Chương 1: Quyển 1 - Chương 1: Nhóc ăn màycyv97
“Vì lẽ đó, Baudrillard cho rằng “Vật” và “Nhu cầu” đều là những biểu tượng sai lầm. Ông ấy phê phán Lý thuyết giá trị lao động của Marx, đồng thời cho rằng Marx đã rơi vào cạm bẫy của chủ nghĩa tư bản và kinh tế chính trị. Từ đó, Baudrillard đã đưa ra lý luận của riêng mình về kinh tế chính trị.”
Ngô Tập Nhân kết thúc bài thuyết trình của mình. Cậu mở trang trình chiếu cuối cùng, rồi gửi lời cảm ơn đến thầy giáo và các bạn cùng lớp. Theo tín hiệu của giáo viên, cậu rời khỏi bục giảng và đợi phần thuyết trình của bạn học tiếp theo.
“Thales!”
Ngay sau đó, cựu nghiên cứu sinh Ngô Tập Nhân tỉnh lại từ trong mơ. Cậu cuộn tròn mình, cố nép vào một lỗ hổng trên bức tường lạnh như băng. Đồng thời, cậu cũng có thể cảm nhận được từng cơn gió lạnh ùa vào từ bốn phía qua những khe hở.
Ngô Tập Nhân thở dài. Đã năm năm trôi qua nhưng cậu vẫn mơ về những ký ức của kiếp trước. Mặc dù cuộc sống ở kiếp trước khá nhàm chán nhưng nó tuyệt đối tốt hơn cái tình cảnh khốn khổ bây giờ.
“Thales! Thales!” một bàn tay to lớn thò vào từ bên ngoài và nhéo lỗ tai của Ngô Tập Nhân. Sau đó nó lôi cậu ra khỏi cái nơi nhỏ bé và lụp xụp ấy một cách hết sức thô bạo.
Đây là một gian phòng đổ nát. Nhìn xuyên qua cái nóc nhà đã bị sập một nửa, cậu có thể thấy những ngôi sao sáng trong đêm, nhưng vị trí của chúng thì lại hết sức xa lạ.
Ngô Tập Nhân chẳng có cách nào để phản kháng đôi bàn tay thô bạo kia, bởi vì một đứa trẻ mới bảy tuổi như cậu thì có thể làm gì chứ?
Cậu bị kéo lê trên nền gạch thô ráp. Mặc dù đầu gối bị đau rát vì ma sát, nhưng cậu vẫn cắn răng không kêu lấy một tiếng nào. Lý do bởi vì tên Quide “Tàn nhẫn” cực kì ghét tiếng trẻ con khóc. Nghe nói hắn đã từng đánh gãy chân của một bé gái sáu tuổi chỉ bởi vì nó đã khóc đòi đồ ăn.
“Tao đã hỏi Rick. Số tiền mà mày kiếm được tuần này ít hơn 5 đồng so với tuần trước! Mày đã giấu đi một ít rồi đúng không?” Khi nổi giận, Quide trông như một con sư tử bờm đỏ. Cái mũi gồ lên khiến hắn trông càng đáng sợ. Ngô Tập Nhân bị quăng ngã trên mặt đất. Phản chiếu lên đôi mắt xám tro của cậu là hình ảnh những cái lỗ trên bức tường, cùng với năm đứa trẻ ăn mày ở cùng phòng với cậu, tầm từ bốn đến mười tuổi. Chúng đang hoảng sợ, run lẩy bẩy vì tiếng rống của Quide.
Trong cái hốc nằm ở xa nhất, một bé gái nhỏ tuổi đang cắn chặt tay trái của mình và nhìn Ngô Tập Nhân đang nằm dưới đất với vẻ sợ hãi. Mặt cô đỏ bừng lên. Bên cạnh cái hang của cô là Ned, một cậu nhóc mới sáu tuổi, thậm chí còn bị dọa tới mức hét toáng lên.
Tên của cô là Coria. Ngô Tập Nhân biết lý do vì sao cô lại sợ hãi.
Thực tế, vận may của Ngô Tập Nhân tuần này khá tốt. Hiện tại, cậu được biết đến với cái tên “Thales” và đang làm công việc của một đứa trẻ ăn mày. Thales đã kiếm được 37 đồng trong tuần vừa rồi, nhiều hơn hẳn 18 đồng so với tuần trước.
