Chương 9: Tiến về vận mệnhcyv97
4 giờ rưỡi, rạng sáng, Phố Chợ Đỏ.
Sát thủ đáng sợ nhất của Hội Huynh Đệ, Layork, xuất hiện trên nóc ngôi nhà như một bóng ma. Ngay sau đó, hắn bỗng nhiên biến mất rồi chợt xuất hiện ở cạnh con hẻm nhỏ. Rồi Layork lộn nhào về hướng đường lớn.
Mặt đất đã bị nhuộm đỏ bởi màu máu tươi. Có hàng chục cái xác chết nằm la liệt ở trên đấy, gồm cả quân tinh nhuệ quấn khăn đen của Hội Huynh Đệ và những thành viên đeo khăn trùm đầu màu đỏ của Bang Bình Máu.
Layork gầm lên một tiếng giận dữ và biến mất. Khi hắn xuất hiện trở lại thì đã đứng ở cạnh biển quảng cáo của cửa hàng đối diện.
Nó cứ như thể là … hắn đang cố gắng chạy thoát khỏi sự truy đuổi của một thứ gì đó.
Những âm thanh chém giết truyền lại từ phía đằng xa.
Đột nhiên, sắc mặt nôn nóng của Layork chợt biến mất, và thay vào đó là sự bình tĩnh và tàn nhẫn đồng thời xuất hiện.
Khoảnh khắc tiếp theo, loan đao của Layork bỗng lướt ngược qua nách hắn theo một góc độ quỷ dị. Giống như một con rắn Mamba đang vồ mồi, lưỡi đao lướt đi nhanh như một tia chớp, đâm thẳng vào phía bên trái sau sườn hắn.
Nơi đó vốn không có một bóng người. Nhưng!
*Xoẹt*
Một tiếng vải vóc bị xé rách truyền đến.
“Một đao đoạt mạng.”
"Con Quỷ Trong Gió" Ralf.
Layork nâng loan đao của mình lên. Hắn lau đi ít máu tươi còn dính ở mũi đao của mình. Biểu cảm nôn nóng và phẫn nộ trên mặt hắn đã biến mất từ lâu, và thay vào đó là sự máu lạnh và điên cuồng.
“"Sát thủ thầm lặng" Layork, nhờ Nữ thần May Mắn đã chiếu cố hay thực sự là chú em đã cảm nhận được vị trí của ta?” Một giọng nói nhẹ nhàng, xa lạ truyền đến theo làn gió.
Layork chỉ lẳng lặng giữ nguyên tư thế ban đầu và không nói một lời.
“Một sát thủ giỏi như chú mày lại cam chịu phục vụ cho Hội Huynh Đệ. Quả là một việc đáng tiếc.”
Khi giọng nói lắng xuống, một thân hình xuất hiện ở trên mặt đường, ngay trước mặt Layork.
Đó là một người đàn ông mặc bộ quần áo màu xám bó sát người, trên mặt có khắc vài hình xăm. Hắn cười cười và sờ vào xương quai xanh bên trái của mình. Nơi đó có một miệng vết thương đang chảy máu.
Đồng tử hai mắt Layork chợt co rụt lại. Một đao của hắn, đáng nhẽ ra đã đâm trúng trái tim của đối thủ, sau đó nhanh chóng phá nát động mạch chủ ở đó rồi rút ra.
‘Thế nhưng, kết quả đao của mình lại chỉ đi lướt qua xương quai xanh của đối phương?’
Tuy nhiên sự kinh ngạc của Layork biến mất trong chớp mắt. Hắn nhanh chóng quay về trạng thái tĩnh lặng để chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo.
Một sát thủ phải có lòng tin tuyệt đối vào đòn đánh tiếp theo của mình sẽ giết chết đối thủ.
Nếu Rick ở chỗ này, chắn chắn hắn sẽ chế giễu ngoại hiệu "Sát Thủ Thầm Lặng" này của Layork. Chẳng phải đây là cái tay sát thủ phiền toái này suốt ngày mở miệng châm chọc những lời vô nghĩa đối với hắn đó sao?
Kể cả là người xuyên việt Thales cũng sẽ gật đầu đồng ý: lúc Layork chiến đấu với yêu tinh Felicia cũng không “yên tĩnh” chút nào.
Thế nhưng hiện tại, ánh mắt Layork tràn ngập sự hung ác, nham hiểm. Cả người hắn đứng yên, không nhúc nhích chút nào, trông như những pho tượng ở ven đường. Nó toả ra một khí thế tĩnh lặng mà đáng sợ đến dị thường.
