Chương 4: Tai họa chợt ập đếncyv97
“Jala! Thêm chục ly rượu thông đen nữa!”
Trong ánh đèn mờ ảo và những tiếng ồn ào của quán rượu Hoàng Hôn, nửa phần thân trên của Quide nằm nhoài lên quầy bar. Mặc dù miệng thì thở hổn hển thế nhưng tay hắn vẫn cứ dốc hết ly này đến ly khác vào trong đó.
“Hây! To con! Không có tiền boa đồng nghĩa với việc không có ly rượu thông đen nào hết!”
Jala đứng ở sau quầy bar. Cô cầm hai ly rượu thông đen lên với vẻ mặt khó chịu. Sau đó, cô đặt mạnh chúng xuống trước mặt Quide.
“Nể tình cha mày, đây là hai ly cuối! Cho mày 30 giây để uống, sau đó cút nhanh ra ngoài cho chị! Với mỗi giờ mày ngồi thêm ở đây, quán bar này, không, phải là lợi nhuận của toàn thành phố sẽ giảm đi một phần mười!”
Quide đã uống tới mức say chếnh choáng. Thế nhưng, cho dù quán bar đã tràn ngập những tiếng ồn thì giọng nói đanh đá của Jala vẫn vang đi rất xa. Quide cảm nhận được ánh mắt chế giễu của nhóm khách uống rượu xung quanh và những tiếng cười mỉa mai trong lòng họ. Trong bụng hắn như có một ngọn lửa đang thiêu đốt.
‘Năm đó chính mình khiến cho cả khu Hạ thành chỉ cần nghe thấy tiếng Quide "Rìu Máu" là đã sợ mất mật. Nếu không phải, … nếu không phải sự kiện kia …. thì làm gì có chuyện một con nhóc ở quầy bar cũng dám bắt nạt mình như bây giờ! Ngay cả thằng đầu trọc Sven xuất đạo muộn hơn mình hai năm cũng dám cười nhạo mình trước mặt lũ ăn mày. Nó còn dám cười đểu phần dưới của mình …’
‘M* kiếp!’
“Nhóc con! Xem lại mày đang nói chuyện với ai!” Quide nghiến răng. Hắn lắc lắc cái đầu nặng trĩu của mình, rồi đứng dậy tóm lấy tay Jala. Sau đó, hắn kéo lấy cô qua quầy bar và gầm lên:
“Tao nói là! MỘT CHỤC LY RƯỢU THÔNG ĐEN!”
Toàn bộ quán bar bỗng trở nên yên tĩnh.
Khu Hạ Thành là một nơi nổi tiếng với sự hỗn loạn của nó trong thành Vĩnh Tinh. Mười năm trước, khi Hội Huynh Đệ tiếp quản nơi này, nó vốn đã như thế. Và cho đến bây giờ thì nó còn hỗn loạn hơn gấp vạn lần. Mà quán bar Hoàng Hôn còn là nơi trung tâm của cái sự hỗn loạn này. Phần lớn người đi tới quán bar Hoàng Hôn nếu không phải là thành viên của Hội Huynh Đệ, thì cũng là đi tới tìm họ để bàn chuyện làm ăn.
Cho nên khi Quide tóm lấy tay Jala, mọi người trong quán bar cũng chỉ đứng xem kịch vui chứ không một ai có ý định ra tay ngăn cản.
Mặc dù Quide càng ngày càng cảm thấy chóng mặt hơn, thế nhưng hắn vẫn cảm nhận được sự mềm mại và mịn màng của cánh tay mà mình tóm được kia. Mà trên người Jala thi thoảng lại truyền đến một mùi hương dịu nhẹ. Dưới ánh sáng mờ nhạt của những ngọn nến trong quán bar, mái tóc ngắn màu nâu của Jala nhìn có vẻ gọn gàng và sạch sẽ. Khuôn mặt mịn màng và dáng người uyển chuyển của cô hiện ra rõ ràng hơn bình thường. Điều đó khiến cho đầu óc của Quide trở nên bay bổng.
Jala dường như cũng bị hắn dọa sợ. Cô nhìn tên côn đồ đã từng là "vương bài" của Hội Huynh Đệ khi xưa, nay đã trở thành một kẻ nát rượu với vẻ kinh ngạc.
Khi mà những âm thanh ồn ào của đám thực khách xung quanh biến mất, Quide, người đã say chếnh choáng, cảm thấy rất vừa lòng. Hắn cảm thấy rằng hành động của mình đã được mọi người để ý.
Nhưng rất nhanh, sau khi đưa mắt về phía Jala, cơn say rượu của hắn dần dần biến mất.