Mặc dù vậy, cậu chỉ nộp 14 đồng cho Quide, tên quản lý lũ trẻ ăn mày của hội Huynh Đệ phố Đen. Cậu đã đem toàn bộ số tiền còn lại, cộng với số tích góp được trong hai năm, tới tiệm thuốc Bụi Cây và mua một đơn thuốc chữa bệnh thương hàn với giá gốc nhờ có sự giúp đỡ của Yanni “Tốt Bụng”.
Thales đã đút cho Coria uống số thuốc đó. Cô ấy mới chỉ bốn tuổi mà thôi. Bất cứ ai ở cái tầm tuổi này, bị mắc thương hàn mà không có thuốc để uống thì chỉ có con đường chết.
Trong khoảng thời gian từ hai đến bảy tuổi, Thales đã dần nhớ lại những ký ức trước đây. Từ một đứa trẻ không biết gì, cậu bắt đầu nhớ lại kiếp trước từng chút, từng chút một, cho dù chúng hết sức vỡ vụn và hỗn loạn. Mặc dù thế, kể cả khi còn là một đứa trẻ ngây thơ, hay lúc đã nhớ lại quá khứ, cậu vẫn bị ám ảnh mỗi khi nhìn thấy một người chết đi.
Mắc bệnh chết, ngã chết, chết đuối, treo cổ, hay bị đánh tới chết đều có. (Thậm chí, có lần Thales còn tận mắt nhìn thấy có người dùng dị năng bóp nghẹt cổ một đứa bé ăn mày đang khóc ở khoảng cách mười mét). Hoạt động buôn người của hội Huynh Đệ phố Đen không có nguyên tắc hay bất cứ giới hạn nào. Ngay cả khi họ là xã hội đen, họ vẫn cần thời gian để xây dựng các quy tắc và trật tự. Và kể từ khi bắt đầu hoạt động đến nay, thời gian mà hội Huynh Đệ xây dựng và phát triển mới được có mười năm mà thôi.
Kể cả là băng Bình Máu còn được biết đến với cái tên “Quý tộc của giới xã hội đen”, cũng có không biết bao nhiêu nợ máu.
Phần lớn thời điểm nhìn thấy cái chết, Thales đều bất lực. Kể cả cậu, với trí tuệ và kinh nghiệm của một người trưởng thành, cũng chỉ thoát chết trong gang tấc không biết bao nhiêu lần.
Chẳng hạn như hiện tại, Quide đang hết sức hưng phấn mà xoa tay. Ánh mắt của hắn hiện lên những nét đặc trưng của lũ xã hội đen tàn bạo: hung ác, nham hiểm và ngoan độc.
“Tôi không có giấu đi! Tuần này là tuần đầu tiên của mùa đông cho nên lượng người đi qua ba khu Hạ thành đều giảm mạnh.” Sau khi nhanh trí nghĩ ra cái cớ, Thales vừa lồm cồm bò dậy từ mặt đất, vừa đưa ra lời giải thích.
*Bốp*
Nghênh đón câu trả lời của cậu là một cái tát không chút nương tay, khiến Thales ngã vật ra.
“Nộp ra số tiền mày giấu, rồi tao sẽ cho mày một trận! Hoặc là tao đập mày một trận trước, rồi mày nôn số tiền đó ra! Chọn đi!”
Hiển nhiên là Quide không muốn nghe cậu giải thích, khả năng là tên này chỉ muốn vơ vét kiếm chút tiền để uống rượu, hoặc cũng có thể đơn giản chỉ là muốn tìm ai đó đập một trận cho sướng tay.
“Mày cũng có thể cứ ngoan cố đi. Tao thích nhất là mấy đứa trẻ cứng đầu.” Quide vừa nhe răng cười, vừa xoa xoa nắm đấm.
Nhìn cái nắm đấm khổng lồ trước mặt, Thales biết rằng Quide cũng sẽ không để yên cho cậu kể cả cậu có giữ im lặng đi chăng nữa.
Mà mới tháng trước, tên Quide này vừa mới tra tấn một đứa bé ở phòng năm đến chết.
Thales ôm lấy đôi má đỏ bừng của mình, đồng thời tự hỏi.
Ngày thường, Quide không hề quan tâm đến các khoản thu chi. Cứ mỗi đêm đến, hắn lại mò đến quán bar Hoàng Hôn để uống rượu. Hắn còn chẳng biết nổi một đồng bạc Midier có thể đổi được bao nhiêu đồng Mindis, chứ đừng nói đến thu nhập của một đứa trẻ ăn mày dưới sự quản lý của hắn. Tất cả việc này được hoàn thành bởi cấp phó của Quide, Rick, một tên có vẻ ngoài hết sức cẩn thận và đáng tin cậy. Nhưng mà khôn ngoan như Rick cũng biết việc một đứa trẻ ăn mày chỉ kiếm được khoảng 8 đồng trong một tuần là một điều hết sức bình thường.
