Chương 8: "JC"cyv97
5 giờ trước.
Lorbec Deira, 43 tuổi, cảnh sát trưởng Sở cảnh sát phía Tây thành Vĩnh Tinh, trực thuộc đội bảo vệ thành phố số một.
Dưới sự chỉ huy của ông ta là hai mươi đội binh lính tuần tra, một lượng lớn cảnh sát với nhiều cấp bậc khác nhau và vô số nhân viên văn phòng.
Ngoài ra, ông ta còn có một đột cảnh sát chống bạo loạn gồm hơn một trăm người được vũ trang bởi những trang bị tối tân nhất như: côn, nỏ mini, lá chắn, đạn sương mù. Không chỉ thế, gần 300 binh sĩ khoác trên người bộ giáp Vĩnh Tân, cầm theo kiếm Vẫn Ma, thuẫn Hồ Quang và nỏ Phá Năng được chia làm hai mươi đội với đội trưởng là những vị Kiếm Sĩ Chung Kết. Và tất cả họ đều nghe theo lệnh của ông ta.
Việc này đối với một quý tộc có xuất thân thấp hèn như Lorbec gần như là một điều không tưởng. Phải biết rằng cha của ông ta chỉ là một huân tước nhỏ ở quận Keira, phía Tây vương quốc mà thôi.
Nếu không phải Lorbec trèo lên được cây đại thụ là gia tộc Covendier thì làm gì có chuyện mới tầm tuổi này mà ông ta đã là Cảnh sát trưởng Sở cảnh sát phía Tây thành Vĩnh Tinh. Sau khi khom lưng quỳ gối trước gia tộc Covendier thì Lorbec đã nhận được món quà hồi báo là chức quan này, chỉ có điều nó vẫn còn một chút khuyết điểm nho nhỏ.
Đó là khu vực mà ông ta phụ trách bao gồm tổng cộng sáu khu: ba khu thuộc khu Tây Hoàn và ba khu thuộc khu Hạ Thành.
Vâng, và đó chính là biên giới của những cuộc giao tranh đẫm máu giữa Hội Huynh Đệ và Bang Bình Máu.
‘Một chút khuyết điểm nho nhỏ?’
‘Khuyết điểm nho nhỏ?’
‘Phi!’
‘Quốc vương ở trên cao! Đây là một vận rủi chứ khuyết điểm cái nỗi gì!'
À, hắn còn là người phụ trách tuần tra cửa thành phía Tây và an toàn của người dân ở đây nữa chứ.
Và đây là lời dặn dò của vị tiền nhiệm tóc trắng xoá để lại khi hắn đến nhậm chức ở đây:
“Anh phải dặn dò kĩ cấp dưới của mình là khi họ mang đội ngũ xuất phát từ doanh trại, đi xuyên qua các khu Tây Hoàn, Hạ Thành, tới cửa thành phía Tây thì phải nhớ (người tiền nhiệm của hắn cho rằng đối với đội tuần tra mà nói, thì cửa thành phía Tây mới là địa phương duy nhất để tuần tra, còn đối với cảnh sát thì cửa thành phía Tây cũng là nơi duy nhất để chấp pháp) …”
“… Vì tiền của anh, khi đi ngang qua ba khu Tây Hoàn, nhớ phải khách khí, thân thiện.”
“… Vì tính mạng của anh, khi đi ngang qua ba khu Hạ Thành, nhớ phải đề phòng, thận trọng từng tí một.”
“… Vì con đường làm quan của anh, khi tới cửa thành phía Tây nhớ phải luôn phấn chấn tinh thần, sẵn sàng hành động.”
Chỉ mất một thời gian ngắn sau đó là Lorbec đã hiểu được ý nghĩa của những lời nói này.
Bang Bình Máu đã cắm rễ ở ba khu Tây Hoàn từ rất lâu rồi. Họ có rất nhiều những mối quan hệ mập mờ với các vị đại thần trong triều. Mặc dù vậy , họ vẫn cống nạp một khoản lớn “tiền biếu” theo định kỳ cho đội phòng thủ thành phố. Đấy là lý do vì sao khi đi qua khu Tây Hoàn cần phải tỏ vẻ thân thiện, “dân quân hoà hợp”, có như thế thì mới “cá nước vui vầy” được. Cho dù là có việc gì thì cũng nên “mắt nhắm mắt mở” cho qua.