Ngay sau đó, người được gọi là "Con Quỷ Trong Gió", Ralf, bỗng biến sắc.
“Chẹp.” Ralf hừ một tiếng. “Không ngờ rằng thằng Karka lại bị Morris xử lý. Tên mập chết tiệt này không hổ là một trong sáu đại thủ lĩnh của Hội Huynh Đệ.”
“Ta sẽ trốn đi một lúc. Nhưng đừng hiểu nhầm, trò chơi của chúng ta còn chưa kết thúc đâu, sát thủ thầm lặng ạ.”
Ngay sau đó, Ralf biến mất.
Cùng lúc đó, Morris, một trong số sáu thủ lĩnh, người phụ trách hoạt động buôn người của Hội Huynh Đệ xuất hiện ở ngã rẽ với vẻ mặt dữ tợn.
“Lão đại.” Ngay lập tức, Layork nhảy vụt xuống từ biển quảng cáo và kính chào Morris.
“Là "Con Quỷ Trong Gió" Ralf.”
Morris gật gật đầu, rồi vứt thi thể trên tay xuống mặt đất.
Đó là một người đàn ông lực lưỡng, chỉ có điều dường như trước khi chết hắn rất đau đớn. Nếu "Bác sĩ Quái dị" Ramon của Hội Huynh Đệ ở chỗ này, ông ta sẽ rất nhanh phân tích ra nguyên nhân cái chết của hắn từ các biểu hiện như môi thâm tím, giác mạc xung huyết, móng tay có màu hồng phấn.
Đó chính là "Chiến Lang" Karka, Chiến Sĩ Dị Năng đến từ bộ lạc du mục ở đại lục phía Đông, đã bị chết do ngạt thở.
“Có tìm thấy những người khác không?” Khuôn mặt Morris hiện lên vẻ nghiêm trọng. Dường như hắn không hề cảm thấy sung sướng khi đã diệt trừ được một tên cường địch, mà đối phương lại còn là một Chiến Sĩ Dị Năng nữa.
Layork lắc đầu một cách nặng nề: “Không thấy. Nhưng tôi đã va vào một số "Tường không khí" trong suốt ở một vài nơi. Dựa vào sự hiểu biết của tôi …” Tay sát thủ dừng lại một chút, rồi tỏ vẻ vô cùng nghiêm túc xen lẫn chút lo lắng: “Tôi hoài nghi, rất có thể là Ma Năng Sư “Khí” đã ra tay.”
“Ma Năng Sư Khí? "Tường không khí"? M* kiếp!”
Morris tức giận nhổ một bãi nước bọt. Bất cứ một dị năng giả nào khi biết được đối thủ của mình là một vị Ma Năng Sư, đặc biệt là năng lực của người này lại khắc chế chính mình, thì đều không thể cảm thấy vui vẻ được.
Vì đợt tập kích bất ngờ này, Hội Huynh Đệ đã triệu tập gần như toàn bộ thành viên tinh nhuệ ở thành Vĩnh Tinh. Sau đó bố trí thành từng tổ, từng tổ một, rồi đột kích một cách bất ngờ. Thế nhưng trong đợt tấn công đầu tiên của Hội Huynh Đệ, họ đã bị một vài làn sóng năng lượng đi kèm với những cơn cuồng phong chia tách ra thành nhiều nhóm nhỏ. Thậm chí một số nơi ở Phố Chợ Đỏ còn không thể thông hành. Bỗng chốc, đội ngũ tinh nhuệ và mạnh mẽ của Hội Huynh Đệ bị phân liệt trong nháy mắt như một con rắn khổng lồ nhiều đầu nhưng lại không thể nhìn thấy nhau.
Trong câu truyện được những người ngâm thơ rong kể lại, quái vật rắn nhiều đầu KiliKa đã bị anh hùng Raikaru giết chết bằng cách chặt lấy từng cái đầu một.
Hiện tại đã có thể kết luận rằng Ma Năng Sư Khí đúng là người đã chia tách bọn họ ra.
‘Hy vọng không chạm mặt phải cái tên đáng sợ kia.’ Morris nghe thấy tiếng chém giết truyền lại liên tục từ phía xa kia và cố gắng dùng nó để phân biệt phương hướng.
“Đáng lẽ ra kịch bản phải là lực lượng tinh nhuệ được chúng ta triệu tập tổng tấn công bất ngờ vào Phố Chợ Đỏ, chứ không phải là bọn họ đi mai phục ngược lại chúng ta như bây giờ. M* kiếp. Thật là mất mặt.”
