Chương 5: Quide điên loạncyv97
Nhà Bỏ Hoang là tên một địa điểm ở thành Vĩnh Tinh chứ không phải là nhà để ở. Nó tọa lạc ở quận Hai khu Hạ thành, tiếp giáp với Phố Đen khét tiếng. Tổng diện tích của nó lớn gần bằng một con phố.
Thales đã từng nghe thấy các thành viên lớn tuổi của Hội Huynh Đệ nói rằng, Nhà Bỏ Hoang đã từng là kinh đô của vương quốc Star. Tầm một trăm năm trước, nơi này cũng có một cái tên khá trang trọng (chỉ là bây giờ đã không còn ai nhớ rõ, nó chỉ còn được ghi lại ở hồ sơ trong tòa thị chính). Nó cũng đã từng rất sầm uất, náo nhiệt và chứa đầy những người dân bình thường.
Không biết từ khi nào, Nhà Bỏ Hoang đã trở thành một nơi để các băng đảng xã hội đen bí mật gặp mặt và đám phán. Đôi khi nó cũng là một chiến trường để các phe phái sống mái với nhau.
Kết quả là, khu quảng trường vốn sôi động, náo nhiệt, sau khi bị tắm rửa bởi đao, kiếm và máu thì bỗng chốc trở thành một nơi không có một bóng người. Nơi đây dần trở nên hoang tàn và chỉ còn sót lại những ngôi nhà đổ nát.
Người ta còn đồn rằng, Nhà Bỏ Hoang còn là một nơi để các băng đảng vứt xác sau khi thanh toán lẫn nhau. Vì thế, cho đến ngày nay, lũ trẻ được hưởng ánh mặt trời ấm áp ở thủ đô thường bị bố mẹ của chúng doạ rằng: “Nếu mày mà không nghe lời, tao sẽ gửi mày đến Nhà Bỏ Hoang.” Cũng bởi vì vậy mà tên tuổi của Nhà Bỏ Hoang trở nên đáng sợ chỉ sau Phố Đen.
Khi mà Hội Huynh Đệ Phố Đen quật khởi và trở thành ông trùm thế giới ngầm khu Hạ thành thì họ đã đem Nhà Bỏ Hoang trở thành một đại bản doanh cho những người ăn xin dưới sự quản lý của họ.
Để tiện cho việc quản lý và đề phòng những đứa trẻ ăn xin chạy trốn thì Hội Huynh Đệ đã bố trí một nhóm côn đồ để giám thị các phòng. Không những thế, họ còn đào bốn phía Nhà Bỏ Hoang và xây dựng các chiến hào với chiều rộng là 10 thước và chiều sâu là 15 thước, rồi trồng xuống đó vô số các cọc gỗ và đinh sắt. Họ chỉ để lại duy nhất một đường ra vào nơi này, đó chính là cánh cổng khổng lồ bằng đá với một cái khoá siêu lớn ở ngay chính giữa.
Mọi người trong đây thường đồn rằng, sau khi rất nhiều người đã dùng cái chết để tìm con đường trốn thoát khỏi nơi đây thì cuối cùng, cũng đã có một người đào được một mật đạo và trốn thoát thành công. Thế nhưng trong bốn năm sinh hoạt ở nơi này, Thales chưa bao giờ thấy một đứa trẻ ăn xin nào có thể tìm được đường mật đạo đó. Ngược lại, số thi thể ở mương sâu ngày một gia tăng theo quá trình phát triển của Hội Huynh Đệ.
Người ta cũng kể rằng mỗi năm đều có rất nhiều những đứa trẻ "có mắt như mù" muốn vượt qua các chiến hào này để chạy trốn. Vì thế mà năm nào Hội Huynh Đệ cũng đều phải tổ chức dọn dẹp các xác chết chất đầy dưới chiến hào một lần.
Đúng như tên gọi của nó, Nhà Bỏ Hoang là một tổ hợp của hai mươi ba ngôi nhà đổ nát, không được sử dụng từ rất lâu rồi (đáng lẽ ra là có nhiều hơn nhưng một phần chúng đã bị sập do các cuộc chiến tranh giữa các bang phái xã hội đen từ nhiều năm trước, phần còn lại thì bị Hội Huynh Đệ dỡ bỏ để đào các chiến hào). Những ngôi nhà được sắp xếp không theo một trật tự nào cả, có những ngôi thì sắp xếp tại trung tâm, quây quần bên nhau, một số ngôi khác thì bị đặt cách xa trung tâm, cô lập một mình.