Hội Huynh Đệ thì là người nắm giữ ba khu Hạ Thành. Bọn chúng hết sức độc ác, tàn nhẫn và điên cuồng. Một nửa số án hình sự ở trong vương quốc tới nay vẫn chưa phá được đều có quan hệ với chúng. Cho dù là đối với người của chính quyền, bọn chúng cũng xuống tay không chút nhân nhượng. Cho nên vì cái mạng nhỏ này của mình thì khi đi qua khu Hạ Thành, đừng có mà “mắt nhìn tám phương, tai nghe lục lộ”. Tốt nhất là cứ từ từ chậm rãi đi qua, không có việc gì thì đừng dừng lại giữa đường.
Cửa thành phía Tây là bộ mặt đối ngoại của thành Vĩnh Tinh. Đây là nơi bắt buộc phải đi qua nếu muốn ghé thăm vương đô cho dù bạn là người ngoại quốc, quý tộc, các nhà thám hiểm hay quan chức của Thần Điện. Vì thế nơi đây phát sinh rất nhiều loại mâu thuẫn, từ tranh chấp ngoại giao, đấu tranh quý tộc, đối lập tôn giáo cho tới việc xung đột giữa những người dân bình thường. Do đó nó được các vị quan lớn trong triều hết sức quan tâm, chú trọng. Vậy nên muốn thăng tiến trên con đường công danh, thì trong quá trình tuần tra, canh gác, trị an ở cửa thành phía Tây thì cần phải biểu hiện thật sự chuyên nghiệp, công chính nghiêm minh, thiết diện vô tư, hết lòng phục vụ nhân dân.
Tổng kết lại mà nói, sau ba năm tiếp quản Sở cảnh sát thì một nửa mái tóc của Lorbec đã bạc trắng, trên mặt hắn cũng có thêm vài đường nếp nhăn. Không những thế, do lịch trình làm việc thất thường nên Lorbec thường xuyên bị vợ giận dỗi khi ngủ chung. Tất nhiên điều này cũng dễ hiểu thôi khi mà có những hôm cứ đến khuya muộn hắn mới về đến nhà.
Lúc này, Lorbec đang ngồi trong phòng làm việc của mình, nhìn ra ánh trăng ngoài cửa sổ với một khuôn mặt u sầu.
Hắn cũng không muốn tăng ca à! Nhưng sự thực là đêm nay có một đại nhân vật đến ghé thăm, cho nên Lorbec không còn cách nào khác là phải làm thêm giờ.
Và …
Thứ làm cho hắn đau đầu bây giờ không phải là công tác, mà là người đang ngay ngồi trước mặt hắn.
Kohen Karabeyan, 25 tuổi, vừa mới trở thành đội trưởng đội tuần tra vào khoảng hai tháng trước. Hiện tại đã trở thành vương bài của đội tuần tra số hai mươi trong giới cảnh sát ở phía Tây thành phố nhờ rất nhiều yếu tố như: thân thủ còn cao hơn một bậc so với các Kiếm Sĩ Chung Kết (“Nếu có thể đánh bại cô nàng Miranda biến thái ấy thì tốt biết bao!” – Kohen), có xuất thân không tồi (“Aizz! Lão già à, nếu ông là quốc vương thì có phải tốt không, bết bát nhất thì tôi cũng là một vị hoàng tử. Ai ui, đừng đánh!” – Kohen), và còn cả những kinh nghiệm tòng quân khó có mà có được trong giới quý tộc trẻ (“Lão già thúi! Rõ ràng là tôi còn chưa ký tên, vậy mà đã bị ‘xuất ngũ’! Nhất định là do ông không biết xấu hổ đã … Ái úi, đừng đánh nữa!” – Kohen).
(“Bọn họ đều nói tất cả là nhờ tôi có một người cha tốt, nhưng lão già, ông là người rõ nhất. Tôi rõ ràng là không có … Ái ái, lão già kia, ông mà đánh tiếp là tôi trở mặt đó à nghen.” – Kohen)
Giờ phút này, Kohen đang đội trên đầu một chiếc mũ quân đội trông hết sức tinh tế và trang nghiêm. Một vài sợi tóc vàng óng lộ ra từ phía đằng sau mũ của anh ấy. Một bộ đồng phục Star màu xanh lam được cắt may tỉ mỉ ôm sát lấy thân hình cường tráng, cân đối của Kohen. Đôi chân anh sỏ vào đôi bốt quân đội đen nhánh, kết hợp với khuôn mặt đẹp trai, kiên nghị mà không mất đi vẻ oai hùng, quả thật có thể xưng là “sát thủ thiếu nữ” ở vương đô cũng không sai.
