Chương 3: Hồn macyv97
“Nếu như tin tức là thật.” Đôi tay của vị quý tộc trung niên có mái tóc màu xám khẽ run lên. Ông ấn một tay vào ngực trái của mình, rồi cúi đầu thật sâu.
“Xin hãy cho phép đích thân tôi đi giải quyết việc này, thưa ngài.”
“Còn chưa có xác nhận cuối cùng, nhưng đúng là cái đèn kia của ngôi đền Hoàng Hôn đã được thắp sáng. Nó đã được nhìn thấy ở khoảng cách rất gần.”
Bên cạnh ngọn lửa cháy hừng hực, một thân hình cường tráng chống tay vào cằm và nói:
“Ta đã phái Yodel đi rồi. Cậu ấy làm việc kín đáo hơn Aida.”
“Ông hẳn đã biết thông tin này quan trọng như thế nào rồi. Liscia thậm chí còn dùng cả lý do “thần dụ” để phong tỏa tế đàn. Đây là lý do ta chưa phái ông đi cho tới khi nào có xác nhận cuối cùng. Chúng ta không thể mạo hiểm tiếp xúc khi chưa thực sự cần thiết.”
“Đương nhiên rồi, thưa ngài,” Vị quý tộc có mái tóc hoa râm khó mà nén nổi sự hưng phấn: “Đến lúc đó, tôi nguyện vì ngài cống hiến sức lực.”
“Aiii…” Dáng người cường tráng thở dài. “Khi nghe tin này, đáng lẽ ra ta nên cảm thấy hưng phấn còn hơn cả ông.”
“Nhưng không biết vì sao, ngay lúc này, ta lại cảm thấy rất bình tĩnh.”
………….
Rick cũng không biết mình đã quay lại trụ sở chính bằng cách nào.
Cảm giác lạnh lẽo sau gáy vẫn còn đó.
Khi hắn về tới trụ sở Phố Đen, hai tên vệ sĩ đang ngồi nghịch dao ở lối vào cổng chính. Rồi hắn đi lướt qua trạm gác ngầm và vào trong sảnh chính của hội Huynh Đệ. Sau khi nhìn thấy ông trùm Morris đang ngồi xem sổ sách kế toán sau chiếc bàn sắt lớn và Felicia với ánh mắt cau có (đề xuất tăng chi phí của nhà thổ bị từ chối) thì Rick mới cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng. Ngay cả người luôn bất hòa cùng hắn, sát thủ Layork, ở dưới ánh nến cũng có vẻ hòa nhã, dễ gần.
Bất giác, cảm giác lạnh lẽo ở cổ biến mất như chưa từng có.
Ngay cả Rick cũng tự hỏi liệu mình có quá đa nghi hay không?
Khi mà hắn nói với Morris, ông trùm đứng đầu hoạt động buôn người, rằng có người đã theo dõi hắn, thì Layork cười phá lên, đến nỗi phun cả một ngụm rượu đang ngậm trong miệng vào ngọn nến trên bàn. Còn Felicia thì ngáp một cái thật dài và siết chặt bộ ngực căng tròn của mình, rồi liếc về hắn với ánh mắt khinh thường.
Morris sau khi nhìn thấy cái đầu ướt sũng mồ hôi của Rick thì cũng nhăn mặt, vỗ vào vai và dặn hắn không nên làm việc quá sức, cũng đừng xem những vở kịch của ngôi đền Đêm Tối quá nhiều. Sau đó, Morris khuyên hắn đến gặp "Bác sĩ quái dị" Ramon để kê một ít đơn thuốc sau khi ông ta đi công tác trở về.
'Gặp ma!'
Rick biết rất khó để người ta tin rằng mình sở hữu dị năng này. Chứ đừng nói tới việc có một tên sát thủ vô hình đã đi theo hắn suốt cả cây số, từ khu Nhà Bỏ Hoang cho đến phố Đen, với một mục đích không rõ ràng. Nhưng bản năng của Rick nói cho hắn rằng, người kia thực sự tồn tại!