Những đứa trẻ may mắn là những đứa được phân đến ở trong các ngôi nhà có giếng. Còn những đứa đen đủi còn lại như phòng số sáu của Thales thì chỉ có thể đi xin nước của phòng khác để đổ đầy vào chum. Nhưng ở đây thì cái giá của việc này không rẻ chút nào.
Nguồn nước và đồ ăn thường xuyên là nguyên nhân dẫn đến các cuộc chiến đấu giữa lũ trẻ ăn mà, chẳng hạn như lu nước ở phòng số sáu. Vào năm thứ hai kể từ khi Thales đến Nhà Bỏ Hoang, cậu đã phải dùng rất nhiều thủ đoạn để đạt được hiệp nghị múc nước mỗi tuần một lần với phòng số mười bảy bên cạnh.
Trước đó, khi mà Ned và Coria còn chưa tới, thì việc uống nước đối với phòng số sáu bao gồm Sinti, Ryan, Kellet và hai người bạn ăn mày đã khuất là một việc hết sức xa xỉ.
Ngay lúc này, Thales đang nghe thấy được giọng của thủ lĩnh căn phòng số mười bảy, Diego, vang vọng giữa đêm khuya. Thales vẫn còn nhớ kĩ cái giọng của Diego từ thời mà họ vẫn đang tranh giành nước uống. Giọng của Diego lúc bị cậu đập một cục đá vào đầu nghe y hệt như thế này.
“Kara! Ai đấy! Chúng tôi không có! Đó không phải do chúng tôi!” Tiếng kêu của Diego mang theo sự đau đớn và hoảng sợ vang lên.
Kết quả là, Thales và những người bạn phòng số sáu bị doạ cho ngồi im. Nhưng rốt cuộc, Thales là người có cả ký ức của kiếp trước nên cậu đã có phản ứng đầu tiên, đó là đưa mọi người trốn và một cái hốc ở trong phòng. Trong một khoảng thời gian dài sau đó, Thales đã hết sức hối hận vì quyết định này của mình.
Cậu liếc mắt vào một góc phòng, nơi đó có một phiến đá đặt ở đối diện bức tường chung với phòng số mười bảy. Rồi cậu nhìn chằm chằm vào một cái lỗ chó liên thông giữa hai phòng. Đây chính là biểu tượng cho sự kết minh của bọn họ năm đó.
“Bọn Diego xảy ra chuyện gì vậy? Cậu ta đánh nhau với ai à?” Ned tò mò hỏi một câu sau khi đã tìm được chỗ nấp.
Cuộc sống của những đứa trẻ ăn mày ở Nhà Bỏ Hoang không phải bao giờ cũng hoà hợp được như là phòng số sáu. Ngoại trừ việc bị Quide tra tấn, thì phần lớn ăn mày bị thương tật hoặc tử vong là do chính chúng gây ra. Khi đánh nhau, bọn trẻ còn chưa đến mười tuổi không hề biết lúc nào là nên dừng lại. Tỷ như trước khi Ned và Coria đến thì hai người bạn cùng phòng của Thales đã mất bởi vì lý do như vậy.
Nhưng phòng số mười bảy cũng là một trong số ít căn phòng ở Nhà Bỏ Hoang có được sự hoà thuận giữa các đứa trẻ. Diego là một cậu bé có làn da màu nâu, một đôi mắt nhỏ cùng với mái tóc vàng hoe. Cậu là một đứa bé hết sức vô tư nhưng lại cực kì bướng bỉnh. Mặc dù mới chín tuổi rưỡi nhưng Diego có một khí chất của một vị lãnh tụ còn tốt hơn cả Sinti và Thales, ít nhất là toàn bộ phòng số mười bảy đều nghe theo lời cậu. Cũng chính vì lý do đó mà cuộc chiến tranh giành nước giữa hai phòng năm xưa phải đi mãi mới đến hồi kết.
