Chương 5: Chương 5: Con dá»c dà i (2)Moonlightshadow
Ô tô tiếp tục trượt xuống con dốc, thấy xe càng ngày càng nhanh, Tiểu Đao hô to:
- "Tin tốt, tôi muốn nghe tin tốt."
Đá:
- "Có liền, có liền."
- "Còn có tin tốt à?" - Lâm Vụ kinh ngạc nói: "Tin được không..."
Nói chưa hết câu đã bị Tiểu Đao bịt miệng.
Đá nói:
- "Bật chế độ mắt ưng."
Rồi hắn đánh tay lái, ô tô lướt vòng qua né tránh chính xác một con zombie đang nằm ngủ giữa đường. Lâm Vụ càng kinh ngạc:
- "Mẹ nó, ông anh đập tiền nạp VIP à?"
Đá vẫn bình tĩnh giữ chắc tay lái, hỏi lại:
- "Sao chú mày lại nghĩ là tao nạp VIP?"
Lâm Vụ đáp:
- "Vì ông anh vừa né được zombie."
Đá hỏi:
- "Chú mày có thể nhìn thấy zombie thì lý do gì mà tao không thể tránh nó?"
Nghe cũng có lý! Lâm Vụ đã hiểu vấn đề, sau một thời gian dài hoạt động trong đêm thì con mắt đã tự điều chỉnh để thích ứng với bóng tối, nhờ vậy mà có thể nhìn thấy những vật thể ở khoảng cách gần dựa vào ánh sao mờ mờ.
Tiểu Đao mặc kệ những chuyện vớ vẩn đó, cô em này chỉ quan tâm một thứ:
- "Tin tốt, tin tốt đâu?"
Đá:
- "Chúng ta còn sống."
Lâm Vụ vô ý thức tiếp lời:
- "Tin xấu thì sao?"
Đá:
- "Tốc độ xe đã vượt mốc 100 km/h."
Tiểu Đao căm hận ngút trời, quyết dùng một tay bịt kín miệng Lâm Vụ lại. Này thì thích hỏi, này thì thích hỏi.
Tốc độ xe càng ngày càng nhanh hơn, chỉ chốc lát đã đạt 120 km/h. Tiểu Đao la lên:
- "Tin tốt, tôi cần tin tốt."
- "Có làn dừng xe khẩn cấp."
Đá đánh tay lái, ô tô rời khỏi đường chính chuyển qua làn khẩn cấp. Mặt đường làn khẩn cấp chỉ trải cát sỏi nên ma sát rất lớn, ô tô nhanh chóng giảm tốc độ rồi dừng lại.
Đá đẩy cửa ra bước xuống xe. Tình huống kịch tính đã trôi qua, adrenalin cũng hạ xuống khiến chân hắn run lên cầm cập. Đá đưa tay vịn lên ô tô cho đỡ run rồi bảo:
- "Nếu có tiền thì phải mua một cái xe khác, kinh vãi linh hồn."
Tiểu Đao xuống xe nhưng tay vẫn quyết không rời miệng Lâm Vụ:
- "Tin tốt đâu?"
Đá nói:
- "Chỉ cần chúng ta hợp lực đưa ô tô trở lại đường, chúng ta có thể xuống dốc như hồi nãy."
Tiểu Đao cảnh cáo Lâm Vụ:
- "Cấm nói, càng cấm hỏi tin xấu, rõ chưa?"
Lâm Vụ gật đầu như máy khâu, Tiểu Đao thấy thế mới chịu bỏ hắn ra. Không cần đến Lâm Vụ và Đại Ngọc, hai người Đá và Tiểu Đao cũng đủ sức nhấc ô tô lên. Mặc dù chỉ đi vài bước đã tiêu hao hết sức chịu đựng, nhưng kiên trì thực hiện chu trình nghỉ ngơi - nhấc xe - nghỉ ngơi, sau một thời gian hai người họ vẫn thành công đưa ô tô trở lại con đường.