Sau khi trở về phòng và nằm xuống, Rick cẩn thận nhớ lại từng chi tiết của những sự việc xảy ra trong đêm hôm nay. Mặc dù mắc chứng bệnh đa nghi từ bé, nhưng lần này, hắn cũng phải tự hỏi rằng liệu bản thân có phải là đã quá lo lắng hay không?
Rick hít một hơi dài, lấy lại sự bình tĩnh và thử sử dụng dị năng một lần nữa. Tất cả bình thường. Cái gáy đặt trên chiếc gối nhung thực sự rất thoải mái.
‘Phù, ổn thỏa. Có lẽ là ta mắc chứng hoang tưởng đi, haha.’
Nhưng ngay lúc đó, cái cảm giác ớn lạnh sau cổ lại ập đến.
‘F*ck!’
‘Không thể nào ngủ được nữa!’
Rick đột nhiên chồm dậy khỏi giường. Rồi hắn lôi từ gầm giường ra một chiếc hộp lớn. Bên trong đó là một khẩu súng nặng tới nỗi hắn phải dùng hai tay mới nâng lên được. Đây chính là một khẩu côn Ma Năng loại 6. Sau đó, hắn chậm rãi ép sát lưng vào bức tường, rồi từ từ bước ra hành lang và nghe ngóng một cách cẩn thận.
Dãy hành lang được thắp sáng trưng bởi những ngọn đèn không bao giờ tắt nhờ việc sử dụng dầu Vĩnh Cửu để đốt. Thế nhưng ở xung quanh hắn vẫn không có lấy một bóng người. Ở phía xa kia, có một lính canh vừa ra khỏi nhà vệ sinh và đang quay trở lại vị trí canh gác. Như thể gãi ngứa, tên lính canh kéo kéo đũng quần của áo giáp da khi đi ngang qua Rick.
Phía cuối hành lang vang vọng lên những tiếng kêu rên điên cuồng, phóng đãng của Layork và Felicia như mọi khi.
“M* kiếp. Mong cho hai đứa chó chết trơ trẽn không biết xấu hổ này dùng lực quá sức, gãy phăng cái của quý đi.”
Tên lính canh vừa mới đi ngang qua cũng xoay người lại và biểu lộ hết sức đồng cảm. Hắn nhìn vào Rick và gật gật đầu. Hai mắt của hai người nhìn thẳng vào nhau, giữa họ sinh ra một cảm giác tri kỷ.
Sau đó, Rick nhìn thấy đối phương nhăn nhó gãi hạ bộ phía bên dưới áo giáp da, còn tên lính canh thì có biểu cảm ngạc nhiên khi nhìn thấy Rick đang cố hết sức để ôm lấy khẩu súng Ma Năng và dựa chặt vào tường. Rồi cả hai lúng túng quay đi và bước trở về vị trí ban đầu.
‘Chết tiệt. Chắc là do dị năng này đã không hoạt động bình thường.’
'Sự thực là nếu như trình độ của đối phương cao đến mức lẻn vào trụ sở của hội Huynh Đệ với một đống cao thủ như này mà không bị phát hiện, thì việc ôm khư khư cây súng Ma Năng cũng trở nên vô nghĩa. Cho dù là dị năng của ông lớn Morris cũng chẳng có tác dụng là bao.'
‘Thôi đi ngủ, mặc kệ nó.’
………
Mặc dù vết thương ở sau lưng của Thales nhìn khá đáng sợ nhưng dường như nó không nặng lắm, vì cậu đã có thể đứng dậy và đi lại vào ngày thứ ba.
‘Thuộc tính của Naruto à, đúng là thiên phú trời sinh.’ Vừa đứng xếp hàng, Thales vừa lẩm bẩm trong đầu. Rồi cậu thở dài khi nhìn xung quanh một lượt - những ngôi nhà bỏ hoang cùng với những bức tường vỡ nát. Sau đó, cậu nhận một chiếc bánh mỳ đen và một ít rau dại từ tay côn đồ Pierson và cắn một miếng.
Thật đáng buồn khi sinh ra ở nơi như thế này.
“Bên cạnh mày có một cành cây nhọn. Chắc chắn tối hôm qua mày đã cứa trộm tay tao.”
“Không phải tao. Hôm qua tay của tao cũng có vết cắt.”
“Tất cả bọn tao đều bị cắt ở tay. Có lẽ đó là do lũ ở căn phòng thứ tám. Chắc hẳn là chúng nó đã ghen tị với số tiền hôm qua bọn tao kiếm được.”
“Thì ra là bọn nó. Toàn bộ phòng thứ mười bốn bọn tao hôm qua cũng bị thương vào ban đêm. Có lẽ chúng nó muốn khiến cho bọn tao không thể lên phố ăn xin vài hôm.”
Thales ngáp dài một cái. Cậu tựa vào tường một cách lười biếng và lắng nghe những cuộc cãi vã từ một vài đứa trẻ ăn mày ở các căn phòng khác nhau. Thậm chí, chúng còn bắt đầu chuyển từ cãi vã sang đánh nhau. Xung quanh đó là một đám đông đứa trẻ đang đứng reo hò, cổ vũ. Tất cả chỉ bị dừng lại khi một vài tên côn đồ đến đây và giải tán họ. Cậu thở dài, cố nuốt lấy miếng bánh cuối cùng của cái bữa sáng kinh khủng này. Rồi cậu vỗ vỗ tay để gọi đám trẻ ăn xin của phòng số sáu.
“Bắt đầu làm việc thôi!”
Hôm ấy là thứ ba, công việc ăn xin của phòng số sáu diễn ra tương đối thuận lợi. Với mục đích đạt được nhiều tiền hơn, họ đi thẳng tới gần đồn lính gác nằm ở cổng thành phía Tây.
Vài tuần gần đây dường như là lễ kỷ niệm của nữ thần Hoàng Hôn. Tuy nhiên, có thông tin nói rằng đã có “thần dụ” giáng xuống khiến cho ngôi đền Hoàng Hôn phải phong tỏa tế đàn. Điều này dẫn đến việc rất nhiều tín đồ đã vào thành từ phía Tây trong tuần đó phải trèo lên tường thành và cầu nguyện lúc mặt trời lặn. Việc này nhằm mục đích chuộc tội vì đã không thể tới cầu nguyện trước mặt vị đại chủ tế của ngôi đền - người phát ngôn của nữ thần Hoàng Hôn ở vương quốc.
Trước ánh mắt giận dữ của toán lính canh, Thales, với sự trợ giúp của Coria và Ryan, đã trộm thành công một bức tượng điêu khắc thần Trăng Sáng làm bằng gỗ đen. Người bán hàng rong kia đã quá để ý đến túi tiền của mình mà quên đi những đồ vật khác. Trong lúc Ryan và Coria đang mặc cả với hắn về giá tiền của một cái nhẫn cỏ, thì Thales đã nhanh tay luồn vào túi hàng phía sau lưng anh ta và rút lấy một bức tượng gỗ.
Giá của bức tượng thần Trăng Sáng này ở trên thị trường thấp nhất là 50 đồng. Đương nhiên, loại tang vật ăn trộm này không thể buôn bán công khai được, cho nên nó chỉ có thể bán thông qua con đường của hội Huynh Đệ. Những tay già đời của hội Huynh Đệ biết họ chỉ là những đứa trẻ ăn xin đi ăn trộm, ăn cắp, nên chúng sẽ đẩy giá xuống (thậm chí là cướp đoạt nếu như đó là đồ vật đáng giá). Vì vậy kiếm được 5 đồng từ bức tượng này đã là một khoản thu nhập không tồi rồi.
Nhưng mà thịt muỗi nhỏ cũng là thịt.
Khi Thales cùng mọi người quay trở lại Nhà Bỏ Hoang, họ nhìn thấy Rick đang đi tuần tra quanh khu này như mọi khi. Nhưng hiện lên trên khuôn mặt hắn không còn là sự điềm tĩnh, hòa nhã như thường ngày, mà đó là một nét mặt lo lắng, vội vàng khi hắn dặn dò mấy tên côn đồ ở đó mấy câu rồi chạy đi mất.
“Liệu có phải ngài Rick đang gặp rắc rối không nhỉ?” Coria vừa cắn ngón tay, vừa xoa cái bụng đói đang réo lên của mình. Vì phải đi xa để kiếm ăn nên bọn họ thường trở về rất muộn. Nhưng may mắn là quan hệ của Thales với tay côn đồ phụ trách đưa cơm khá tốt. Cậu thường hối lộ cho Pierson một ít để hắn để dành lại một phần cơm cho mọi người.
“Có lẽ là do Quide. Hắn suốt ngày đi gây rắc rối và phiền toái cho mọi người.” Kellet đáp. Bụng của cậu cũng reo lên từng hồi.
Khi nghe Kellet nhắc đến cái tên này, Ned và Ryan đồng thời rùng mình.
Sáu đứa trẻ bước vào nơi nhận cơm đã không còn một bóng người.
“Mấy đứa nhóc. Tối nay không còn đồ ăn nữa.” Ở phía xa, Pierson, người phụ trách chia cơm, vẫy vẫy tay gọi bọn họ.
“Đừng nhìn ta, ta cũng không còn cách nào khác.” Pierson lắc lắc đầu, không thèm để ý đến sáu đứa trẻ đang nhìn hắn với ánh mắt tức giận. Chúng cũng chẳng còn đủ sức lực để mà đặt câu hỏi chất vấn nữa rồi.
“Rick đã ra lệnh, đêm nay tất cả phải nghỉ sớm hơn mọi khi nên tất cả thời gian làm việc và nghỉ ngơi trong ngày đều đã bị thay đổi.”
Thales cau mày và sờ vào cái bụng trống rỗng của mình. Cậu bắt đầu cân nhắc xem có nên lẻn vào đồn canh gác của mấy tên côn đồ và trộm đồ ăn đêm của chúng không.
Sau đó cậu nhìn thấy ánh mắt ủ rũ, lo lắng của những người bạn cùng phòng và thở dài. Cậu rút từ trong túi ra bức tượng thần Trăng Sáng. Sau một hồi thuyết phục, cuối cùng Pierson đồng ý dùng bức tượng kia để đổi lấy số thức ăn mà hắn đã chuẩn bị cho hai con chó săn nhà mình: bốn nửa cái bánh mỳ lúa mạch đen và nửa bát rau thông đen.
“Dạo gần đây có vẻ như Rick và Quide lên cơn thần kinh.” Trong lúc năm đứa trẻ khác đang ăn, Pierson đã nói cho Thales một số thông tin trước khi hắn rời đi. “Tính khí của Quide càng ngày càng tồi tệ. Hắn suốt ngày chửi rủa ai đó “đi chết đi”, mặc dù bình thường hắn cũng như vậy. Nhưng Rick thì trở nên hết sức kỳ quái trong hai ngày gần đây. Nghe mấy người trong trụ sở chính bảo …”
Nói đến đây, Pierson liếc một vòng xung quanh, rồi ghé vào tai Thales và thì thầm: “Hắn bị một con ma quấn lấy.”
Thales nhìn Pierson đã đi xa, rồi cậu cắn một miếng bánh mỳ đen. Mặc dù ngày thường nó chẳng ra gì, nhưng lúc đói thì đây đúng là một món mỹ vị.
“Không biết Rick đã gặp phải chuyện gì mà để đến mức bị một con ma quấn lấy.” Thales suy nghĩ trong yên lặng.
'Nhưng việc mà khiến tính tình tên Quide càng ngày càng tồi tệ sao…”', Thales nuốt một miếnh bánh mỳ, 'Xem ra dạo này mình phải khiêm tốn, thu mình lại một chút.'
……………
Rick lại một lần nữa cảm thấy lo lắng. Hai ngày trước, hắn vốn đã cho rằng dị năng của hắn bị hỏng. Nhưng hôm nay, khi hắn mở cuốn sổ sách để phê chuẩn việc mua sắm vật tư cho lũ trẻ ăn xin, hắn đã khẳng định được một điều, đó là dị năng của hắn không bị hỏng.