“Đối phương chỉ có hai Ma Năng Sư mà còn điều được một người tới đây. Thế nhưng chúng ta vẫn cứ thế xung phong chịu chết lên một cách đần độn. Đầu óc như này thì có khi còn ngu hơn thần Minh Dạ.”
Mặc dù ngoài miệng thì chửi bởi, khinh nhờn thần linh, nhưng bộ não của Morris đang điên cuồng tính toán.
"Nhất định là có nội gián! Sau khi trở về ta sẽ bóp chết lão Lance. Lão già ngu ngốc này cung cấp thông tin tình báo cái kiểu gì thế?"
Layork cúi đầu. Hắn không ngu mà học theo một trong sáu vị đầu sỏ đi mắng một vị đầu sỏ khác.
Morris hít một hơi thật sâu, rồi đưa ra phán đoán của mình:
“Nếu kẻ địch là Ma Năng Sư còn chúng ta không có cao thủ cấp Cực trở lên thì hoạt động đột kích Phố Chợ Đỏ đã có thể tuyên bố là thất bại hoàn toàn. Tất cả tách ra và truyền lệnh của ta cho mọi người: Từ bỏ mục tiêu, quay về đường cũ, toàn lực phá vây!”
“Chúng ta quay về Phố Đen!”
………
Jala nhìn Thales. Những biểu cảm trên khuôn mặt của cô ấy dần biến mất.
Thời gian dường như đã trôi qua rất lâu.
Nhưng Thales vẫn không nhúc nhích chút nào và nhìn chằm chằm vào cô.
Tận cho đến khi đối phương thở dài một hơi rồi nhẹ nhàng cúi đầu.
“Thằng nhóc thối.”
Jala nhìn chằm chằm vào mặt đất trong căn hầm tối tăm với vẻ mặt vô cảm làm cho Thales sợ đến mức không dám thở mạnh.
Nhưng ngay sau đó, nữ bartender trẻ tuổi này bắt đầu nói nhỏ:
“Nhóc con … em ấy à … đã có ai nói với em rằng …”
Thales hết sức chăm chú lắng nghe.
“… em rất trưởng thành so với tuổi không?”
Lần này đến lượt Thales choáng váng.
‘Trưởng thành sớm?’
‘Chuyện này … người xuyên việt … ha ha.’
‘Ừm, ngẫm lại xem nào. Các vị tiền bối xuyên việt sẽ xử lý như thế nào lúc bị người bản địa hoài nghi ấy nhở?’
Sau đó, người xuyên việt Thales sờ sờ đầu, tỏ vẻ ngượng ngùng, và nói:
“Hắc hắc … em trưởng thành sớm sao? Ha ha, ý của chị em hiểu, nhưng mà em còn đang rất hưởng thụ cuộc sống độc thân hiện tại, cho nên tạm thời còn chưa nghĩ đến việc …”
“Dừng!”
Biểu cảm của Jala trở nên méo mó trong nháy mắt. Một đầu ngón tay của cô nhanh chóng đặt lên trán của Thales rồi ấn thật mạnh.
“Nhóc con, em một vừa hai phải thôi nhá!”
“Còn nữa, phải gọi là chị Jala nghe chưa.”
Thales nhăn mặt và xoa xoa cái trán. Một mảnh ký ức lại hiện về trước mắt cậu.
Đó là một buổi chiều ấm áp.
“Ngô Tập Nhân! Dota 2 không phải không có ngươi là không chơi được đâu! Cậu một vừa hai phải thôi nhá!”
“Thế nào mà dạo gần đây cậu hay dùng câu nói đó vậy?”
“Hê hê, đấy là câu nói trong một bộ anime nổi tiếng dạo gần đây. Hiển nhiên là phải … Cậu lại đăng ký tham gia một giải đấu nữa à?”
“Ai da, mấy đứa bạn nó rủ, chả nhẽ lại không đi. Ngại quá!”
“Với trình độ Dota 2 của cậu? Phi! Cậu một vừa hai phải thôi nhá!”
“Lại câu này … Hey, chuột của tớ!”
Thales xoa xoa đầu. Cậu cố đem mảnh ký ức này vùi sâu vào trong não bộ.
‘Có chuyện gì xảy ra dạo gần đây thế nhỉ? Những mảnh ký ức hiện về ngày càng nhiều.’