Trong lúc này Lâm Vụ cũng không rảnh rỗi, hắn phụ trách đề phòng mấy con zombie vừa bị tiếng động hấp dẫn tới. Lâm Vụ đi đường vòng chuyển tới sau lưng một con zombie, từ từ tiếp cận rồi giơ dao cắt bít-tết đâm mạnh xuống đầu nó. Zombie tử vong tại chỗ. Hệ thống tiếp tục hướng dẫn Lâm Vụ hành động. Hắn nhẹ nhàng đỡ con zombie nằm xuống đất, sau đó mới rút dao ra. Toàn bộ quá trình đều gần như không phát ra tiếng động, ngoại trừ tiếng "phụp" rất nhỏ khi dao cắm vào đầu.
Đặc tính của zombie là khi nghe thấy tiếng động sẽ luôn bị thu hút về hướng đó, tốc độ di chuyển cũng tương đối chậm. Nếu zombie trông thấy người sống nó sẽ lập tức tru lên. Tùy từng loại zombie mà chúng có hành động khác nhau. Tiếng tru của zombie sẽ gọi đám zombie gần đó tới, nếu không thể nhanh chóng kết thúc chiến đấu hoặc rút lui, sẽ rất dễ bị zombie bao vây.
- "Anh đang làm gì vậy?" - Tiểu Đao thấy Lâm Vụ đang lần mò thi thể con zombie đã chết bèn giật mình hết hồn. Thật không tưởng tượng nổi, anh trai Lâm Vụ nhìn có vẻ hiền lành mà lại là loại người như vậy.
Lâm Vụ thì thầm trả lời:
- "Tìm đồ."
Có đồ vật à? Tiểu Đao bừng tỉnh rồi háo hức tới gần hỏi:
- "Có không?"
- "Có." - Lâm Vụ giơ một cái bật lửa ra.
Thấy có chiến lợi phẩm, Tiểu Đao cũng thích thú, cô bèn nhắm tới một con zombie đứng cách đó hơn mười mét. Nhưng vừa rút cây búa đinh ra và đi được vài bước, Tiểu Đao đã lùi lại rồi hạ giọng nói khẽ:
- "Có tiếng tru."
Đá phất tay: đi!
Bốn người rón rén lên xe, lúc này tiếng tru đã cách bọn họ không đầy 10 mét. Màn đêm đen kịt hiển nhiên cũng ảnh hưởng đến đám zombie, thị lực của chúng rất kém. Đá thả phanh tay, ô tô bắt đầu trượt xuống dốc. Chiếc ô tô vốn cà tàng xộc xệch phát ra tiếng động ầm ĩ như máy cày, đám zombie lập tức tru lên thảm thiết như kèn hiệu tiếng công. Mười mấy con zombie bỗng từ đâu lao tới.
Cách xe gần nhất là một con zombie phụ nữ, dù nó gầy nhom như que củi nhưng động tác lại nhanh như cắt, nhoáng cái đã tiếp cận rồi bám chặt cửa xe bên ghế lái. Tay con zombie bám vào cửa xe, hai chân đạp liên tục. Nhưng bọn Lâm Vụ còn chưa kịp phản ứng thì cửa xe đã rời khỏi xe, mang theo con zombie lộn vòng trên đường.
Đá run run nói:
- "Tao từng lái xe mui trần mấy lần, nhưng chưa bao giờ lái xe cửa trần thế này."
Xe không còn cửa, không còn dây an toàn, không còn kính chắn gió, lại đang lao xuống dốc bằng tốc độ bàn thờ, chỉ cần một pha đánh lái nhè nhẹ cũng rất dễ khiến người trong xe văng ra ngoài. May mắn thì văng vào vách đá dẹp lép như con tép, xui xẻo thì văng xuống vực biến thành thịt xay.