Tất cả những khoái ý vừa rồi bỗng chuyển thành nỗi sợ hãi trong giây lát.
Jala Charleton.
Đó là tên đầy đủ của nàng và Quide là một trong số ít người biết đến cái tên đó.
‘Người phụ nữ xinh đẹp này.’ Những dòng kí ức chợt hiện về trong đầu Quide, khi mà cha của hắn đã dặn đi dặn lại rằng: ‘mày phải tuyệt đối tránh xa nàng ra’. Và, hắn cũng đã nghe thấy câu nói này ở quán bar Hoàng Hôn không ít lần.
Mà hiện tại, "cô gái quầy bar" tràn ngập sự quyến rũ và mê người này, đang chăm chú nhìn hắn với ánh mắt đầy ẩn ý.
Cằm của Quide bắt đầu run lên theo cách không kiểm soát được.
“Jala … cái kia … tôi không phải …”
*Rắc*
Cánh tay mà hắn dùng để tóm lấy Jala đã bị cô kéo gập và bẻ ngược lại phía sau. Ngay sau đó, ngón giữa và ngón trỏ của Quide bị bẻ cong về đằng sau. Những gì xảy ra tiếp theo là một tiếng hét đau thấu ruột gan vang lên.
“Aaaaaaaaa!”
Quide hét lên một tiếng trong sự đau đớn. Khuôn mặt của hắn bắt đầu nhăn nhó. Thế nhưng mọi việc vẫn chưa kết thúc. Jala, với vẻ mặt tàn nhẫn, đã dùng lực giữ chặt cánh tay hắn. Rồi cô vặn ngoéo một cái làm cho khớp xương khuỷu tay Quide bị lộn sang chiều ngược lại.
*Cờ - rắc*
“Arghhhhhhhh! Không! Jala! Chị Jala! Tôi … Tôi sai rồi …! Tôi không nên … Aaaaaa!”
Âm thanh xương khuỷu tay bị trật khớp và tiếng hét thảm thiết của Quide phát ra cùng lúc.
Lời cầu xin tha thứ của Quide còn chưa được nói xong, thì cô gái mảnh khảnh này đã nhanh chóng mượn lực để lật người. Cô dùng cái chân trái thon dài bó gọn trong chiếc quần bằng da siêu ngắn của mình đập mạnh vào cổ Quide.
“Làm tốt lắm, tiểu Jala! Chưa khiến cho ông chủ bị mất mặt!”
“Thân thủ như này có thể làm đơn xin gia nhập trường đào tạo Kiếm Sĩ Chung Kết được rồi!”
“Tự nhiên lại mặc quần an toàn!”
“Tôi thề là tôi nhìn thấy rồi! Tôi dám cá, nàng mặc ... màu đen!”
Đám khách uống rượu xung quanh bỗng chốc khôi phục sự náo nhiệt và tưng bừng ăn uống. Một người rồi lại một người trở nên hưng phấn vì Jala.
“Nghe cho rõ đây đại tinh tinh.”
Jala trợn mắt lên nhìn thẳng vào Quide, người đang bị ép đến mức không thở nổi. Cô đứng bằng một chân ở phía sau quầy. Chân còn lại của cô thì gác lên mặt quầy bar và cánh tay phải thì khóa cẳng tay của Quide lại. Vóc dáng thon dài và yểu điệu của Jala được phô bày ra một cách hoàn mĩ.
Và rồi, cô chậm rãi rút từ giày trái của mình ra một con dao có hình dạng kỳ lạ. Lưỡi và cán dao không nằm trên cùng một đường thẳng. Nhìn từ xa thì nó trông giống một cái chân sói hơn là một con dao.
Ngay sau đó, cô cắm mạnh con dao này xuống giữa mu bàn tay Quide mà biểu cảm trên mặt không hề có sự thay đổi.
Mũi dao dính chặt vào mặt quầy bar.
Tiếng reo hò của các vị khách uống rượu ngày một lớn hơn.
“Ô ô!” Quide đau đến mức chảy cả nước mắt. Nhưng phần cổ bị ép chặt khiến âm thanh của hắn nghe như lợn kêu.
Jala chậm rãi cúi thấp người xuống. Độ mềm dẻo của cơ thể cô được thể hiện ra một cách hoàn mĩ. Cô tiếp tục hạ thấp nửa người xuống cho tới khi gần chạm vào Quide đang giàn dụa nước mắt, nước mũi. Rồi cô huýt một tiếng sáo và cười rộ lên.
Sau đó, biểu cảm trên khuôn mặt Jala biến thành vẻ tàn nhẫn khiến cô trông như một vị hung thần. Và rồi, cô dùng một giọng nói mạnh mẽ xen lẫn chút phong tình để đọc rõ từng chữ:
“Quide. Roda.”