‘Mặc dù đấy là một chuyện tốt, nó đồng nghĩa với việc mình có thể tìm về rất nhiều tri thức và trí tuệ chỉ có kiếp trước mới có, nhưng mà, đừng có hiện về ở những lúc quan trọng như thế này chứ!’
Thales lắc lắc đầu, nhìn Jala đã quay trở về trạng thái lạnh lùng. Cậu nói một cách rõ ràng và chậm rãi:
“Em không yêu cầu gì nhiều lắm. Bọn em chỉ cần xuyên qua Phố Chợ Đỏ là có thể trốn đến địa bàn của Bang Bình Máu. Sau khi đến đó, bọn em có thể tự lo cho mình. Sẽ không ai biết việc này dính líu đến chị. Chị sẽ không gặp phải bất kỳ rắc rối nào! Bây giờ đang là tảng sáng, việc trốn khỏi tai mắt của Hội Huynh Đệ để đi từ nội thành đến Phố Chợ Đỏ chắc hẳn không phải là vấn đề đối với chị.”
Sau khi nói xong câu này, môi của Thales hơi nhếch lên tỏ vẻ tự tin và kiên định.
“Hô!”
Jala thở dài một hơi và nhắm mắt lại.
“Trong lúc những đứa trẻ ăn mày khác chạy trốn tứ tán thì các em trốn thẳng đến Phố Chợ Đỏ. Kế hoạch không tồi đấy. Dựa vào thân thủ và kinh nghiệm của chị mày thì cũng không phải là không có cơ hội trốn khỏi tai mắt của Hội Huynh Đệ.”
Khi Jala mở hai mắt ra, ánh mắt của nàng đột nhiên trở nên sắc bén mà khôn khéo, nghiêm nghị mà đáng sợ. Phảng phất như cô ấy đã quay trở về là một nữ sát thủ khi xưa.
Kể cả là Thales cũng rất ít khi được nhìn thấy bộ dáng này của cô.
“Nhưng mà, bọn em nghĩ rằng chỉ cần đặt chân vào địa bàn của Bang Bình Máu là an toàn? Biện pháp này đối với Hội Huynh Đệ chẳng khác nào là lấy trứng chọi đá cả, nó chỉ có tác dụng nhất thời mà thôi.”
“Hội Huynh Đệ có vô số người tài giỏi, chiến lực siêu quần. Kể cả đối thủ một mất một còn của bọn họ là Bang Bình Máu khi giao tranh cũng rơi vào thế hạ phong. Việc tìm ra hung phạm giết người đối với bọn họ chỉ là vấn đề về thời gian mà thôi.”
“Hơn nữa, bọn em còn có thể trốn đi đâu được nữa? Chỉ cần là ở trong thành Vĩnh Tinh, thì họ luôn có cách tìm ra bọn em.”
“Kể cả trốn ra ngoài thành Vĩnh Tinh thì bọn em có biết thế lực của Hội Huynh Đệ ở ngoài đó còn đáng sợ, còn điên cuồng gấp mấy lần ở đây không?”
Những câu nói của Jala như những cú đâm chí mạng vào yếu huyệt của Thales.
Sắc mặt cậu bỗng tái nhợt đi.
Kế hoạch của Thales còn chưa tính đến các bước xa như vậy. Sự thiếu thốn về kiến thức và hạn chế của năng lực khiến cậu không thể suy đoán được những chuyện sẽ xảy ra sau khi họ đến Phố Chợ Đỏ.
‘Nhưng chẳng phải là bọn họ đã không còn lựa chọn nào khác sao?’
‘Chỉ có duy nhất một con đường, đó là đến Phố Chợ Đỏ.’
“Đấy là chuyện của bọn em.” Nghĩ đến đây, Thales mạnh miệng nói.
Jala, với dáng vẻ thông minh và tàn nhẫn của một sát thủ (chứ không phải cái dáng vẻ lười biếng và lạnh nhạt của nữ bartender), lắc lắc đầu.
“Nhưng mà, bọn em đã chẳng còn cách nào khác …”
Nhìn thấy Jala vẫn lắc đầu, Thales trở nên vội vàng.
‘Để đạt được sự trợ giúp của Jala chính mình đã phải dùng hết mọi thủ đoạn a. Từ nói chuyện tình cảm đến ngôn từ chính nghĩa, vậy mà còn thất bại. Không nên như vậy a!’
‘Đây không phải là đang chơi Football Manager!”