Vận may của bốn người hình như không tệ. Bốn cây số cuối cùng của đoạn dốc là một con dốc thoải, chỉ cần kết hợp phanh tay và ma sát chân, vận tốc xe đã được khống chế ổn định quanh khoảng 50 km/h. Khi ô tô dừng lại đồng thời cũng triệt để hư hỏng, đám người chỉ còn cách thị trấn Bắc Thượng chừng 4 km. Mới 20 phút trôi qua, họ còn160 phút nữa để kiến tạo phòng y tế.
...
Trong quá trình đi bộ về thị trấn Bắc Thượng, thích-hỏi-boy Lâm Vụ hỏi không ngừng. Xe của Đá từ đâu ra? Lúc trước Tiểu Đao phải cõng theo Đại Ngọc thì làm cách nào mà thoát khỏi thành phố? Nhận được câu trả lời, Lâm Vụ mới biết then chốt là cách tận dụng thời gian: từ khi người chơi rời khỏi phi thuyền đến khi con zombie đầu tiên thét lên có ba phút chuẩn bị. Đá lợi dụng ba phút này để tìm ra một chiếc xe. Hai người Tiểu Đao lợi dụng ba phút này né tránh biển zombie, luồn lách hẻm nhỏ, tiêu diệt zombie lạc đàn, cuối cùng thoát khỏi thành phố. Lâm Vụ cảm thấy mình đúng là ngu nhất, chỉ biết dựa vào sức mà cắm đầu cắm cổ chạy.
Lâm Vụ tiếp tục quá trình mười vạn câu hỏi vì sao:
- "Đá, sao ông anh lại tin em mà mời lên xe?"
Đá kiên nhẫn giải thích:
- "Tao chẳng có tài nguyên gì đáng để người khác cướp, ngoài một cái xe nát. Chú mày có cướp xe thì vẫn phải lái về Bắc Thượng, chú mày không cướp xe thì vẫn phải lái về Bắc Thượng."
Giọng nói của Đá hơi lớn khiến hai con zombie bị thu hút tới gần, Tiểu Đao rút búa đinh cùng với Đá chia nhau mỗi người một con. Zombie nhanh chóng bị đạp ngã rồi đập vỡ đầu. Xong xuôi, Đá xin lỗi cả đội vì khiến mọi người gặp phải phiền phức không đáng có.
Đi tiếp khoảng vài trăm mét, Lâm Vụ thấy một con zombie đang ngủ giữa đường, hắn ra hiệu cho mọi người dừng lại rồi một mình nhẹ nhàng bước tới. Lâm Vụ vung dao đâm vào đầu zombie, dễ dàng giải quyết nó.
Đá thấy vậy bèn bảo Tiểu Đao:
- "Dao hình như là ngon hơn vũ khí dạng cùn."
Tiểu Đao không đồng tình quan điểm:
- "Dao không có tính năng đánh lui hay đánh ngã đối thủ, khi đối kháng chính diện rất nguy hiểm, phần tay dễ bị zombie cào trúng làm lây nhiễm."
Lâm Vụ nhìn giao diện của mình, đợi mọi người tới gần bèn thắc mắc:
- "Thuộc tính nhanh nhẹn của tôi tăng thêm một sao, nhưng sao thân thể không cảm giác được tăng cường gì nhỉ?"
Tảng đá là người đọc nhiều sách nên giải thích:
- "Đó không phải là buff, đó là độ thuần thục. Hệ thống căn cứ hành động của người chơi mà tăng độ thuần thục. Khi độ thuần thục đạt tới số sao nhất định sẽ mở khóa vài động tác kĩ năng. Ví dụ, đa số người trong hiện thực không thể thực hiện động tác đá kép, nhưng nếu mở khóa động tác đá kép thì người chơi có thể thực hiện nó trong trò chơi."
Đại Ngọc suốt đoạn đường dài vốn chỉ im lặng bỗng dưng lên tiếng, cô chỉ về phía bên trái:
- "Có ánh đèn đường."
Đá nhìn theo hướng cô chỉ:
- "Đã đến thị trấn Bắc Thượng."