“Chị đây mặc kệ mày là con của ai. Cũng mặc kệ mày là người đứng đầu đám trẻ ăn mày, hay đã từng là thằng côn đồ chuyên đòi nợ.”
“Nhưng mà con mẹ nó, mày nghe cho rõ đây!”
“Từ giờ trở đi. Cho tới khi tận thế.”
“Nếu như mày còn dám ló cái mặt ở quán bar của chị đây.”
“Thì chị đây sẽ Băm! Thứ! Của! Quý! Của! Mày!”
“Ra thành từng mảnh! Từng mảnh!”
“Rồi ngâm với rượu!”
“Và đem rót nó cho mày uống! Từng ngụm! Từng ngụm một!”
“Nghe hiểu không? Phế vật!”
Quide bật khóc. Trong tiếng cười lớn của khách uống rượu và ánh mắt khinh bỉ của Jala, hắn ôm lấy tay phải bị đâm thủng rồi chạy vụt ra khỏi quán bar. Sau đó, Jala vỗ vỗ tay, rồi lau khô vết máu dính ở dao quắm Kukri với vẻ mặt chán ghét. Đối với cô dường như đây không phải là máu, mà là chất nhầy của lũ ác ma địa ngục.
Jala quay đầu lại với vẻ khó chịu. Cô nhìn chằm chằm vào lũ thực khách đang uống rượu ở quầy bar. Trong số đó có không ít ánh mắt đầy ẩn ý hoặc tràn ngập dục vọng.
“Nhìn cái gì mà nhìn! Ai dám nhìn tiếp, tính gấp đôi giá tiền!”
Jala xua tan sự chú ý của đám khách khứa bằng một câu nói đanh đá chua ngoa. Sau đó nàng mới đem giẻ lau ném xuống một cách hung tợn rồi đi vào sau bếp.
“Như vậy đã đủ chưa? Chị đây đã cố ý nhắc tới ‘của quý’ của hắn dựa theo yêu cầu của chú em.”
Jala cầm một chai rượu nho trắng lên. Bỗng, một con dao nhỏ xuất hiện ở trên tay trái của cô. Jala dùng nó để cậy chiếc nút chai ra.
“Hiển nhiên, hiển nhiên rồi. Thưa tiểu thư Jala.” Phía sau bếp, cấp phó của Quide, người thực tế mới là tay quản lý việc làm ăn của đám trẻ ăn mày, Nayer Rick, khẽ nhấc chiếc mũ dạ đen trên đầu. Hắn mỉm cười và gật đầu:
“Hy vọng từ nay hắn có thể kiềm chế bản thân mình hơn. Từ trước đến nay, hắn chưa bao giờ tiết chế trong việc uống rượu cũng như hành hạ đám trẻ ăn xin một cách tàn bạo. Hội Huynh Đệ không thể lúc nào cũng đi chùi đít cho hắn được.”
“Ý của chú em chính là, chú em không thể lúc nào cũng đi chùi đít cho hắn được?” Jala nhanh chóng tu một ngụm rượu. Rick đột nhiên cảm thấy, cái động tác thô lỗ này bỗng trở nên vô cùng mê người khi Jala thực hiện nó.
“Nói như vậy cũng không sai. Bởi vì lợi ích của Hội Huynh Đệ cũng chính là lợi ích của tôi.”
Rick cười cười. Hắn sờ sờ phía sau cổ của mình trong vô thức.
“Chú em có chắc là làm như vậy sẽ hiệu quả? Chị mày đây cảm thấy dường như hắn sẽ tạo ra phiền phức còn lớn hơn mọi khi khi bị chọc giận như vậy . Chẳng hạn như đi tìm đám trẻ ăn mày của chú em để trút giận vậy.”
'Nàng rất hiểu hắn đấy.' Rick nghĩ thầm.
“Kỳ thực tôi cũng không biết làm như vậy có tác dụng không. Bởi vì tôi cũng không rõ con người của hắn lắm. Nhưng mà …” Rick lắc đầu một cách bất đắc dĩ. Đây là thói quen của hắn khi muốn thể hiện ra sự vô tội vì bất lực. “Dạo gần đây, tâm tình của Quide ngày càng tồi tệ hơn. Ba ngày trước, hắn đã đánh đập một đứa bé ngoan dưới sự quản lý của tôi bầm dập hết cả người chỉ vì một lý do rất vớ vẩn. Nếu không phải đứa bé ấy tương đối thông minh thì giờ này lại có thêm tương lai xán lạn bị vùi dập bởi tay hắn.”