‘Không còn cách nào khác. Cầm EarhShaker, không thể vì ham tiền, ham mạng mà bỏ lỡ cơ hội dùng Ulti cho thời khắc quan trọng nhất trong combat! Phải quyết đoán Blink + Echo! (1)’
“Em biết, so với việc cung cấp đồ ăn, so với việc tặng dao găm cho em, thỉnh cầu này có chút quá mức. Nhưng mà, chị hãy nhìn ba đứa trẻ kia đi, tất cả hy vọng của chúng đều đặt ở quán bar này. Jala, cầu xin chị hãy giúp em. Hơn nữa …”
Thales nói ra một cách khó khăn.
Jala cau mày.
Cậu thực sự không muốn nói ra những câu tiếp theo của mình, bởi vì đối với cậu, nó không khác gì sự ép buộc và tra tấn.
“Hơn nữa … chẳng phải chị nợ em một món nợ ân tình hay sao?”
Giọng điệu Thales trở nên kiên quyết.
“Hả?”
Trong mắt Jala tràn ngập sự kinh ngạc và nghi hoặc. Nhưng ngay sau đó cô cười lên thất thanh.
Nữ bartender rút con dao quắm Kukri ở đùi ra và đặt trước mặt Thales.
“Nhân tình? Ý em là kiến nghị đổi hình dạng vũ khí của chị sang thế này cũng tính là một món nợ ân tình ư? Được rồi, miễn cưỡng tính là một đi. Thế nhưng món nợ ân tình này có phải là hơi quá nặng hay không?”
Thales nhìn thấy con dao quắm Kukri.
Ký ức về nó và Jala chợt ùa về trong đầu cậu.
Đó là câu chuyện rất lâu về trước.
“Jala! Jala! Em nghĩ ra cách khắc phục điểm yếu về sức mạnh và tốc độ khi chị xuất đao rồi!”
“Đã nói bao nhiêu lần rồi, phải gọi là chị Jala! Lượn đi, một thằng nhóc đã không hiểu gì về chiến đấu, lại còn không có cả dị năng lẫn thần thuật, càng không biết tí gì về Ma Năng Sư. Đừng quấy rầy chị rèn luyện.”
“Jala! Chính là cái này! Nhìn bức vẽ này!”
“Ồ! Thiết kế và độ cong của con dao này … Nhóc con, em lấy nó ở đâu ra thế? Trông thú vị ra phết đấy!”
“Nó gọi là dao quắm Kukri! Mặc kệ chị có tin hay không, nhưng sự thực nó là vũ khí của một thế giới khác đấy!”
“Phi! Phi! Dao với chả quắm cái gì! Nếu mà dùng thì sẽ phải thay cho nó một cái tên khác dễ nghe hơn tí, cái tên gì nghe phải uy phong một chút. Còn có, phải gọi là chị Jala! Xong lại còn cái gì mà một thế giới khác, bớt đi xem kịch ở Thần Điện Minh Dạ đi nhóc, ở đấy toàn là lũ thần kinh thôi!”
Thales nghĩ đến đây, lắc lắc đầu, cố xua tan đi đoạn hồi ức này.
Cậu chậm rãi nói ra từng câu từng chữ với một giọng điệu kiên định:
“Không, không phải ân tình này. Món nợ mà chị nợ bọn em, … đó chính là chị là người đã kích động Quide trở nên mất trí, chính sự mất trí ấy đã làm hắn nổi điên rồi gây nên thương vong thảm trọng cho đám trẻ ăn mày và nó đã khiến bọn em phải đi tìm đường chạy trốn như bây giờ.”
Thales nói câu đó với một vẻ nặng nề.
Ngay sau khi cậu nói xong, Jala trợn tròn hai mắt. Cô nhìn Thales với vẻ mặt khó tin. Hàng lông mi mỹ lệ của cô thì không ngừng run rẩy.
“Em … làm sao em biết …”
Trong lòng Thales còn có chút nghi ngờ về phỏng đoán của mình, nhưng sau khi thấy biểu hiện của Jala, cậu đã chắc chắn về nó.
“Đúng vậy.”
Thales gật đầu. Trong lòng cậu nặng trĩu.
“Vết cắt ở bàn tay Quide là tác phẩm của chị đi? Trong những câu nguyền rủa của hắn có nhắc đến tên chị. Còn nữa, khi mà sỉ nhục lớn nhất của Quide bị đề cập đến, có thể hắn sẽ phẫn nộ, nhưng trong lòng hắn sẽ càng hổ thẹn. Chứ không bao giờ có chuyện hắn lại đi hành hạ lũ trẻ ăn mày đến chết cả! