụ nói:
- "Gói y tế."
Đại Ngọc trả lời:
- "Gói đồ ăn."
Tiểu Đao trả lời:
- "Gói đạn dược."
- "Sao lại là gói đạn dược?" - Lâm Vụ cùng Đá đồng loạt quay lại hỏi, thực sự rất tò mò với lối tư duy của cô em này.
Tiểu Đao chỉ tay về phía trước:
- "Coi chừng kìa."
Đoạn đường phía trước hai bên đều là vách đá, trên đường có rất nhiều phương tiện giao thông hư hỏng chắn ngang, có xe tải lớn, xe tải nhỏ, xe hơi, xe gắn máy... Nhìn hiện trường có thể phán đoán đây là một vụ tai nạn giao thông, hệ quả là xe cộ hư hỏng hoặc bốc cháy, chủ những xe đó chỉ còn cách bỏ xe đi bộ.
Tài xế già Đá mồm niệm thần chú chửi thề hộ thân, tay thành thạo đánh lái sang trái khiến bánh trước ô tô leo lên vách núi, xe ô tô dùng tư thế nghiêng góc 30 độ liên tục chạy đoạn vách núi dài hơn 15 mét, thành công thoát khỏi khu vực nghẽn đường.
Mọi người trên xe đồng loạt vỗ tay hoan hô. Đá sắc mặt lạnh te cool ngầu, đợi tiếng vỗ tay dừng lại mới nói:
- "Các anh chị em, hiện tại có vài tin tốt và vài tin xấu. Tin xấu đầu tiên: bình xăng có vấn đề, chúng ta không đủ xăng để tới thị trấn Bắc Thượng."
Cơ chế trò chơi cho phép lái xe có thể nhìn thấy rõ ràng tình hình cụ thể của xe cùng các tham số liên quan.
Tiểu Đao hỏi:
- "Vậy còn tin tốt là gì?"
Đá trả lời:
- "Sau 2 cây số nữa là tới đoạn đường 8 cây số xuống dốc liên tục."
Biển báo ven đường báo hiệu sau hai cây số nữa là đoạn xuống dốc rất dài.
Lâm Vụ hỏi:
- "Tin xấu nữa là gì?"
Đá trả lời:
- "Chúng ta không có bàn đạp phanh đồng nghĩa chúng ta không thể phanh bằng cơ học. Xe hết xăng đồng nghĩa chúng ta không thể phanh bằng động cơ."
Lâm Vụ há miệng định hỏi tiếp thì Tiểu Đao đã từ phía sau nhoài lên thò tay bịt miệng hắn:
- "Tin tốt thì sao?"
Logic: nếu chúng ta chỉ hỏi tin tốt mà không hỏi tin xấu, đồng nghĩa chúng ta chỉ nhận được tin tốt, không tồn tại tin xấu.
Đá trả lời:
- "Nếu có thể sống sót sau đoạn dốc 8 cây số, vậy chỉ cần đi thêm 4 cây số nữa chúng ta sẽ tới thị trấn Bắc Thượng."
Dựa vào thuộc tính sức mạnh, Tiểu Đao vẫn tiếp tục áp đảo bịt miệng Lâm Vụ:
- "Tin tốt tiếp theo?"
Đá nói:
- "Tôi nghĩ ra một cách để phanh, nhưng không đảm bảo thành công."
- "Cách gì?"
- "Dùng chân phanh."
...
Ngay trước khi hết xăng, xe ô tô rốt cục cũng đến gần chân dốc. Bốn vị người chơi dũng cảm mở cửa xe, đồng loạt thò một chân ra chạm xuống đất, hai tay bám chắc tay vịn trong xe.
Đá hỏi:
- "Sẵn sàng chưa?"
- "OK!"
Đá buông phanh tay ra, ô tô bắt đầu trượt xuống, Đá nắm chặt tay lái, nói bằng giọng căng thẳng:
- "Tin xấu là đèn chiếu sáng sắp tiêu tùng."
Lâm Vụ hoảng sợ:
- "Sao ông anh không nói sớm?"
Nói ra từ đầu thì còn có thể lựa chọn bỏ xe.
Đá trả lời:
- "Mấy vị chỉ muốn tin tốt, có cho tôi nói tin xấu đâu mà trách tôi."
Tiểu Đao hô to:
- "Phanh nào."
Tốc độ ô tô càng lúc càng nhanh, bốn người dùng một chân ma sát mặt đất, tiếng kêu thét vang vọng sơn cốc. Đá đã kéo chết phanh tay, hai tay nắm chặt vô lăng, mắt đăm đăm nhìn phía trước, một chân thì rê trên mặt đất, liên tục điều khiển xe chạy qua mấy khúc cua lớn, miệng vẫn không ngừng cổ vũ mọi người:
- "Các anh chị em, chúng ta đã đi được 700 mét, thắng lợi đang ở ngay trước mắt."
Lâm Vụ hô lên hỏi:
- "Đèn xe còn sáng được bao lâu?"
Hắn vừa dứt lời thì đèn xe cũng tắt ngúm. Tiểu Đao chỉ hận không thể bóp chết tên thối mồm này tại chỗ. Không thấy đường đi, chỉ lát sau ô tô đã mất phương hướng, va chạm với một mô đất ven đường rồi lật ngửa, bốn bánh hướng lên trời, trần xe trượt dài trên mặt đất phát ra những tia lửa tung tóe. Cũng nhờ vậy mà kì tích xuất hiện: tốc độ xe đã chậm lại.
Lúc tốc độ xe giảm về còn khoảng dưới 40 km/h, Lâm Vụ cố nén cảm giác quay cuồng hỏi:
- "Có phải tin xấu là xe chúng ta sắp dừng đúng không?"
Tiểu Đao vội la lên:
- "Ngậm mồm! Chỉ cho phép nhắc tới tin tốt."
Lại một tiếng hô đồng thanh vang lên, thân xe đụng phải hàng rào ven đường, sau đó lật ngửa lần nữa, vậy là bốn bánh lại được chạm đất nhưng đầu đuôi xe quay ngược, xe lắc lư lên xuống mấy cái rồi dừng ở nguyên chỗ. Tài xế già thả phanh tay, ô tô lại bắt đầu trôi xuống, Đá lợi dụng tốc độ xe và mấy khúc cua thực hiện một cú drift điệu nghệ, vậy là đầu xe quay về phía trước.