'Trước giờ chị đây không biết chú em lại tốt bụng, thương người đến vậy đấy!’
Jala mỉa mai ở trong lòng.
Nói đến đây, ánh mắt Rick trở nên kiên định.
“Vì thể tôi đã quyết định không thể để mọi chuyện tiếp tục như thế này được. Hắn cần phải chịu sự cảnh cáo. Nếu không, không sớm thì muộn hắn sẽ làm cho công việc kinh doanh mà tôi vất vả gây dựng bao lâu nay bị phá sản.”
“Tốt, chú em không cần dùng nhiều lý do dài dòng như vậy để giải thích cho chị. Chỉ cần dùng ‘Tôi bất đắc dĩ lắm mới phải xử lý cấp trên của mình’ là đủ.”
Jala ngáp một cái, rồi xua xua tay với ý muốn đuổi Rick đi.
“Tôi còn chưa nói muốn xử lý hắn mà.”
“Quay trở về việc chính. Sớm trả thù lao đã thỏa thuận cho chị đây. Chị mày chỉ lấy tiền mặt.”
Jala cắt ngang lời Rick. Cô dốc nốt chai rượu nho trắng vào miệng với vẻ uể oải. Nhưng chưa đã cơn thèm rượu nên cô vươn đầu lưỡi của mình ra liếm nốt giọt rượu cuối cùng còn vương ở miệng bình. Động tác này làm trái tim của Rick đập rộn ràng.
“Còn có, tiền nợ của hắn ngày hôm nay. Chú em vẫn phải thanh toán.”
“Đặc biệt là …” Jala nheo nheo đôi mắt. Cô nhìn Rick ngả mũ kính chào sau khi đã đi xa.
“Đừng nghĩ rằng chị mày không biết. Chú em đã đánh tráo rượu của Quide ngày hôm nay.”
“Người khác có thể không nhận ra. Nhưng chị, Jala đến từ quán bar Hoàng Hôn, rõ ràng rành mạch, toàn bộ số rượu mà Quide uống là loại rượu Chaca có nồng độ rất cao.”
Không giống với những loại rượu mà người ta dùng để uống đến mức say bí tỉ, rượu Chaca thường được chuẩn bị cho những tử tù ở chiến trường phía Tây. Những người mà không còn lo việc say rượu sẽ khiến đầu óc không được tỉnh táo.
‘Cho nên, Nayer Rick à. Chú em nghĩ rằng tiền của mình nhiều đến mức không có chỗ để tiêu, hay thực sự là chú em muốn hắn chết.’
.........
Trong lòng Quide tràn đầy đau đớn và thống khổ. Hắn chậm rãi bước tới cánh cổng của khu Nhà Bỏ Hoang trong trạng thái ngà ngà say. Quide quyết định không quay về trụ sở chính ở Phố Đen nữa bởi vì hắn cảm thấy bất cứ người nào biết chuyện đều nhìn chằm chằm vào nửa thân dưới của hắn.
Phía sau bức tường, tình cờ có hai tên côn đồ đi tới với một dáng vẻ vội vàng. Âm thanh cuộc nói chuyện phiếm của họ truyền đi xa.
“Mày có nghe nói gì không? Có một tin đồn đang được truyền đi bởi đám ăn mày mấy hôm nay. Bọn chúng nói lão đại Quide đã không còn là một người đàn ông nữa …”
“Nói như vậy là có ý gì? Cứ như là hắn biến thành phụ nữ được ấy?”
“Đồ ngu! Ý là nói việc Quide bị thiến ấy! Nghe nói rất lâu trước đây, khi mà Quide đi đòi nợ ở một ngôi nhà bị ma ám nằm trên đường Carima. Đó chính là ngôi nhà mà bá tước Norfolk đã để lại sau khi treo cổ tự tử cùng gia đình. Một sự việc rùng rợn đã xảy ra. Mọi người đều đồn rằng có một hồn ma nữ mặc áo đỏ đã cắt phăng nửa thân dưới của hắn đi. Sạch sẽ!”
Cứ như vậy, trong nháy mắt, Quide cảm thấy toàn bộ máu trong cơ thể dồn lên đỉnh đầu.
Khoảnh khắc tiếp theo, Quide trở nên mất khống chế và gầm rống lên. Hắn vụt ra từ phía sau bức tường và bóp chặt cổ của một tên côn đồ.
“Ai! Là đứa nào nói như vậy! Thằng chó chết nào dám!”
“Thằng khốn nạn nào!”
“Tao sẽ giết nó!”
Tên côn đồ còn lại thì hoảng sợ, vội vàng lùi về phía sau vài bước.