“Nghe không giống như là họ tự đánh nhau. Chẳng lẽ là phòng khác đến bắt nạt phòng của Diego? Nếu thế thì chắc chắn đó là Karak và phòng số mười của hắn. Thằng đó rất thích đi bắt nạt người khác.” Dường như Kellet chợt nghĩ ra điều gì và cậu vội vàng nói.
“Vậy thì chúng ta phải mau chạy sang giúp đỡ họ. Giữa hai phòng đã nói là phải cùng giúp đỡ lẫn nhau mà.”
Ryan "Người thọt" nghe thấy vậy liền định nhảy ra khỏi hố và chui vào lỗ chó. Nhưng cậu vừa mới nhoi được nửa người ra khỏi cái hố thì đã bị Thales kéo ngược lại.
“Khoan đã. Đó không phải là Karak. Có chuyện gì khác đang xảy ra.” Thales nói với sắc mặt nghiêm trọng khi cậu nghe thấy những tiếng kêu thảm thiết ở phòng bên.
“Không! Diego!”
Sau đó, một âm thanh ầm ĩ vang lên tựa như một bao cát bị ném mạnh vào tường. Và lần này, tiếng khóc là của một đứa trẻ khác có tên là Ensola.
Đến bây giờ Thales vẫn còn nhớ rõ về đứa bé tám tuổi này. Năm đó, trong cuộc chiến tranh giành nước ngọt, Ensola là người đứng cạnh Diego và cắn chặt môi.
Khi xảy ra tranh chấp, cũng chính cậu là người đã ôm chặt lấy đùi của Sinti, ngăn không cho cậu tới gần cuộc chiến giữa Thales và Diego. Nếu không phải Thales nhanh tay nhặt một cục đá và tấn công dữ dội vào đầu gối của Diego, thì cho tới ngày nay, việc phòng số sáu có đủ nước để uống hay không còn là một vấn đề nan giải.
“Có gì đó không đúng!”
Là đứa trẻ lớn tuổi nhất trong phòng, sự nghi hoặc trên mặt của Sinti dần biến thành nghiêm trọng. Cậu là người hợp tác thành công và vui vẻ nhất của Thales trong phòng số sáu. Bình thường Sinti rất kiệm lời, nhưng mỗi khi cậu nói thì đó đều là chuyện quan trọng hoặc điểm mấu chốt của vấn đề nào đó.
Rất nhanh, biểu hiện nghi hoặc, nghiêm trọng trên mặt bọn trẻ dần biến thành hoảng sợ.
“Xin tha à! Mày xin tha à! Tiếp tục xin đi! Tao thích nhất là nghe những tiếng cầu xin từ lũ chúng mày!”
Cách vách một giọng nói hùng hậu vang lên, trong đó ẩn chứa cả sự điên cuồng.
Bất cứ một đứa trẻ ăn mày nào ở Nhà Bỏ Hoang cũng không thể quên được âm thanh này. Đối với bọn họ, nó còn là một thứ gì đó đáng sợ hơn cả âm thanh của lũ ác ma địa ngục. Ít nhất chúng sẽ không bẻ gãy xương cốt từng đốt, từng đốt một và chúng cũng sẽ không dùng dao rạch từng nét lên mặt lũ trẻ. Chúng càng sẽ không ấn chặt đầu của trẻ ăn mày vào trong lu nước và hét lên “cho chúng mày uống nước giải khát”. (Ác ma thực sự sẽ không làm như vậy sao? Ít nhất lũ trẻ ăn mày không biết được.)
Đó là Quide.
Quide Roda, thủ lĩnh của lũ trẻ ăn mày Hội Huynh Đệ Phố Đen, đồng thời cũng là ác mộng của chúng.
“Không! Lão đại Quide! Chúng tôi sai rồi! Chúng tôi … aaaa ….!”
“Xem chúng mày còn dám nói lung tung nữa không! Còn dám nói xấu sau lưng tao nữa không! Đáng chết! Đứa con gái tóc đỏ! Đáng chết! Thằng đầu trọc! Đáng chết! Jala Charleton! Tất cả chúng mày đều đáng chết!”
Nương theo âm thanh chửi rủa mơ hồ của Quide, phòng bên cạnh truyền đến những tiếng đánh đập và tiếng của nắm đấm, cục đá, đôi khi là cả thân thể va chạm với bức tường.