Rick là một người rất có dã tâm. Hắn cho rằng, để đạt được những tham vọng to lớn của bản thân thì phải bắt đầu ngay từ những việc nhỏ nhặt hằng ngày. Chẳng hạn như hắn chưa bao giờ viết kế hoạch và hành trình lên trên giấy, hay là ở mỗi ngăn kéo, hòm hay các tài liệu quan trọng, hắn đều sẽ kẹp một vài sợi tóc ở những chỗ mà không ai để ý, nhằm phòng ngừa việc bị đánh cắp hoặc nhìn trộm. Thậm chí hắn cũng chẳng bao giờ cất tất cả tiền của mình vào cùng một chỗ. Rick luôn tự hào về sự thận trọng, cẩn thận của mình và hắn nghĩ rằng một ngày nào đó, những nguyên tắc ấy sẽ báo đáp hắn.
Tỷ như bây giờ.
Khi Rick mở danh sách những đứa trẻ ăn mày ra, ở những tờ mà hắn đã kẹp sợi tóc vào thì chúng vẫn ở y nguyên vị trí của mình. Việc này đáng lẽ ra là một việc tốt, bởi vì danh sách chưa bị ai động vào. Thế nhưng Rick lại là con trai của một vị thư kí chuyên ghi chép lâu năm. Cha của hắn đã dạy rằng, nếu như một tên trộm chuyên nghiệp hay bất cứ một ai khác đủ cẩn thận, thì họ có thể qua mặt mánh khóe ‘kẹp sợi tóc’ này một cách dễ dàng để đọc trộm tài liệu mà ‘thần không biết quỷ không hay’.
Vì thế Rick đã học được từ cha của mình một phương pháp bảo mật thận trọng hơn.
Bí quyết để đọc một trang sách bị kẹp tóc mà không ai hay biết chính là giữ các sợi tóc ở nguyên vị trí ban đầu của chúng sau khi lật trang. Để làm được như thế thì cách nhanh nhất chính là dùng tay ấn sợi tóc ở nguyên mép khi đọc, rồi khi lật trang, thì kẹp chặt hai tờ trước và sau sợi tóc để lật cùng lúc. Làm như vậy thì sợi tóc sẽ ở y nguyên vị trí ban đầu như trước khi đọc.
Vậy phải làm như thế nào để phá giải phương pháp này?
Đối với giới quý tộc, thì cách dùng nhanh và an toàn nhất chính là sử dụng con dấu bằng sáp.
Tuy nhiên cha của Rick thì lại có một phương pháp hết sức đặc biệt của riêng mình. Ông có một loại keo chuyên dụng được chế từ cá nóc xanh, đây là một loại keo được những người nghèo ở ven bờ biển tự chế để sử dụng. Đặc tính và cũng là khuyết điểm của loại keo này chính là lực kết dính không mạnh. Miễn là quyển sách không quá nặng thì sau khi bôi keo lên trang sách, cho dù gấp quyển sách lại thì ở chỗ bôi cũng sẽ không bị dính chặt lại. Trừ phi có ngoại lực tác động vào nơi đó một thời gian ngắn thì mới dẫn đến việc hai trang bị dính chặt vào nhau.
Khi Rick mở danh sách ra thì tất cả những sợi tóc đều ở nguyên vị trí cũ, chỉ trừ một việc.
Đó chính là những sợi tóc này đều bị dính chặt ở mép các trang sách.
Có người đã xem trộm danh sách những đứa trẻ ăn mày này, đồng thời cũng dùng tay để giữ những sợi tóc đó.
Rick cảm thấy như có một cơn gió lạnh vừa thổi qua người.
‘Hơn nữa, người này tuyệt đối là một cao thủ. Việc giữ bốn sợi tóc ở bốn vị trí ít người chú ý ở nguyên vị trí ban đầu mà không để lại dấu vết gì là một việc cực kì khó.’
‘May mắn bản thân mình được cha để lại cho bí quyết gia truyền nên mới có thể phát hiện được.’
‘Bốn ngày trước, bởi vì nhìn thấy được tiết mục ăn xin của Thales, nên chính mình đã lật xem danh sách để tìm phòng của đứa trẻ kia. Khi đó tất cả mọi thứ đều bình thường.’
‘Nhưng mới chỉ từ hôm đó tới nay thôi, trong vòng bốn ngày này, đã có người bí mật tới phòng của mình và xem trộm bản danh sách đó.’
Rick đột nhiên cảm thấy lạnh hết cả da đầu. Hắn chợt nhớ ra, bản danh sách này không phải là thứ quan trọng nhất. Vì thế hắn chạy vội đến mức té lộn nhào để tới ngăn kéo bí mật của mình. Rồi hắn mở nó ra và kiểm tra những tài liệu quan trọng nhất, sổ sách giao dịch việc buôn người, sổ tiết kiệm những khoản tiền bí mật của hắn gửi ở ngân hàng Hoàng Gia.
Thế nhưng tất cả đều an toàn. Tất cả đều không có dấu vết bị động vào, các sợi tóc ở đầu những trang sách cũng rơi xuống đất một cách tự nhiên.
Rick cảm thấy nhẹ nhõm hết cả người và thở ra một hơi.
‘May mắn, những thứ trong ngăn bí mật vẫn còn... Khoan đã! Nếu như đó là một cao thủ, thì làm sao mà hắn có thể bỏ quên được ngăn bí mật?’
Rick run rẩy lôi toàn bộ ngăn bí mật và bỏ chúng ra. Rồi hắn rờ tay lên phía trên nắp của một cái, nơi mà trước đấy hắn đã để lại một sợi tóc.
Sau đó, Rick ngã ngửa ra ghế.
Tóc bị dính chặt vào đường mép của ngăn bí mật bởi loại keo đặc biệt làm bằng cá nóc kia.
Khi Rick bước vào nhà ăn với trạng thái hoảng hốt, lo âu của mình, hắn chẳng thèm để ý đến cặp đôi Layork và Felicia đang ve vãn, đánh yêu nhau. Thế nhưng, Layork lại rất thích chọc ngoáy vào nỗi đau của người khác. Hắn hô lên:
“Này tay kế toán, nghe nói dạo gần đây gặp ma?”
Rick phớt lờ hắn ta và ngồi xuống với vẻ mặt vô cảm. Hắn kéo một lọ mực nước trên bàn và phết vào miếng bít tết của mình như thể đó là một lọ nước sốt vậy.
“Đừng để ý đến hắn.” Felicia nở một nụ cười khi đang ngồi trong lòng của Layork. Rồi cô nàng liếc tay sát thủ một cái bằng đôi mắt quyến rũ của mình và nâng ly rượu vang đỏ tới sát mồm của hắn: “Đêm nay vẫn tới phòng của em chứ?”
“Đương… đương nhiên.” Layork còn chưa kịp nuốt ngụm rượu đã vội vàng trả lời: “Hôm nay, anh mới biết được một việc, đó là một tuần trước Morris đã dời trạm canh gác ra bên ngoài. Cho nên đêm nay chúng ta có thể… haha… điên cuồng hơn một chút.”
“Ai u! Anh thật hư đốn!”
*Leng keng*
Lọ mực trong tay của Rick rơi tuột xuống mặt bàn. Nước mực bị văng tung tóe, chảy dọc theo mép bàn tới chỗ đôi nam nữ bên kia.
Sắc mặt Rick trở nên nhợt nhạt, hắn ngẩng đầu nhìn Layork và Felicia đang có vẻ mặt không vui.
“Một tuần trước... một tuần trước, các phòng trong trụ sở không có ai canh gác ư?”
“Vô nghĩa.” Layork phủi phủi ít nước mực bị văng lên trên người một cách khó chịu. Trong trạng thái bực bội, hắn ném một cái bánh mỳ đập thẳng vào mặt của Rick: “Gần đây Hội đang có những hoạt động lớn nhắm vào băng Bình Máu bên kia. Sếp lớn nói muốn giữ bí mật chuyện này và muốn càng ít người biết càng tốt. Cho nên toàn bộ các trạm gác đã được chuyển ra bên ngoài trụ sở chính, kể cả nhà vệ sinh cũng không được vào. Nhưng việc gì mà chú em phải lo lắng, chẳng phải chú có một con ma luôn đi theo để bảo vệ hay sao?”
“Vậy… Vậy hành lang…” Rick không nhận ra rằng, giọng của hắn đã bắt đầu run lên: “Hành lang cũng sẽ không có lính gác ở đó đúng không?”
Layork và Felicia đã sớm quấn lấy và hôn hít lẫn nhau như thể không có ai ở xung quanh.
Rick hít một hơi thật sâu.
‘Hôm trước thì bị theo dõi một cách khó hiểu ở khu Nhà Bỏ Hoang, đến tối thì mọc ra một trạm gác không tồn tại ở hành lang. Và danh sách ăn mày ở trong phòng thì bị lật xem một cách kĩ càng.”
‘Bức tranh đã dần rõ nét. Tất cả mọi thứ đang xâu chuỗi đến một việc.’
Ngay hiện tại, Nayer Rick, tự nhủ với bản thân đang khẩn trương đến mức run lẩy bẩy rằng:
‘Mày đang bị theo dõi.’
‘Năng lực của đối phương rất mạnh, mạnh đến mức có thể tự do đi lại ở trong trụ sở của phố Đen như chỗ không người, mạnh đến mức một sát thủ khủng khiếp như Layork cũng không hề hay biết. Và kể cả là sếp lớn Morris, một chiến binh sở hữu dị năng và kinh nghiệm phong phú đầy mình, cũng chẳng nhận ra một chút dấu vết nào.’
‘Chỉ có ta, may mắn nhờ phúc khí mà cha để lại, đã phát hiện việc này.’
‘Có thể hắn đang ở đằng sau mình ngay bây giờ.’
‘Mình cần phải tự cứu lấy bản thân.’
‘Mình cần phải tìm ra động cơ của hắn!’
Các mạch máu trong não của Rick đang vận chuyển một cách điên cuồng.
‘Trong mấy ngày qua, chắc chắn đối phương đã lật tung căn phòng của mình lên. Thế nhưng, chỉ có bản danh sách ăn mày là được hắn xem xét kĩ càng. Sổ sách kế toán và số tiền tiết kiệm quan trọng hơn thì bị hắn ghét bỏ như những chiếc giày rách.’
‘Vậy thì, đồ vật mà đối phương muốn tìm nằm ở bản danh sách những kẻ ăn mày. Đúng rồi, nơi mà mình bắt đầu bị theo dõi nằm ở gần khu Nhà Bỏ Hoang, mà nơi đó chính là nơi ở của lũ trẻ ăn mày.’
‘Hắn muốn tìm một đứa trẻ ăn mày nào đó!’
Thế nhưng, có một vấn đề nhức đầu dành cho Rick. Đó là dưới sự quản lý của hắn có tới tận hơn một trăm đứa trẻ ăn mày. Tháng sau, chỗ của Beth sẽ tiếp tục gửi thêm một đống nữa, tất cả chúng đều không có nguồn gốc rõ ràng hoặc đã được xử lý sạch sẽ hậu hoạn về sau. (Những đứa trẻ quan trọng và có giá trị như hậu duệ của giới thượng lưu, hay con cái của những thương nhân giàu có, đều sớm đã được chuộc hoặc bị giết.)
‘Vậy thì, rốt cuộc hắn muốn đứa trẻ nào đây?’
‘Sở hữu những kỹ năng và sức mạnh đáng sợ như vậy, sao hắn không công khai yêu cầu nó từ hội Huynh Đệ? Chúng ta có thể đưa thẳng cho ngươi luôn mà nhỉ?’