‘Đáng tiếc. Nếu mà mình trẻ đi hai mươi tuổi, và được điều đến thành Vĩnh Tinh sớm hơn, thì có lẽ mình cũng đã trở thành người khiến các thiếu nữ quý tộc ở vương đô phải thét lên chói tai mỗi khi nhìn thấy rồi.” Cảnh sát trưởng Lorbec mơ mộng trong lúc thất thần.
Bởi vì vị “sát thủ thiếu nữ” Kohen anh tuấn trẻ tuổi kia đang ngồi thao thao bất tuyệt những lời nói chính nghĩa. Anh ta kiên quyết đưa ra những quan điểm của mình với cảnh sát trưởng Lorbec trong khi đôi tay thì liên tục vỗ vào ngực, như là muốn tỏ rõ quyết tâm của mình với cấp trên.
“Thưa ngài, như những gì tôi vừa trình bày. Tôi cho rằng chúng ta tuyệt đối không nên rút toàn bộ quân phòng thủ ở phố Chợ Đỏ đi. Đặc biệt là đêm nay! Xung đột giữa Hội Huynh Đệ và Bang Bình Máu vô cùng có khả năng sẽ bùng nổ kịch liệt. Ngoài ra, tôi nhận được tin từ cấp dưới là rất nhiều thành viên của Hội Huynh Đệ Phố Đen đã tập trung trước trụ sở chính …”
“Cậu có gián điệp ở Phố Đen?” Lorbec ngáp dài một cái, cắt ngang lời Kohen.
“Ha ha, thực sự rất khó để cài gián điệp vào nằm vùng ở mấy tên điên của Hội Huynh Đệ kia.” Kohen gãi gãi đầu tỏ vẻ ngượng ngùng, khoé miệng anh nhếch lên. “Nhưng mà tôi đã rất khéo léo …”
“Ngu xuẩn! Có vẻ như cậu không muốn sống nữa rồi!”
Cảnh sát trưởng Lorbec bỗng rít lên một tiếng làm cho cô bí thư xinh đẹp Jorah vừa mới ôm công văn ra ngoài cửa sợ đến mức trượt chân.
“Cậu cho rằng chỉ vì cậu giành được thứ hạng ba trong kỳ thi cuối năm của Kiếm Sĩ Chung Kết bậc một mà Hội Huynh Đệ sẽ không sờ đến cậu ư? Hay là cậu cho rằng nhờ vào xuất thân từ dòng họ Karabeyan mà Bang Bình Máu cũng sẽ không dám động đến cậu? Quan trọng nhất chính là! Cậu cho rằng …”
Cảnh sát trưởng Lorbec hết sức tức giận. Âm thanh của hắn ngày một cao vút lên, làm cho Kohen đang thao thao bất tuyệt bị doạ đến mức sửng sốt hết cả người.
“… Chỉ vì cậu lớn lên đẹp trai hơn tôi, là có thể chỉ huy người lãnh đạo trực tiếp của cậu?”
Phía ngoài cửa, tiểu thư Jorah giật hết cả mình, cô lại đánh rơi tập văn kiện mà cô vừa mới nhặt từ đất lên.
“Ặc … Cảnh sát trưởng. Nghe hơi có chút lạc đề, thưa ngài. Mặc dù tôi lớn lên khá đẹp trai, nhưng mà chỗ Hội Huynh Đệ bên kia …”
“Câm miệng! Ngu xuẩn!”
Lorbec thẹn quá hoá giận. Hắn đột nhiên cảm thấy không phải vô cớ mà người bạn học cũ suốt ngày tẩn đứa con trai của mình.
Lorbec dừng lại để lấy hơi rồi chậm rãi nói tiếp: “Tôi hiểu được cảm giác của cậu. Tôi cũng đã từng rất nhiệt huyết. Ba năm trước, khi mới tới đây, tôi cũng đã mơ đến một ngày, ngày mà khu Hạ Thành và khu Tây Hoàn được gột rửa sạch sẽ khỏi những tội ác, dơ bẩn, ngày mà dân chúng có thể đi lại bình yên trên phố mà không cần lo lắng, sợ hãi.”