“Cứu! Cứu mình với! Diego! Kara! Marita! Các cậu mau đứng dậy! Mau cứu mình với!”
“Chạy mau! Trốn mau!”
“Trời ơi! Đám lính canh đi đâu hết rồi! Ngài Rick đâu! Trời ơi! Hắn muốn giết chúng ta! Hắn muốn giết tất cả chúng ta!”
“Không! Đừng!”
Một tiếng khóc đau đến xé lòng vang lên. Dưới ánh trăng sáng chiếu rọi giữa trời đêm, khu Nhà Bỏ Hoang ở trong mắt Thales trở nên "kinh tâm động phách".
Phải mất tới tận ba giây, Thales mới từ trong bàng hoàng nhận ra được Quide rốt cuộc là đang làm cái gì.
Cậu đột nhiên quay đầu lại, nhìn về phía mọi người đang nấp. Ned và Coria đang run lên bần bật trong cái hốc sau tường. Người vừa nãy còn muốn chạy đi hỗ trợ, Ryan, thì đã bị doạ cho ngây người.
Kellet cùng Sinti cũng không khá hơn là bao. Người trước đảo ánh mắt sợ hãi qua lại giữa mọi người, cậu muốn mở miệng nói gì đó nhưng không cất nổi lời. Người sau thì nhìn chằm chằm vào Thales với một sắc mặt tái nhợt.
‘Bang! Bang! Bang! Rắc!’
“Lũ cặn bã đáng chết này! Chúng mày cũng dám cười nhạo tao hả? Cười nhạo Quide ‘Rìu Máu’! Chúng mày cũng xứng sao?”
“Ha ha ha! Kêu lên! Sao chúng mày không kêu lên? Hét lên cho tao!”
Tiếng rít gào trong điên cuồng và những tiếng gào thét trong thống khổ vang lên cùng lúc. Đi kèm sau đó là những âm thanh vỡ vụn mà không ai muốn tìm hiểu xem nó là gì.
Vào giây phút này, Thales biết khủng hoảng đã lan tràn lên toàn bộ phòng số sáu. Đại não của cậu đang điên cuồng vận chuyển và tư duy xem làm sao có thể giải quyết tình cảnh trước mắt này.
‘Quide đang tra tấn ăn mày ở phòng số mười bảy. Không, nghe giọng điệu của hắn, cùng với tần suất đánh đập và cường độ như vậy, thì đêm nay dường như hắn không đơn giản chỉ là muốn hả giận.’
‘Hơn nữa, mặc dù Quide là một tên khốn nạn, nhưng hắn cũng chưa bao giờ đem toàn bộ ăn mày ra đánh đập trong một lần. Đúng rồi, Rick đâu? Lính phòng thủ và tuần tra của khu Nhà Bỏ Hoang đâu? Giữa các toà nhà được phân cách với nhau bằng các bức tường đá, nên chưa chắc từ toà này đã nghe được âm thanh từ toà kia truyền lại, nhưng những tay côn đồ đi tuần tra đêm chắc chắn có thể nghe thấy a.’
Hiển nhiên là Thales không biết đêm nay lực lượng canh gác Nhà Bỏ Hoang đã giảm xuống chỉ còn hai người, và hai người họ đã vĩnh viễn không còn nghe được gì nữa rồi.
“Thales. Làm gì bây giờ?” Nghe cách vách truyền đến thảm kịch, bản năng của Sinti đã nói cho cậu có điều gì đó không ổn. Khuôn mặt của cậu trở nên tái nhợt và đổ đầy mồ hôi khi cậu quay ra hỏi Thales.
“Yên tĩnh! Tất cả mọi người đừng tạo ra âm thanh gì! Chúng ta …” Thales cau mày và tập trung suy nghĩ ra biện pháp đối phó. Nhưng khi cậu còn chưa nói dứt lời, thì từ lỗ chó giữa phòng sáu và phòng mười bảy, thình lình chui ra một bóng người.
Coria sợ tới mức mà khẽ kêu lên.
Thales liếc mắt một cái liền nhận ra đó là ai. Người vừa chui từ phòng thứ mười bảy qua là Ensola với một cái đầu dính đầy máu tươi.
Chỉ là tinh thần của cậu đã chuẩn bị đến giới hạn tan vỡ. Thales còn chưa kịp chạy tới đỡ cậu dậy thì Ensola đã thở gấp, rồi nằm gục trên mặt đất. Cậu cũng chẳng còn đủ sức mà đi quan tâm tới việc máu đã dính đầy lên đầu và cổ mình.
“Chạy mau! Chạy mau! Chúng ta phải nhanh …!”
Thales và Sinti vội vàng chạy đến đỡ cậu ngồi dậy. Âm thanh gào thét trong thống khổ và tiếng rống giận vẫn dội lại từ bên kia. Thế nhưng dường như Ensole đã đánh mất đi lý trí của bản thân. Cho dù mọi người hỏi như thế nào cậu cũng không mở miệng mà chỉ ngồi lẩm bẩm “chạy mau”.
Cậu chỉ bắt đầu tỉnh táo lại khi ăn một cái bạt tai đến từ Thales.
“Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Quide có ở bên đó không?”
“Qui … Quide … hắn phát điên rồi! Hắn muốn … không chỉ chúng ta … hắn … hắn … muốn tất cả … Hắn … đi vào từng phòng một …”
Mặc dù Ensola nói năng hết sức lộn xộn, nhưng chừng ấy cũng đủ để nhóm ăn mày phòng số sáu hiểu chuyện gì đang diễn ra. Sáu khuôn mặt bỗng chốc trở nên trắng bệch. Kể cả Thales đều cảm thấy sợ hãi toát ra từ tận đáy lòng.
“… gặp người là đánh … cho đến khi tắt thở mới thôi … Mình nghe thấy có tiếng khóc nên chạy ra ngoài nhìn lén. Kết quả là nhìn thấy Quide bước ra từ phòng số ba. Máu … máu … máu dính đầy trên người hắn. Rồi hắn nhìn thấy mình …”
“Hắn tóm lấy Kara … Kara, rồi ném bịch xuống đất. Diego … Diego muốn ngăn cản hắn. Nhưng sau đó hắn đấm Diego vài trăm phát, rồi cậu ấy nằm im bất động. Còn có Marita, Quide tóm lấy cậu ấy rồi đi về hướng đống lửa …”
Thales cảm thấy tê dại hết cả da đầu.
Cậu không phải là chưa thấy Quide đánh người bao giờ. Nhưng phần lớn thời điểm lúc mà Quide chuẩn bị đánh chết người, thì sẽ có rất nhiều tay côn đồ chạy đến can ngăn. Còn việc những đứa trẻ bị đánh liệu có bị thương tật vĩnh viễn hay không thì đấy không phải là việc mà Hội Huynh Đệ quan tâm.
“Phòng số ba cũng xong rồi … xong rồi, phòng bọn mình cũng … hắn vừa mới đánh Midland xong … mình … mình cũng không biết là còn bao nhiêu phòng nữa.”
Có điều Ensola còn chưa kịp vừa khóc vừa giãi bày nỗi khổ xong thì Thales đã nhanh tay bịt miệng cậu lại. Nhìn thấy động tác của Thales, mọi người mới nhận ra một việc. Đó là từ căn phòng bên cạnh đã không còn truyền ra tiếng khóc cũng như tiếng kêu gầm gừ nữa. Phòng mười bảy đã trở nên cực kỳ yên tĩnh cứ như là mấy đứa trẻ đã chìm sâu vào trong giấc ngủ vậy.
Tất cả chỉ còn nghe thấy một tiếng thở hổn hển đang chậm rãi tiến lại gần.
Không ai là không biết điều này có ý nghĩa gì.
Tất cả những đứa trẻ ở phòng số sáu đều bắt đầu run lẩy bẩy.
Trong nháy mắt, Thales đột nhiên quay đầu, cố gắng nói nhỏ nhất có thể: “Nghe, chúng ta mau …”
*Ầm*
Một tiếng vang lớn.
Cánh cửa phòng số sáu bị đá văng ra.
Chắn ở ngay đó là một thân hình đồ sộ cùng với gương mặt hung hãn và nụ cười dữ tợn của Quide. Hắn liếc mắt nhìn bảy đứa trẻ đang run bần bật.
“Chạy? Chạy đi đâu? Hử? Mày … tao nhớ đã nhìn thấy mày ở đâu đó rồi!”
Tất cả mọi người ở phòng thứ sáu bị doạ cho ngây dại, kể cả Thales cũng không ngoại lệ.
Quide xoa xoa cái mũi. Thales nhìn thấy một màu đỏ hồng hiện lên trên hai má hắn. Đó là biểu hiện của sự say rượu.
Và trên tay hắn cũng có một mảng đỏ sậm.
Đó là màu của máu.
Quide quan sát một lúc. Rồi hắn nhìn thấy Thales đang giữ chặt miệng của Ensola.
“Tao, tao nhớ rõ mặt mày!”
Biểu cảm trên mặt hắn không ngừng biến hoá, từ cười dữ tợn dần dần chuyển thành hung ác và thù hận.
“Mày chính là cái kia, cái thằng nhóc bị bắt bởi thằng hói đầu chết tiệt đó!”
“Là mày! Nhất định chính là mày cười trộm sau lưng tao, là mày đã đi bêu rếu chuyện này đúng không?”
“Nhất định là mày!”
“Nhất định là mày!”
Thales cảm thấy lạnh hết cả người.
…….
Rick cẩn thận lái chiếc xe ngựa. Đồng thời hắn cũng ép mình phải trở nên bình tĩnh lại và cảm nhận độ ấm phía sau cổ.
‘May mắn, tất cả đều bình thường!’
‘Cái hồn ma kia chưa xuất hiện.’
‘Đại khái là hắn đang đau đầu vì Quide đi.’
Trụ sở chính Hội Huynh Đệ dần dần hiện lên trong mắt hắn.
Rick nhẹ nhàng thở ra một hơi.
“Tay kế toán!”
Giọng của Layork vang lên. Tay sát thủ hét lớn từ khoảng cách 20 thước.
Khuôn mặt của Layork dần hiện lên, nhìn từ xa nó trông như là một ngọn đuốc sáng chói ở giữa đêm khuya vậy. Hắn tỏ vẻ bất mãn: “Sao chú em lại đến đây vào lúc này? Giờ là lúc quyết chiến sinh tử! Chú định mang đôi bàn tay chuyên tính sổ sách kia tới đây để góp vui à?”
Rick sững người trong giây lát. Chiếc xe ngựa ngày một tiến dần đến trụ sở chính. Đó cũng là lúc Rick nhìn thấy quảng trường nhỏ bị bao phủ bởi vô số cây đuốc.
Rất nhiều người đang tập trung tại đó. Mỗi một người họ đều mang theo một tấm vải đen trên mình. Đó là biểu tượng đặc trưng của thành viên Hội Huynh Đệ.
Ít nhất là vài trăm người.
Rick chợt nhận ra một điều, đó là hầu hết thành viên Hội Huynh Đệ Phố Đen đều đã ở chỗ này.
Hắn vội vàng nhảy xuống xe ngựa và bước đi thật nhanh. Dưới ánh trăng, hắn nhìn thấy cấp trên của mình, Morris, với một thân hình mập mạp, và đồng thời cũng là đầu sỏ của hoạt động buôn người. Ông ta đang đứng thảo luận điều gì đó với một số người khác. Một người khổng lồ cao hai mét với mái tóc vàng óng. Một người thần bí khoác trên mình chiếc áo choàng đỏ sậm. Và một người có thân hình mập mạp, trông hết sức phúc hậu.
Rick hoảng sợ.
Hắn đã nhận ra một số vị thủ lĩnh trong đó.
Thậm chí, một số người còn không thường trú ở thành Vĩnh Tinh.
Bước xuyên qua một hạm đội võ trang đầy đủ, từ rìu, đoản đao, dao găm đến côn bổng, Rick đi về hướng Layork sau khi sửa sang lại cách mặc tấm vải đen cho một tên côn đồ.
“Layork! Thật cao hứng khi nhìn thấy … thôi, coi như tôi không nói những chuyện vô nghĩa nữa. Đêm nay có chuyện gì vậy?”
Rick không thích Layork cũng như cái cách mà Layork không ưa Rick. Họ thường ngày gặp mặt nhau chỉ vì lý do công việc. Trong lòng hai người đều hiểu rõ và ăn ý không nói ra bằng lời.