Còn Quide thì điên cuồng đè ép tên kia lên mặt đất. Đôi bàn tay của hắn ngày càng siết chặt cho dù bàn tay phải đã không thể dùng nhiều lực vì bị Jala đâm thủng.
Dù gì thì năm đó hắn cũng là một thủ lĩnh côn đồ nổi tiếng của Hội Huynh Đệ, là một cao thủ đứng đầu trong cấp Phàm. Cho dù nhiều năm sa đọa vào rượu chè làm thể lực hắn suy giảm, kỹ năng thì tụt hậu, nhưng miễn là không phải chiến đấu với đối thủ như nữ tặc của gia tộc Charleton vừa rồi, thì hắn vẫn có thể áp chế tuyệt đối những tên côn đồ cắc ké thông thường.
“Lão đại Quide … vừa rồi chỉ là lời đồn thổi … chúng tôi đều không tin …” Quide đột ngột ngẩng đầu. Từ xa trông hắn như một con dã thú.
Tay côn đồ vừa mới đưa ra lời giải thích giật bắn mình và lùi lại một bước, thế nhưng hắn nhìn thấy bạn của mình đã tím tái mặt mày, hít vào thì ít mà thở ra thì nhiều.
Rồi hắn vừa lùi lại vừa cố gắng giải thích trong sự sợ hãi khi nhìn thấy ánh mắt điên cuồng của Quide.
“A. Là. Đều do lũ ăn mày đáng chết đó truyền đi lời đồn, lão đại. Thực sự không phải do chúng tôi. Ngài … Ngài có thể đi hỏi bọn chúng.”
“Răng rắc!” Đó là âm thanh của một cái cổ bị bẻ gãy xương.
Người bị Quide tóm chặt đã tắt thở.
Mà Quide thì đứng lên một cách hết sức chậm rãi. Trong ánh mắt của hắn tràn đầy sự hung hãn như muốn ăn thịt người. Đêm nay, dưới tác dụng của rượu mạnh, chút lý trí còn sót lại trong đầu hắn dần biến mất.
Tên côn đồ còn sót lại run lên bần bật. Hắn nhìn thấy tình thế dần mất kiểm soát nên đã khóc thét lên, rồi xoay người bỏ chạy nhưng bị vấp vào tảng đá và ngã lăn ra. Quide muốn đuổi theo nhưng men say làm hắn lảo đảo và không thể chạy nổi.
Hắn đứng thở hổn hển một lúc rồi nhìn xuống cái xác ở dưới chân. Dường như chưa hả giận, hắn sút vài cái vào nó rồi mới lắc đầu, bước về hướng mười mấy căn phòng ở khu Nhà Bỏ Hoang.
Thay vì tự hỏi vì sao đêm nay không có lính canh tuần tra (đây là điều hết sức quan trọng trong việc giám sát lũ trẻ ăn mày) thì trong đầu Quide bây giờ chí có một ý nghĩ duy nhất, đó là tìm được lũ người đã cười nhạo hắn. Rồi tra tấn bọn họ đến chết, từng người, từng người một.
Cái cảm giác giết người sau từng ấy năm, nó như là một chiếc chìa khóa, mở ra bộ gông cùm xiềng xích trên người của Quide. Nó khiến hắn như được trở về cuộc sống mưu sinh ở quá khứ kia, cuộc sống mà lưỡi đao của hắn luôn phải liếm máu.
‘Mấy đứa nhãi ranh đáng chết!’ Hắn hung hăng suy nghĩ. ‘Nếu chúng mày dám tung tin đồn, thì phải có đảm lượng để nhận hậu quả.’
Tên côn đồ chạy thoát được run lẩy bẩy bò ra khỏi cổng của khu Nhà Bỏ Hoang. Hắn nhìn thấy Rick đứng ở cạnh gốc cây ngoài cổng.
“Ngài Rick!” tên côn đồ nhìn Rick như thể hắn đã gặp được vị cứu tinh của đời mình. “Lão đại Quide … Lão đại Quide! Hắn phát điên rồi! Chẳng phải ngài đã nói là … là chúng tôi có thể trốn kịp hay sao? Kết quả là, chúng tôi còn chưa kịp nói xong, Quide đã …” Tên côn đồ đã sợ hãi đến mức thở không ra hơi, lời nói cũng không được liền mạch, rõ ràng.
“Pierson đã không kịp trốn thoát ư? Hắn, hắn bị Quide giết?” Rick lắp bắp như thể hắn cũng bị kinh hãi.
Sau khi nghe tên côn đồ khóc lóc kể lể mọi việc xong, Rick lắc đầu buồn bã: “Là lỗi của ta. Ta cứ nghĩ rằng, khi Quide nghe thấy tin tức này sẽ xấu hổ và bỏ đi. Bây giờ cũng chẳng còn cách nào khác ngoài nhốt Quide ở khu Nhà Bỏ Hoang. Cậu đi đóng cánh cổng lớn kia lại đi, sau đó chuẩn bị xe ngựa. Rồi chúng ta sẽ xuất phát.”
“Vâng, thưa ngài Rick. Chúng ta sẽ đi chỗ nào?” Tay côn đồ vẫn còn chưa hết sợ, hắn gật đầu lia lịa khi nghe tin sẽ được rời khỏi chỗ này. Hắn còn chẳng thèm nghĩ đến việc những đứa trẻ ăn mày ở trong đó sẽ phải làm sao bây giờ.
“Đi trụ sở chính, tìm lão đại Morris.”
Rick nhìn tay côn đồ chạy vội vàng đến cánh cổng bằng đá, rồi duỗi tay kéo hai cánh cửa và khóa chúng lại. Khuôn mặt hắn đột nhiên trở nên nghiêm trọng.
‘Lần này, Quide chắc chắn sẽ đi tìm tất cả lũ trẻ ăn mày. Trong đó khẳng định có cả đứa mà "hồn ma" kia muốn.’
‘Hôm nay mình đã cho lùi lịch làm việc và nghỉ ngơi lên sớm hơn mọi khi,cho nên hiện tại còn chưa có tới nửa khuya. Quide có hẳn thời gian một nửa đêm để chơi đùa với đám ăn mày đó.’
‘Bất kể là hắn muốn tra tấn, bạo hành hay giết chết bọn chúng thì đấy đều là vấn đề của "hồn ma" – "sát thủ" kia đi. Hắn sẽ làm gì đây khi biết lũ trẻ ăn mày chuẩn bị phải đón nhận một tai họa trời giáng?’
‘Đầu tiên, chắc chắn hắn sẽ không rảnh đến mức đi tìm mình. Tiếp theo, nếu hắn thực sự đang tìm kiếm một đứa trẻ ăn mày nào đó, thì Quide sẽ bị hắn xử lý. Như thế thì ngày mai Hội Huynh Đệ sẽ tiếp quản vụ này và mình sẽ không mắc vào đống phiền toái này nữa.’
‘Còn nếu hắn ta đến để ám sát một đứa trẻ ăn xin nào đó thì chắc hẳn hắn sẽ rất vui lòng khi đứng nhìn Quide đồ sát lũ trẻ. (Đây chính là khả năng lớn nhất có thể xảy ra, vĩnh viễn đừng bao giờ coi thường sự dơ bẩn trong các gia tộc quyền quý) Khi hắn xong việc thì nghiễm nhiên phiền toái của mình cũng sẽ được giải quyết.’
‘Nói cách khác, tất cả những phiền toái đến từ việc tranh chấp quyền thừa kế trong gia tộc và cảm giác lạnh lẽo ở sau cổ đều sẽ được giải quyết sau tối nay.’
‘Nếu không, một ngày nào đó, lúc mà "hồn ma" kia không tìm được đứa trẻ mà hắn muốn, thì chắc chắn hắn sẽ tới tìm mình.’ Và Rick cũng không cho rằng lũ chó săn của mấy gia tộc lớn sẽ đối xử tốt với mình. Sau khi gặp mặt đối phương xong thì việc liệu ngày mai có thấy được ánh mặt trời không cũng là một câu hỏi lớn.
Rick cũng không phải là không nghĩ tới việc xin nghỉ ốm một tháng hoặc dứt khoát xin được điều chuyển đến địa phương khác để tránh "hồn ma" kia càng xa càng tốt, tận cho tới khi nó tìm được đồ vật mà nó muốn.
‘Nhưng mà từ trước đến nay mọi việc đang hết sức bình thường mà bỗng nhiên đổ bệnh hoặc xin chuyển đi xa, thì chẳng khác nào báo cho "hồn ma" kia rằng mình đã biết đến sự tồn tại của nó. Rồi sau đó dùng mạng sống của mình làm tiền đánh cược cho lòng trắc ẩn của "hồn ma" kia hay sao?’
‘Vì lẽ đó cần phải có một phương pháp an toàn hơn. Cần phải có một người thay mình đi làm vật tế thần để vạch mặt sự tồn tại của "hồn ma" kia.’
‘Lão đại Quide. Trăm sự nhờ ngài.’ Rick suy nghĩ trong vui vẻ.
‘Phương pháp này khá tốt, chỉ có điều nó sẽ có vài sự mất mát. Mấy đứa trẻ ăn mày kia, Thales, với cả Karak, chúng đều sẽ bị liên lụy và rất có thể sẽ mất mạng. Nhưng mà tiền đồ của chúng so với cái mạng nhỏ này của mình thì …’
Đúng lúc này, tên côn đồ may mắn chạy thoát kia quay trở lại với một chiếc xe ngựa.
Rick nhìn hắn rồi gật gật đầu. Sau đó hắn nở một nụ cười khích lệ và từ từ bước tới xe ngựa.
Hắn chậm rãi rút từ trong ngực ra một cái nỏ mini có các mũi tên đã được tẩm kịch độc làm từ cỏ Nho Xanh. Rồi hắn bắn một mũi tên bay chuẩn xác vào cái miệng đang há hốc vì ngạc nhiên của tên côn đồ kia.
………
Khi mà Rick làm ra cái quyết định mà sẽ chẳng bao giờ được người đời biết đến kia, hắn cũng không ngờ rằng nó sẽ có ảnh hưởng to lớn đến vận mệnh của vương quốc như thế.
Bởi vì lịch nghỉ ngơi được dời đến sớm hơn, nên Thales và những người bạn ăn mày ở phòng số sáu đều ngồi quây quần bên đống lửa và kiểm kê lại thu hoạch của ngày hôm nay.
“Một cô gái mặc áo đen đã bố thí cho chúng ta 8 đồng. Nghe mọi người nói đứa con trai nhỏ của cô ấy vừa mới mất cách đây không lâu vì bệnh thương hàn. Chẳng trách cô ấy hào phóng như vậy.”
“Miralla có đôi tai dài đã đem toàn bộ số tiền dư ra sau khi mua đồ ăn cho chúng ta. Ẹc. Chỉ có 2 đồng.”
Sinti mỉm cười, rồi cậu đếm từng đồng một và đặt chúng thành một chồng trong lòng bàn tay trái. Thales gật gật đầu. Sau đó cậu lấy một cục đá nhọn và vẽ ra hai chữ ‘Chính’ (正) lên mặt đất.
“Người đàn ông cao, gầy và đi giày cao cổ không chịu bố thí một đồng nào,thế nên mình và Ryan đã cho hắn một bài học.”
Kellet lấy từ trong ngực ra một tấm thẻ. Cậu nhìn những dòng chữ ghi trên đó với vẻ mặt buồn rầu: “Có điều trong ngực hắn chỉ có mỗi tấm thẻ này, nhưng mình cũng chẳng biết nó có tác dụng gì.”
“Đây là thẻ thông hành của Viện Nghiên cứu Khoa học Quốc gia, trực thuộc Thư viện Hoàng gia Ngôi sao Ngọc Bích. Nơi đó nằm ở trong nội thành, cách chúng ta tận năm dãy quảng trường cơ.” Thales liếc qua tấm thẻ này rồi nói. “Người đàn ông đó chắc hẳn đến từ một viện nghiên cứu khác. Anh ta có thể là một nhà khoa học hoặc triết học. Nhưng với dáng vẻ nghèo túng như vậy thì khả năng lớn nhất là một nhà văn nghệ.”
“Oa! Thales! Thế mà cậu có thể đọc được những dòng chữ đó!” Coria và Ned đều nhìn Thales với vẻ mặt sùng bái.
“Làm gì có chuyện đó.” Thales nhún nhún vai khi nhìn thấy sự mong đợi từ trong ánh mắt của hai đứa trẻ. “Từ trước đến nay làm gì có ai dạy cho chúng ta chữ cái và tính toán đâu. Mình nhìn thấy kí hiệu ở đằng sau tấm thẻ nên mới nhận ra đấy.”
Nhưng mà, Thales nghĩ thầm trong đầu, cậu đã tự học chữ viết. Chẳng hạn như: “Quán bar Hoàng Hôn”, “Cửa hàng thuốc Bụi Cây”, “Viện Nghiên cứu Khoa học Quốc gia”, những từ mà được in trên các biển hiệu. Mà những ký ức đến từ kiếp trước của cậu luôn thôi thúc tấm lòng hiếu học và ngưỡng mộ đối với tri thức trong con người cậu. Vì thế mà Thales không buông tha cho bất cứ cơ hội học tập và tích lũy tri thức nào cả.
‘Để được ngồi vào bàn một cách tự do và tiếp thu kiến thức của những người đi trước thực sự là một việc hạnh phúc.’ Thales nâng đôi tay bám đầy tro bụi của cậu lên. Những ngón tay đã sớm trở nên chai sạn vì phải làm việc suốt ngày. Rồi cậu xoa xoa cái bụng lúc nào cũng trong trạng thái đói của mình và thở dài.
Thales đã không còn nhớ rõ hoàn cảnh của mình trước lúc cậu trọng sinh tới. Nói một cách chính xác, khi cậu dần trưởng thành kể từ khi còn là một đứa trẻ, đại não của cậu mới dần phát triển. Nhờ đó mà cậu từng bước tìm về ký ức trước đây.
Ký ức từ khoảng hai đến ba tuổi hết sức lộn xộn và thưa thớt. Chúng giống y hệt ký ức một đứa trẻ hai tuổi bình thường khác. Cậu chỉ nhớ nó là một mảng máu có màu hồng sền sệt. (Cậu cũng chẳng biết vì màu của máu lại có thể miêu tả là “sền sệt”). Một căn phòng màu đen tràn ngập tiếng trẻ con khóc và một góa phụ gầy trơ cả xương - người mà sau này cậu mới biết đến với cái tên Beth "Góa Phụ Tim Đen". Một nữ quản lý của Hội Huynh Đệ chuyên chịu trách nhiệm nuôi dưỡng những đứa trẻ nhỏ.
Ba tuổi, cũng là số tuổi khi Thales bị đưa đến khu Nhà Bỏ Hoang này. Cũng là lúc đó, ký ức về kiếp trước của cậu bắt đầu trở nên rõ ràng. Phần lớn hình ảnh hiện lên trong não cậu là một chàng trai ngồi trước cái bàn chất đầy sách, ánh mắt của cậu ta thi thoảng đảo qua đảo lại giữa sách vở và máy tính. Và đôi khi thì là hình ảnh cậu ngồi cùng mười mấy người trẻ tuổi khác nhau ở trong phòng học (thỉnh thoảng có cả một vị giáo viên trung hoặc lớn tuổi) và thảo luận một điều gì đó.”
Thế nhưng tất cả đã trở thành hư ảo.
Trong bốn năm tiếp theo, trong hoàn cảnh đầy rẫy những sự nguy hiểm, hắc ám, bắt nạt, tội ác và chết chóc, Thales đã nỗ lực duy trì sự sống cho cả phòng số sáu.
So với kiếp trước khi còn là một nghiên cứu sinh với bộ não phát triển hơn nhiều lần cơ thể, cuộc sống ăn mày trong bốn năm đã dạy Thales rất nhiều kĩ năng mới. Như cách diễn một vở kịch để thu được sự đồng tình, hay ăn trộm nhanh đến mức "thần không biết, quỷ không hay", bí mật nghe trộm mà không ai hay biết và thông qua sự hợp tác để vu oan giá họa cho đối thủ cạnh tranh.
Cùng lúc đó, Thales cũng làm ra rất nhiều sự chuẩn bị vượt qua khả năng của một đứa trẻ ăn mày. Cậu tạo mối quan hệ với nhiều người ở những tầng lớp xã hội khác nhau. (Trong khu Hạ thành thì “bất đồng giai cấp” chỉ có nghĩa là “bất đồng giai cấp giữa những người hạ lưu” chứ không phải là giữa giai cấp hạ lưu và thượng lưu). Cậu còn bí mật tìm hiểu về Hội Huynh Đệ và sắp đặt một số địa điểm bí mật để cất giấu một ít đồ vật tích cóp được. (Về việc này thì Quide không nhầm tý nào)
Không sai, Thales sẽ không ngoan ngoãn tiếp thu vận mệnh mà thế giới này đã giao cho mình. Cậu sẽ không trở thành một kẻ ăn mày "an phận thủ thường", cũng sẽ không trở thành một tên côn đồ hay một kẻ trộm cho Hội Huynh Đệ. Cậu càng không có hứng thú tham gia vào các cuộc đấu đá giữa các bang phái xã hội đen ở thành Vĩnh Tinh.
Cậu muốn chạy trốn khỏi nó, rồi tìm kiếm cuộc sống của chính bản thân mình. Cậu muốn trở thành một người tự do.
Ít nhất là tự do hơn so với cuộc sống bây giờ của cậu.
‘Mình chỉ cần thực hiện từng bước, từng bước một theo kế hoạch đã định ra.’ Thales nhìn đăm chiêu vào một góc của căn phòng, nơi đó có một viên đá không dễ nhìn thấy. ‘Chỉ cần như vậy là mình có thể …’
“Không! Kara!”
Vào lúc này, bỗng nhiên có một tiếng hét mang theo sự sợ hãi và hoảng loạn vang lên từ căn phòng số mười bảy.
Không lâu sau đó, Thales chuẩn bị học được một bài học quan trọng nhất mà thế giới này dạy cho cậu kể từ khi trọng sinh. Đó chính là: “Những việc ngoài ý muốn, sẽ luôn đến theo một cách bất ngờ.”