Chắc chắn đã có người bí mật báo cho hắn.
Chỉ có thể là như thế.
Thales liếc một vòng quanh lũ trẻ. Sau khi nhận được tiền bố thí từ một nữ quý tộc, cậu đã ngay lập tức quay trở về ngôi nhà bị bỏ hoang này. Chắc chắn đã có đứa nhìn thấy được. Trong cái hoàn cảnh khốc liệt như thế này, tính tình của một đứa trẻ đôi khi trở nên đáng sợ còn hơn những gì mà người ta có thể tưởng tượng ra được.
Quide lại sút một cú nữa. Thales bí mật lấy cùi chỏ để bảo vệ phần bụng của mình. Cậu giả vờ nhăn mặt, biểu hiện như là đau đớn không chịu nổi. Nhưng cậu cũng không dám lên tiếng bởi vì Quide rất thích những tiếng la hét thảm thiết của lũ trẻ.
“Tôi sẽ nói!” Thales lộ vẻ sợ hãi, “Đừng đánh tôi nữa!”
“Còn phải phụ thuộc vào tâm trạng của tao!” Nói xong, Quide lườm một vòng. Sau khi thấy năm đứa bé khác đang co rúm vì sợ hãi, hắn tỏ vẻ hài lòng vì cảm thấy quyền lực của mình được tôn trọng.
“Buổi sáng thứ Tư, tôi đã gặp một nữ quý tộc. Bà ấy cho tôi 10 đồng.” Thales vừa nói vừa run rẩy trốn vào góc tường.
“Tao biết ngay mà! Mày xin được á? Mày ăn trộm nó thì có! Không một ai có thể lừa dối tao, đặc biệt là mấy thằng nhãi ranh trộm vặt như mày!” Quide xoa tay một cách ngoan độc và chuẩn bị tiếp tục tra tấn: “Nôn hết tiền ra đây.”
Thậm chí còn không cần đợi Quide nhướng mày, Thales đã vội bổ sung: “Nhưng tôi đã tới phố Chợ Đỏ!”
“Phố Chợ Đỏ?” Quide hạ đôi bàn tay đang giơ lên xuống, “Mày đã tới địa bàn của băng Bình Máu hả?”
“Đúng vậy, bây giờ rất khó để kiếm ăn trên địa bàn của chúng ta”. Trừ người của Hội Huynh Đệ, lính đánh thuê với võ công cao cường, hoặc một vài kẻ có mục đích riêng ra, không một ai đui mù mà lại đi dạo loanh quanh ba cái khu bỏ hoang gần Phố Đen. Cho dù là đội phòng vệ thành phố, với gươm và thuẫn sáng bóng đeo trên mình, cũng chẳng muốn đến cái nơi quỷ tha ma bắt toàn tội phạm này.
“Đây là lần đầu tiên tôi kiếm được nhiều đến vậy, cũng không thấy người của Bang Bình Máu xuất hiện. Thế là tôi nghĩ rằng ngày hôm sau cũng có khả năng kiếm bộn như thế.”
“Ngu si!” Vừa chửi Quide vừa đạp Thales một cái. Xa đằng kia, Thales nhìn thấy Coria đang run rẩy dữ dội. Rồi cậu nghe Quide chửi: “Mày nghĩ xem? Thằng ngu này! Mày có thể kiếm ăn dễ dàng trên địa bàn của lũ Bình Máu như thế sao?”
Thales co rụt người lại, run rẩy đáp:
“Đúng thế. Chiều hôm sau, người của băng Bình Máu đã bắt được tôi và treo ngược lên. Tôi đã cố gắng giải thích là mình bị lạc đường nhưng chúng không tin. Mặc dù sau đó, tôi đã giao nộp toàn bộ số tiền ra nhưng chúng vẫn không hề buông tha.”
“Vô dụng! Thế mày trốn ra như thế nào?” Quide gầm lên một cách hung hãn.
“Sau đó tôi nói rằng mình là người của ngài Quide. Và rồi họ cười lên ầm lên.”
“Cái gì?” Quide siết chặt nắm đấm, tóm lấy cái áo bằng vải đay rách rưới của Thales. Hắn nhấc cậu lên từ cái góc tường và hỏi:
“Chúng nó cười cái gì cơ?”
Thales lắc đầu tỏ vẻ nghi hoặc: “Tôi nghe không hiểu họ nói gì lắm.”
Quide nhìn chòng chọc vào cậu: “Nói nhanh lên.”
Thales làm ra vẻ bị hù sợ, run rẩy: “Trong số họ có một người hói đầu. Hắn bảo rằng: Nếu mày là người của thằng Quide, thì tha cho mày một mạng. Bởi vì nó thực sự, thực sự rất cần một đứa con trai…”
Thales còn chưa kịp nói hết lời thì đã bị Quide quật một phát vào tường.
Cậu cố hết sức bảo vệ phần đầu và ngực của mình. Cậu cố gắng dùng lưng để đón cú va đập vào tường, rồi ngay lập tức quay lưng về phía Quide để nghênh đón những cú đấm dữ dội đến từ hắn. Đồng thời, cậu còn cảm nhận lực đánh để kịp thời chuyển góc độ , nhằm giảm bớt cường độ nhận đòn.
“Đồ chó đẻ… thằng trọc Sven này… làm sao nó biết… tao sẽ giết mày… ăn hại… vô dụng”
Quide điên cuồng chửi lớn. Một đạp, rồi một đạp vào người Thales cùng với vài từ đơn gào lên từ miệng của hắn.
Trong mấy cái hốc ở vách tường, những đứa trẻ kinh hoàng nhìn Thales bị đánh đập. Tuy vậy, chúng chỉ dám lấy tay bịt miệng lại và cố không phát ra tiếng động nào.
Mặc dù nhận những cú đá như mưa đến từ Quide, nhưng trong lòng, Thales lại cảm thấy yên tâm.
Chí ít bây giờ Quide sẽ không tiếp tục hỏi về số tiền bị dư ra nữa. Và tuy rằng nhìn trận đòn này rất đáng sợ, nhưng mà Quide khi nổi điên còn an toàn hơn khi hắn nổi hứng tra tấn bọn trẻ.
Tất nhiên, trong lời nói của Thales chỉ có một nửa là thật. Đúng là cậu đã tới phố Chợ Đỏ, nhưng cậu luôn nấp ở các góc hẻm tối và cẩn thận nhìn xung quanh. Cũng đúng là cậu đã gặp một nữ quý tộc mặc chiếc áo lông ngỗng hoa lệ, nhưng đi bên cạnh cô là tận hai mươi vị Kiếm Sĩ Chung Kết. Đây cũng là lý do cậu không bị Bang Bình Máu tóm lại khi chạy ra khỏi ngõ hẻm để ăn xin. Thales cũng đúng là đã nhận được 12 đồng bố thí (đương nhiên cậu không ngu đến mức mà đi ăn trộm trước mặt hai mươi vị Kiếm Sĩ Chung Kết). Nhưng Thales không đợi đến lúc nữ quý tộc rời đi, mà nhanh chóng lẩn vào đám đông, rồi luổn mất, không bao giờ quay lại.
Về phần tên đầu trọc Sven, thực tế Thales chưa từng gặp mặt hắn. Cậu chỉ biết hắn là tên đòi nợ thuê của băng Bình Máu. Trước đây, Quide cũng là một tên chuyên đòi các khoản vay nặng lãi cho hội Huynh Đệ cho đến khi hắn chọc phải nhầm người và bị đánh cho hỏng cả chỗ ấy. Đây là một bí mật mà Thales nghe trộm được khi trốn ở góc tường trong trụ sở của hội Huynh Đệ, lúc mà hai sát thủ Layork và Felicia chế giễu hắn.
Sau khi trút xong cơn giận vào người Thales, Quide vừa nguyền rủa tên đầu trọc Sven vừa móc một bình rượu từ trong ngực ra tu một ngụm, rồi hùng hổ rời đi. Quần áo ở phần lưng Thales đã vỡ vụn ra, một mảng lưng của cậu thì trở nên xanh tím. Bởi vì Thales cố tránh việc bị đánh trực tiếp mà nghiêng người đi, nên một phần trên cơ thể cậu bị trầy xước và chảy máu.
Từng cơn đau cứ thế ập tới.
Máu nhỏ từng giọt xuống sàn.
Thales có thể cảm thấy một cơn đau bỏng rát toàn thân đang chuẩn bị ập đến. Có lẽ vì rất lâu rồi không bị ăn đòn, cho nên những cơ bắp của cậu như đang bị thiêu đốt.
Từ khi trọng sinh đến thế giới này, việc bị đánh và đói, ốm đau và lạnh lẽo, có lẽ đã trở nên bình thường như cơm bữa. Thế nhưng sau khi tìm về trí nhớ của nghiên cứu sinh Ngô Tập Nhân, dựa vào kinh nghiệm và sự cẩn thận, đã rất lâu rồi Thales không bị một trận đòn đau như thế nữa.
Sau khi giọng nói của Quide biến mất, năm đứa trẻ mới dám chui ra từ cái hang của mình. Chúng thuần thục nâng Thales đang không còn chút sức lực nào vào sân. Sinti “Đô con”, một cậu bé mười tuổi, cầm lấy một mảnh vỡ cong cong và chạy đến vạc nước để múc một ít. Ryan “Người thọt” và Kellet “Mặt đen” đều tám tuổi, họ cố gắng thu gom đống cành khô và cỏ dại lại để dùng đá nhóm lửa. Một cậu nhóc sáu tuổi với mái tóc vàng hoe, Ned và cô bé nhỏ tuổi nhất, Coria, thì đang cầm lấy một vài cái lá cây hoang dã có hình dạng kỳ lạ, bỏ vào miệng nhai nát ra, rồi nhẹ nhàng đắp lên những chỗ sưng tím trên lưng Thales.
Thales cố nén đau đớn. Cậu gắng tìm một thứ gì đó để quên đi cơn đau. Sau đó cậu nhìn Coria đang khóc lã chã, rồi chuyển hướng sang mái tóc vàng hoe của Ned. Sau đó, cậu cố hết sức để giọng nói của mình được bình tĩnh:
“Không có việc gì, Ned, mình không trách cậu.”
Ned bất ngờ ngẩng đầu lên, sự khủng hoảng hiện lên trên khuôn mặt cậu bé. Bên kia, bốn đứa trẻ khác cũng đưa ánh mắt sang.
“Sao… Sao cậu biết?” Một đứa bé sáu tuổi không cách nào giấu được tâm sự. Nỗi áy náy và hoảng sợ in rõ lên mặt của Ned.
Vào thời điểm Thales bị Quide đánh đập không thương tiếc, có ba đứa bé mặc dù sợ hãi nhưng vẫn nhìn chăm chú sang bên này. Riêng chỉ có Coria và Ned là khác biệt, một người thì vùi mặt vào hai tay của mình, người còn lại thì nhìn chằm chằm vào tường, thi thoảng mới dám liếc trộm một cái với vẻ sợ hãi.
Những đồng tiền giấu trộm đi là dùng để mua thuốc cho Coria nên cô bé tuyệt đối không dám mật báo. Vì thế mà Thales nghi ngờ người đó là Ned. Và bây giờ thì cậu đã có thể khẳng định phán đoán của mình.
Cậu cố gắng nở một nụ cười: “Không có việc gì, Quide sẽ không tiếp tục truy cứu chuyện này nữa.”
“Mình… Mình...” Ned nghẹn ngào trong sự xấu hổ. Cậu vừa nhìn vào cái lưng xanh tím của Thales, vừa rơi nước mắt lã chã.
“Tuần này mình không ăn xin được đồng nào, cũng chẳng dám đi trộm,” vừa sụt sùi Ned vừa nói, “Rick thì không nói gì nhưng Quide rất không vui, hắn còn nói nếu nếu cứ tiếp tục như vậy thì sẽ bán mình ra sa mạc lớn, làm thức ăn cho lũ người Hoang Cốt. Mình sợ quá nên đành phải nói cho hắn biết, rằng có một ngày cậu, cậu đã đem rất nhiều tiền đồng về … Mình cứ nghĩ rằng cách này sẽ khiến hắn bỏ qua cho mình… Sau đó Quide đuổi mình về và bảo tối nay sẽ tới.”
Mặt Coria cũng đỏ bừng lên. Đôi tay đang bôi thuốc của cô cũng run lên bần bật làm lưng của Thales chảy ra vài giọt máu tươi. Cậu rên lên một tiếng, cảm giác đau đến rát người vừa mới đỡ một ít thì lại bị hành động của Coria kích thích lại.
Ryan nhìn chằm chằm vào Ned một cách phẫn nộ khiến Ned cúi thấp đầu hơn. Còn Kellet thì hiện rõ sự kinh ngạc lên trên mặt. Chỉ có Sinti là im lặng tiếp tục bưng nước qua.
Đứa bé này mới chỉ sáu tuổi.
Thales tự nhủ với bản thân như vậy.
Nó vô tội.
Khi phải đối mặt với Quide, bất cứ đứa trẻ nào cũng sẽ vô cùng sợ hãi. Cho nên trong lúc hoảng loạn, việc chúng lỡ mồm thốt ra những lời sai trái cũng là điều dễ hiểu.
“Ổn cả rồi Ned, Coria.” Thales cảm giác cơn đau của cậu đã vơi đi phần nào. Cậu nhẹ nhàng cầm lấy tay của Ned: “Nhưng mà, cậu cũng thấy Quide đã làm gì rồi đấy …”
Ned khóc toáng lên trong sự áy náy.
Thales nhìn xung quanh với vẻ mặt nghiêm túc và bảo:
“Lần sau, nếu có ai kiếm không đủ tiền thì có thể nói với mình. Mình sẽ nghĩ cách.”
“So với tên Quide, chúng ta càng giống là một đội hơn chứ, đúng không?”
Ned càng khóc to hơn. Giọng nói của cậu bé bị đứt đoạn bởi những tiếng sụt sùi: “Thales… mình… xin lỗi.”
Thales im lặng nhìn Ned.
Cuối cùng, cậu quay đầu lại và hít một hơi thật sâu.
“Không sao mà, Ned.” Thales thở dài rồi nhấp một ngụm từ bát nước mà Sinti đưa cho: “Đừng sợ. Hãy tin ở mình, mình sẽ tìm ra cách.”
Nhưng mà …
Cậu nhìn một lượt xung quanh. Ngay cả Coria đã khỏi bệnh, trong đôi mắt long lanh của cô bé vẫn còn đọng lại nỗi kinh hãi.
'Ngày mai mình phải tìm ra cách kiếm nhiều tiền hơn nữa', Thales tự nhủ với bản thân.
********************************************************
Ngay lúc này, bên trong ngôi đền Hoàng Hôn thuộc thành Vĩnh Tinh, sau giờ cầu nguyện lúc mặt trời lặn, một tư tế học việc đang thu dọn tế đàn thì bỗng nhiên ngừng động tác trên tay. Cô hết sức ngạc nhiên khi nhìn thấy một ngọn đèn chứa dầu Vĩnh Cửu.
Ngọn đèn này chưa bao giờ được thắp lên kể từ khi cô bắt đầu công việc lau dọn tế đàn này. Nó chưa bao giờ được ai sử dụng hay chú ý đến. Nhưng hiện tại, nó đang được đốt lên với một ngọn lửa sáng vàng rực.
Ngọn lửa bỗng bùng cháy mạnh mẽ và có màu đỏ rực như máu.
Một tư tế cao tuổi nhìn thấy sự bất thường của cô. Bà tức giận quát lớn khiến cô tư tế học việc nhanh chóng chuyển sự chú ý về lại tế đàn. Nhưng đến khi vị tư tế cao tuổi rời sự chú ý về cái đèn kia thì bà chợt hoảng hốt hét lớn:
“Niah! Nhanh! Nhanh đi báo cho chủ tế!”
Vị tư tế cao tuổi không cách nào giấu đi sự kinh ngạc của bản thân. Bà run rẩy chạy đến trước cây đèn, rồi giơ bàn tay phải cùng tay trái của mình lên, chuẩn bị tư thế cầu nguyện.
‘Chuyện quái gì đã xảy ra thế?’
Đây là lần đầu tiên Niah thấy vị tư tế đáng kính này mất bình tĩnh. Điều này khiến cô cũng bị ảnh hưởng.
‘Hay là mình đã phạm lỗi? Không, mình có đụng vào cái đèn kia đâu nhỉ.’
“Nhưng. Nhưng nên nói gì với chủ tế đây ạ? Có một kẻ nào đó đã đột nhập và thắp chiếc đèn lên?” Niah bối rối.
“Không.”
Vị tư tế tiếp tục nhìn chằm chằm vào ngọn đèn. Hai tay bà liên tục biến đổi những nghi thức cầu nguyện.
“Ngọn đèn này, cho dù là xuyên suốt hai đại lục của Errol và những quần đảo của nó thì cũng chỉ có một người có khả năng thắp sáng nó.”
“Người mà sẽ quyết định tương lai của vương quốc này.”