Nhưng ở nơi này, người hiểu rõ nhất mọi chuyện và có thể hỏi thăm nhanh nhất thì cũng chỉ có Layork.
“Lão đại không nói với chú em sao?”
Layork nhếch miệng lên tỏ vẻ khinh thường, hắn liếc mắt nhìn Rick:
“Quy củ cũ. Đối mặt với Bang Bình Máu, trừ súng Ma Năng và nỏ chuyên dụng của quân đội ra thì vũ khí gì cũng có thể sử dụng …”
Tay sát thủ nổi tiếng với hiệu suất làm việc và sự tàn nhẫn này đang dùng tay xoa xoa thanh loan đao ở phía sau lưng, tựa hồ như hắn đang cảm nhận sự sắc nhọn ở trong đó vậy.
Rick chấn động ở trong lòng. ‘Đối đầu với Bang Bình Máu.’
Tên sát thủ hít một hơi thật sâu, rồi liếm liếm môi và nở một nụ cười:
“Đêm nay, chúng ta sẽ đánh chiếm Phố Chợ Đỏ.”
…….
“Vẫn chưa nhận được tin tức gì từ Yodel à? Vậy còn Thần điện Hoàng Hôn thì sao?”
Một vị quý tộc trung niên có mái tóc màu xám trắng đang đứng ở trước bếp lò, đối diện với một cái ghế dựa đẹp đẽ và hết sức sang trọng. Trên khuôn mặt ông hiện lên vẻ nghiêm trọng khi ông đặt câu hỏi.
“Kiên nhẫn, bạn của ta. Chúng ta có thể đợi mười hai năm, đợi thêm một chút cũng không có vấn đề gì.”
Một thân hình cường tráng đứng dậy khỏi ghế, rồi nắm lấy tay cầm của thanh quyền trượng có khảm một việc bảo thạch màu lam. Nếu như nhìn kỹ thì có thể thấy viên bảo thạch màu làm này đang liên tục nhấp nháy một cách chậm rãi và tuân theo một quy luật nào đó.
“Những suy đoán vô vị của chúng ta ở chỗ này sẽ chỉ là sự hoài nghi đối với năng lực của Yodel. Hơn nữa, không phải là cậu ta đã mang theo mồi lửa lấy từ Ngọn Đèn Huyết Thống rồi hay sao? Ta tin tưởng rằng cậu ấy đã ở rất gần mục tiêu, chỉ là cần phải làm thêm những xác nhận cuối cùng mà thôi.” Thân hình cường tráng nói với giọng điệu chậm rãi.
Quý tộc trung niên bái một nhịp rất sâu.
“Tôi chưa bao giờ hoài nghi năng lực của Yodel, thưa ngài. Cũng như lòng trung thành của cậu ấy. Chỉ là …” Ông dừng một chút, rồi thở dài: “… Yodel quá bình tĩnh, cũng quá lạnh lùng. Đối với cậu ấy, ngoại trừ lòng trung thành tuyệt đối thì chẳng có thứ gì khác đáng để quan tâm. Giống như mười hai năm về trước, tôi sợ rằng cậu ấy …”
Quý tộc trung niên cũng không có tiếp tục nói. Mà thân hình cường tráng cũng không tiếp tục trả lời.
Ông ta cầm theo cây quyền trượng và bước đến cánh cửa sổ gần mặt đất. Ở phía xa kia bên ngoài cửa sổ, có một toà Thần điện lộng lẫy, nguy nga cùng với những ngọn đèn đuốc được thắp sáng trưng.
Cho dù là ánh trăng cũng không thể so bì với ánh sáng phát ra từ nơi đó.
“Vậy ông đi chuẩn bị đi. Ngay lập tức bí mật tới Thần Điện. Khi có tin tức liền lập tức xuất phát. Không cần chờ tín hiệu của Yodel.”
Sau đó một lúc lâu, thân hình cường tráng mới chậm rãi nói: “Ta không có lý do gì để hoài nghi Yodel, khi cần phải ra tay chắc chắn cậu ấy sẽ không do dự.”
“Nhưng là có nhiều sự chuẩn bị cũng là một việc tốt.”