“Thế nhưng cậu thực sự tin rằng Hội Huynh Đệ và Bang Bình Máu đơn giản chỉ là những băng đảng xã hội đen thông thường? Rằng tôi chỉ cần phái đi 100 Kiếm Sĩ Chung Kết và 400 binh lính canh gác, tuần tra là có thể quét sạch bọn chúng? Trong số hai gã Ma Năng Sư, tứ đại sát thủ, sáu thủ lĩnh, mười ba đại tướng của Bang Bình Máu, cậu biết có bao nhiêu người đạt đến cấp độ Siêu Phàm, thậm chí là cấp Cực hay không? Còn chưa kể đến sức ảnh hưởng của bọn chúng phủ sóng toàn vương quốc, thậm chí còn lan đến cả đại lục phía Tây. Một mạng lưới tình báo rộng khắp từ côn đồ chợ búa, đạo tặc, du hiệp đến nhà thám hiểm … trải dài khắp mọi nơi. Đấy là còn chưa nói đến mạng lưới quan hệ đã ăn sâu bén rễ vào mọi ngóc ngách, mạng lưới kinh doanh khổng lồ hay cả mạng lưới lợi ích đã đan xen chặt chẽ với nhau giữa các thế lực nữa. Cậu cho rằng tất cả bọn chúng đều ăn chay hay sao? Cậu cho rằng nơi đây giống như chiến trường của bọn người Hoang Cốt hay tộc người Thú ư? Hay cậu cho rằng cảnh sát, quân lính phòng thủ thành phố của tôi đều không có gia đình, không có quan hệ xã hội, không phải gánh vác trách nhiệm, và cậu chỉ cần mở mồm ra lệnh là họ có thể cống hiến sinh mệnh của mình cho nó?”
“Và kể cả khi mà đã tiêu diệt được hai băng xã hội đen kia, vậy những vị quý tộc có quan hệ bất chính với bọn chúng phải xử lý như thế nào bây giờ? Những cơ quan hành chính có nguồn thu dựa vào việc chèn ép bọn chúng phải xử lý như thế nào bây giờ? Hằng năm, quà biếu xén cho các đại nhân vật trong triều phải xử lý như thế nào bây giờ? Mất đi sự che chở và hạn chế của các băng xã hội đen, những người nghèo khó, thất nghiệp, bạo loạn phải xử lý như thế nào bây giờ? Không có sự uy hiếp, chèn ép của bọn chúng, người dân không đi cầu nguyện ở Thần Điện nữa thì phải xử lý như thế nào bây giờ? Không có những cuộc chiến đẫm máu, thị trường dược phẩm, thị trường luyện kim và thị trường nông sản phải xử lý như thế nào bây giờ? Dược phẩm hiếm và vật tư chiến lược chỉ có thể mua sắm thông qua con đường buôn lậu của bọn chúng phải xử lý như thế nào bây giờ? Còn có những nhà thám hiểm, lính đánh thuê, chiến sĩ dị năng mất đi công việc phải xử lý như thế nào bây giờ? Đấy là còn chưa nói đến mất đi sự phối hợp ‘trong tối ngoài sáng’ của các băng xã hội đen địa phương, người của Bí Khoa không nắm được hoạt động của gián điệp nước khác phải xử lý như thế nào bây giờ?”
“Những sự tình "thượng vàng hạ cám" đó nhiều vô kể nhưng không thể không suy xét đến, cậu đã nghĩ tới chưa?”
“Cậu cho rằng vì sao đêm nay tôi lại cho rút toàn bộ quân ở phố Chợ Đỏ? Không sai, tôi nói cho cậu biết, có một nhân vật lớn đã thông báo với tôi rằng, đêm nay, nơi đó sẽ biến thành một chiến trường đẫm máu. Bất kể là ai đến gần nó đều sẽ không có kết cục tốt đẹp! Cho nên tôi không những rút toàn bộ quân lính ở đó về, mà còn dán thông báo cấm đi lại ban đêm và cảnh cáo mọi người không được đến gần nơi đó. Cậu có biết vì sao hôm nay chúng ta phải tăng ca không? Vì để đến khi trời sáng, chúng ta có thể phối hợp với các ban ngành y tế, cứu hoả và những ban ngành khác để thu dọn xác chết của kẻ bại trận và dọn dẹp đống đổ nát sau chiến tranh đó!”
Lorbec ngừng cơn thịnh nộ lại và thở hổn hển. Hắn nới lỏng cái cổ áo đang làm mình cảm thấy khó thở ra.
Kohen đã im lặng, đôi bàn tay để ở hai bên sườn của anh nắm chặt lại.
“Cho nên, bây giờ, đội trưởng Kohen Karabeyan …” Lorbec ngừng lại một chút, rồi hắn nói với giọng điệu bình thường: “Cậu có thể đi ra ngoài, bĩnh tĩnh ngẫm nghĩ lại những gì tôi vừa nói. Và tự hỏi vì sao cha của cậu lại gửi cậu đến sở cảnh sát khó nhằn nhất cả vương quốc Star, thậm chí là toàn bộ phía Tây đại lục. Còn có, nhớ giúp tiểu thư Jorah ngoài cửa nhặt đống văn kiện kia lên … tất cả đều là lỗi của cậu.”