‘Híc, chúng ta hoàn toàn có thể phối hợp với ngươi một cách tự nguyện. Kể cả việc đem tất cả lũ ăn mày, hơn một trăm đứa, lôi ra, rồi bắt chúng cởi sạch quần áo, thậm chí giải phẫu từng đứa một cũng không thành vấn đề. Như thế còn tốt hơn là ngày nào, giờ nào cũng phải đề phòng một con ma đi theo sau.’
‘Khoan đã. Hình như mình vừa tìm thấy một điểm mấu chốt.’
‘Vì cái gì hắn không đưa ra yêu cầu công khai cho hội Huynh Đệ?’
‘Hiển nhiên rồi! Chắc chắn hắn không muốn bất cứ ai biết chuyện này, kể cả đó có là hội Huynh Đệ phố Đen đi chăng nữa.’
‘Đối phương là kẻ thù của hội Huynh Đệ chăng? Không, không đúng. Nếu như băng Bình Máu có thực lực mạnh mẽ như vậy thì Hội Huynh Đệ đã sớm bị tiêu diệt hàng chục lần từ lâu rồi.’
‘Vậy thì, hẳn là hắn không có cách nào công khai chuyện này nhưng cũng khinh thường giao tiếp cùng Hội Huynh Đệ.’
‘Nhân vật đáng sợ như vậy, hiển nhiên sẽ không thèm giao dịch với các băng đảng xã hội đen đến từ những khu ổ chuột.’
‘Vậy thì tại sao hắn lại có hứng thú với những đứa trẻ mồ côi đã thất lạc nhiều năm?’
‘Nếu như muốn tìm kiếm trẻ con mất tích, thì đến gặp cảnh sát chẳng phải đơn giản hơn sao? Hơn nữa với đẳng cấp và trình độ của người này thì cảnh sát sẽ không dám chậm trễ và Hội Huynh Đệ thì càng chẳng dám trái lời.’
‘Khoan đã!’ Một tia sáng lóe lên trong đầu Rick, dường như hắn đã bắt được trọng tâm của câu chuyện.
‘Thực lực mạnh mẽ, hành động lén lút, bí mật, cảm thấy hứng thú với lai lịch của một đứa trẻ ăn mày nào đó và giai cấp xã hội cao hơn rất nhiều lần so với hội Huynh Đệ.’
‘Sức mạnh thì cần phải có rất nhiều tiền tài và nguồn lực mới bồi dưỡng ra được. Hành động bí mật bởi vì nếu như việc này công khai ra sẽ gây ra rất nhiều bất lợi cho hắn. Khinh thường giao tiếp cùng Hội Huynh Đệ bởi vì quá chênh lệch về giai cấp. Nhưng lại quan tâm đến nguồn gốc của những đứa trẻ mà hội Huynh Đệ đã thu nhận sao?’
‘Sức mạnh của đối phương khả năng nằm ở cấp Cực. Và hắn được hậu thuẫn bởi một thế lực hùng mạnh về cả quyền thế lẫn tiền tài, nhưng lại muốn tránh khỏi sự chú ý của cảnh sát và hội Huynh Đệ, để tìm kiếm một đứa bé quan trọng nào đó … ĐỨA BÉ!’
Rick vỗ đét một cái vào đùi. Dường như có một sợi dây đã xâu chuỗi toàn bộ những manh mối lại với nhau.
‘Mình đã bị cuốn vào một cuộc chiến tranh giành quyền thừa kế của một đại gia tộc nào đó!’
‘M* kiếp!’
Rick nhìn chằm chằm vào phía đối diện, nơi mà Layork và Felicia đã bắt đầu quấn lấy nhau.
Chỉ là, suy nghĩ của hắn đã sớm bay xa khỏi nơi này.
Có lẽ toàn bộ vương quốc Star với hơn mười lăm triệu dân cũng không hề ngờ rằng có một ngày như hôm nay. Ngày mà chân tướng của một sự kiện bí mật có thể rung chuyển toàn vương quốc, chấn động toàn đại lục lại cách tay quản lý nhỏ bé của một băng xã hội đen gần như thế.