Cửa mở. Kohen chậm rãi bước ra, nhưng trong ánh mắt của anh bây giờ tràn đầy sự cô đơn và bất đắc dĩ.
Nó khiến cho tiểu thư Jorah đang nhặt văn kiện bên cạnh cũng cảm thấy đau lòng thay.
‘Tất cả những gì cảnh sát trưởng Lorbec vừa nói với mình, mình đều biết.’
Kohen yên lặng suy nghĩ.
Anh đưa tay về hướng cái giá để kiếm ở ngoài văn phòng cảnh sát trưởng để cầm về bội kiếm của mình.
‘Nhưng mà, ngay cả một vị cảnh sát trưởng trẻ tuổi nhất với những mưu tính sâu xa như vậy, cũng không dám đối mặt trực diện với các bang phái xã hội đen đang thống trị thế giới ngầm này.’
‘Vậy thì phải làm thế nào để có thể thay đổi được vương quốc đây?’
Kohen chậm rãi đưa tay xuống.
Anh bước tới và ngồi xổm xuống trước mặt tiểu thư Jorah đang thu nhặt văn kiện. Mặt cô bỗng trở nên đỏ bừng. Cô tự hỏi mình rằng nên dùng giọng điệu gì để cảm ơn anh ta.
‘Nhiệt huyết sao?’
Kohen cười khổ ở trong lòng.
‘Từ lúc bò ra khỏi đống xác chết ở chiến trường phía Tây, thứ này có lẽ đã không còn tồn tại trong con người mình nữa rồi.’
‘Đây không phải là nhiệt huyết!’
Kohen nắm chặt tay, cúi đầu. Nỗi cô đơn trong đôi mắt anh bỗng chợt bị thay thế bằng ngọn lửa giận và niềm kiên định.
‘Đây là một việc cần làm. Một việc cần thiết phải làm!’
Mặt của tiểu thư Jorah ngày càng đỏ hơn. Cô chợt nhận ra rằng, từ góc độ của Kohen, anh ấy có thể nhìn thấy đôi ngọn núi hùng vĩ doạ người nằm gọn bên trong bộ đồng phục của cô. Hơn nữa, điều quan trọng hơn là: anh ta quá đẹp trai, anh ta quá đẹp trai, thực sự anh ta quá đẹp trai …
‘Phố Chợ Đỏ à!’
Đôi mắt của Kohen chợt nheo lại.
Ngay sau đó, khuôn mặt anh ta bỗng chở nên lạnh lùng. Kohen lật bàn tay phải đang nắm chặt của mình xuống, và rồi như thể có một cơn gió mạnh quét qua cửa phòng cảnh sát trưởng.
*Vút*
Chờ đến khi cơn gió tan đi, Kohen đã biến mất.
Biến mất cùng với anh ta là cây kiếm đang đặt ở trên giá đỡ.
Chỉ còn lại tiểu thư Jorah đang nghiến răng nghiến lợi mà chỉnh lại bộ tóc dài màu đỏ đã bị rối tung vì cơn gió vừa rồi.
Bên cạnh người nàng, không biết từ lúc nào, đống văn kiện bị rơi toán loạn đã bị gió thổi thành một chồng, xếp chỉnh tề ngay ngắn trên mặt đất.
………
Trong phòng cảnh sát trưởng, Lorbec nhắm hai mắt lại, thở dài một hơi trong sự bất đắc dĩ.
Vị đại nhân vật kia còn đưa ra cho hắn một yêu cầu hết sức phiền toái.
Đó là điều tra những tín đồ Hoàng Hôn ra vào cửa thành phía Tây để xem có thông tin gì thêm về việc vì sao Thần Điện Hoàng Hôn lại phong toả tế đàn hay không?
‘Những tín đồ điên rồ ấy á.’ Lorbec lắc lắc đầu. ‘Còn liên quan cả đến vấn đề "thần dụ" nữa cơ chứ. Mình làm sao dám động vào họ.’
‘Đặc biệt là nữ thần Hoàng Hôn, người đàn bà đanh đá chua ngoa kia nữa!’
‘Phi! Phi! Phi!’
Lorbec lắc đầu, cố gắng vứt cái suy nghĩ này ra khỏi óc.
‘Nếu là 300 năm trước thì có lẽ mấy tay tài phán của Thần Điện đã tống giam và đem mình đi hiến tế chỉ bởi vì mấy cái suy nghĩ này rồi!’
‘Xem xét từ góc độ này thì mặc dù tính tình hai vị Nữ Hoàng Ma Pháp còn kém cỏi hơn người đàn bà đanh đá này, nhưng ít nhất những việc họ đã làm còn giúp ích hơn bà ta.’
‘Phi! Phi! Phi!’
Lorbec lắc đầu, tiếp tục đem cái suy nghĩ này vứt ra khỏi óc.
‘Nếu là 100 năm trước thì có lẽ Ma Vệ ở lãnh địa của Nữ Hoàng Ma Pháp cũng sẽ đem mình tống vào ma ngục chỉ bởi vì cái suy nghĩ này đi?’
………
Quay trở về thời điểm hiện tại.
“Em nói em giết Quide?” Jala nhìn Thales một cách khiếp sợ, cứ ngỡ như đây là lần đầu tiên cô gặp con người thật của cậu vậy.
“Đúng vậy, hơn nữa.” Thales hết sức bình tĩnh. Cậu chậm rãi đưa ra một kiến nghị nghe có vẻ quá sức với cô gái trẻ tuổi xinh đẹp nhưng lại cực kì nguy hiểm này.
“Xin chị hãy giúp bốn đứa bọn em chạy ra khỏi ba khu Hạ Thành.”
Thales cũng không phải là đang thử vận may của mình.
Trong quãng thời gian bốn năm đi ăn xin, thế giới của cậu cũng không chỉ có hắc ám. Ngoại trừ sự hỗ trợ của mấy đứa trẻ cùng phòng, cô giúp việc Yanni ở cửa hàng thuốc Bụi Cây, thì còn có cả cô Bartender trông hết sức lạnh lùng này. (Thực sự nàng là chỉ là một bartender thôi hay sao?) Đây là số ít màu sắc ấm áp mà Thales tìm được trong cuộc sống sau khi trọng sinh đến nơi này.
‘Ba năm trước đây, nếu không có cô ấy, thì có lẽ mình đã bị mấy con chó điên mà Morris nuôi cắn chết khi đang bới đống rác ở sau quán bar Hoàng Hôn rồi.’
(Sau đấy Morris đã càu nhàu rất lâu rằng đống chó săn mình nuôi mất sáu năm tự nhiên chạy hết đi đâu mất không thấy.)
“Em nói lại một lần nữa cho chị nghe.” Jala trông như thể vừa mới nghe được một điều khó tin nhất từ trước đến nay. Tỷ như ác ma địa ngục quay về nhân gian hoặc chư thần trên trời giáng xuống.
“Em nói là em muốn nhờ chị giúp …”
Nhưng Jala cắt ngang lời cậu.
“Em vừa mới giết chết Quide Rode, con một của ‘Trái Tim Sắt’ Shanda Roda, một trong số sáu vị thủ lĩnh phụ trách hoạt động buôn bán súng ống, đạn dược cho Hội Huynh Đệ Phố Đen ở thành Vĩnh Tinh, thế lực đáng sợ nhất của thế giới ngầm vương quốc Star!”
Jala tuôn một tràng xong, rồi cô dùng ngón trỏ mảnh khảnh của mình chọc mạnh vào trán Thales với vẻ mặt giận dữ.
“Sau đó, em nhờ chị bảo hộ em, và phản bội cái “thế lực đáng sợ nhất của thế giới ngầm vương quốc Star” để giúp em … chạy trốn khỏi sự truy lùng và đuổi bắt điên cuồng của chúng?”
“Ẹc, không chuẩn lắm.” Thales xoa xoa dấu ngón tay ở trên trán. Trong ánh mắt như muốn giết người của Jala, cậu cười cười: “Nhưng, đại khái nó là như vậy.”
Jala phải mất đến một lúc lâu để tiêu hoá thông tin này. Trong lòng Thales tuy rằng rất sốt ruột, nhưng cậu vẫn yên lặng chờ đợi.
Jala lấy lại tinh thần, rồi thở dài một hơi. Nhưng cô nhanh chóng khôi phục lại sự lạnh lùng và hờ hững.
“Hừ, đối kháng với toàn bộ Hội Huynh Đệ vì em? Em cảm thấy chị là người tốt như vậy sao? Không, phải là em nhìn chị trông giống như là một người tốt hay sao?”
“Chị không cần đối mặt trực tiếp với Hội Huynh Đệ đâu!” Thales vội vàng giải thích.
“Bọn em có kế hoạch chạy trốn của riêng mình. Chị chỉ cần cung cấp một ít đồ ăn và vật tư, và giúp bọn em trốn thoát khỏi tai mắt của Hội Huynh Đệ trên đường chạy từ ba khu Hạ Thành đến Phố Chợ Đỏ là được. Việc này đối với chị mà nói dễ như trở bàn tay!”
“Cầu xin chị đấy!” Thales tỏ vẻ nghiêm túc. “Bọn em chỉ có thể dựa vào mỗi chị mà thôi, chị Jala!”
Nhưng mà Jala dường như cũng không thèm để ý đến những lời cầu xin của cậu.
“Hừ, em cũng chỉ là một thằng nhóc ăn mày mà thôi!”
Jala lạnh lùng cười: “Tốt xấu gì thì chị cũng là người của Hội Huynh Đệ. Dựa vào cái gì mà em cho rằng, chị sẽ không đem hung thủ giết hại một trong những tay quản lý của Hội Huynh Đệ, cùng với đồng loã ra giao nộp cho bọn họ?”
Thales im lặng một lúc.
Jala nghiêng đầu, chờ đợi cậu trả lời và nở một nụ cười mỉm.
“Bởi vì, em tin tưởng chị.”
Jala ngẩn hết cả người vì không theo kịp logic của Thales.
“Cái gì?”
Cô chỉ thấy Thales gằn lên từng chữ một, kiên định nói:
“Bởi vì em tin tưởng chị muốn làm một người tốt!”
Jala ngây ngốc.
Lấy nhầm kịch bản rồi sao?
‘Ặc … thằng nhóc cư nhiên lại thốt ra được những lời nói, … dựa theo những ngôn từ cổ quái của nó thì là những lời nói sến súa (“trung nhị”), ngu ngốc đó sao!’
‘Từ trước đến nay chẳng phải thằng nhóc này luôn tỏ vẻ thành thục à?’
‘Hơn nữa tốt xấu gì cũng là người của Hội Huynh Đệ, xuất thân từ ổ ăn mày, thế mà lại … Chẳng nhẽ dạo gần đây nó xem quá nhiều kịch nói của Thần Điện Minh Dạ à? Hay là đọc được câu chuyện về tình bạn hữu nghị giữa anh hùng Salah và tiên tri Kaplan?”
‘Cũng có thể là nó bị Quide đánh cho ngu người rồi?’
Nhưng Thales hít một hơi, rồi nói một câu khiến cho cô bối rối:
“Em biết, hầu hết Hội Huynh Đệ đều là những kẻ cặn bã, ác ôn, đều là những tên biến thái mang theo nợ máu, những con sói và ác ma khoác lên mình lớp da người. Đối với bọn chúng mà nói, thiện ý cùng đồng tình, lương tri cùng lòng thương hại chẳng khác gì nước bùn dưới cống ngầm.”
“Bọn họ bán những cô gái trẻ tuổi mất gia đình vào kỹ viện, đánh tàn phế những đứa trẻ mồ côi, đem ma tuý bán cho những cô gái mới mười mấy tuổi, tống tiền những thương nhân cần cù chăm chỉ đến mức không còn xu dính túi, bức ép những người nông dân gặp cảnh thiên tai phải bán con gái của mình đi khiến họ uất ức đến chết, đem những người không trả nổi nợ nần bán đi đại hoang mạc làm nô lệ, bí mật hợp tác kinh doanh cùng với những quý tộc xấu xa.”
“Nhưng em cũng biết, rất nhiều người trong số bọn họ đều bị bức bách vì kế sinh nhai, một số thì vì bất đắc dĩ, số khác thì do mưa dầm thấm lâu, hoặc là vì sinh tồn, vì lý do ‘ta không thể không làm như vậy’ nên mới trở thành những tay côn đồ tàn nhẫn nhất, những nanh vuốt độc ác nhất của Hội Huynh Đệ.”
“Nhưng cũng bởi vì nguyên nhân như thế, nên em mới cảm thấy, có người ở hoàn cảnh như vậy, còn có thể giữ vững, giữ vững một chút đồng tình, một phần thương hại, một tia thiện ý, một niệm lương tri, kiên trì làm việc tốt, làm người tốt, có thể từ bỏ việc kiếm tiền bẩn một cách dễ dàng dựa vào đao pháp của mình, có thể cho một người nghèo túng một ly rượu lúa mạch, có thể tặng một chiếc áo choàng cho một người kỹ nữ, có thể trong gió lạnh ngợp trời, không sợ giết chết ái khuyển của lão đại Hội Huynh Đệ chỉ vì cứu một đứa trẻ không quen biết. Hơn nữa trong bốn năm sau đó, người ấy vẫn luôn giúp đỡ nó, hỗ trợ nó, quan tâm nó …”
Jala cau mày thật chặt. Cô không nhận ra rằng chính mình đã bắt đầu cắn chặt môi dưới lại.
Nói đến đây, Thales ngẩng đầu lên nhìn Jala. Ánh mắt cậu chan chứa sự chân thành và niềm mong đợi.
“So với việc trở thành một tên côn đồ thuần tuý ở Hội Huynh Đệ, và trở thành một người xấu vứt bỏ đi tín niệm và lương tri của mình để có thể vui vẻ thực hiện những tội ác kinh tởm thì em tin rằng những điều mà người kia làm được quả là một việc phi thường, nó còn gian nan và nguy hiểm hơn gấp vạn lần …”
“Dừng!” Jala không cam lòng ngẩng đầu lên, hốc mắt cô đỏ bừng. “Nhóc con, em thậm chí còn không phải người thân của chị, sao em dám, sao em dám …”
Nhưng Thales cắt đứt lời nói của cô mà không cần suy nghĩ.
“Jala Charleton!”
“Em đã thấy chị dùng đao chém lũ chó thành ba phần, cũng đã thấy chị chặt đứt ngón tay của lũ khách gây rối, cũng biết người đến uống rượu ở quán bar rất sợ chị, cho dù đó là Rick, Quide, hay thậm chí là lão đại Morris cũng phải khách khí khi nói chuyện với chị. Cho dù chị hạ thấp giá thành khi nhập hàng, họ cũng chỉ dám chửi rủa ở trong lòng. Em không biết dòng họ Charleton có ý nghĩa gì ở Hội Huynh Đệ, nhưng em đoán rằng tay chị cũng đã từng dính đầy máu tươi, rằng chị đã giết rất nhiều người, rằng gia tộc của chị và những người thân quen đều là thành viện của Hội Huynh Đệ, rằng anh chị em của chị đều đã phạm vào rất nhiều tội ác.”
Lần này, Jala không cắt ngang lời cậu nữa. Khuôn mặt cô hiện lên sự cô đơn, chết lặng.
“Cho nên, thực ra em cũng không rõ chị có phải là người tốt hay không nữa!”
Thales lặng lẽ lấy ra một con dao găm.
“Con dao găm này, là em trộm từ quán bar của chị về. Nhưng em biết rõ, chẳng qua là ngày hôm đó em đã nói với chị một câu: “Em không có dao, làm sao có thể chém được củi?”. Và rồi ngay buổi chiều hôm đó, con dao găm này liền được đặt ở vị trí dễ thấy nhất trong nhà kho, chỗ mà chúng ta vẫn hay đến.”
“Trước đây em vẫn nghĩ con dao găm này là của người khác, Edmund chẳng hạn. Cho đến tận hôm nay, sau khi dính máu nó mới hiện ra hai chữ “JC” ở một bên mặt.”
Thales ngẩng đầu lên, cậu nhìn thẳng vào Jala. Những tia sáng loé lên trong mắt cậu làm cô rùng mình.
“Đấy là tên họ viết tắt của chị đúng không, JC.”
“Em vừa mới nghe được tên đầy đủ của chị từ mồm Quide.”
Jala cắn chặt hàm răng lại.
Cô còn chẳng để ý đến việc vì sao một đứa trẻ ăn mày hạ đẳng từ trước đến nay chưa bao giờ có cơ hội đọc sách, lại có thể đọc được chữ cái ở trên con dao và nhận ra đó là họ tên viết tắt của nàng.
“Jala Charleton, tiểu thư JC, em muốn cho chị biết, em nhất định phải cho chị biết, con dao mà chị đưa cho em, ngày hôm nay đã cứu lấy tính mạng này của em, và cứu được cả ba đứa trẻ ăn mày bên kia nữa, ba đứa mà nhìn cái bánh bao không khác gì một bữa tiệc lớn của vương quốc cả.”
Jala siết chặt hai nắm đấm. Ánh mắt của cô dần hội tụ lại.
‘Thằng nhóc đáng chết này.’
“Cho nên, mặc dù em không biết con người trước đây của chị như thế nào, cũng không biết con người của chị về sau sẽ ra làm sao, nhưng em tin tưởng một điều rằng, ngay hiện tại …”
… Chị muốn làm một người tốt!”
“JC!”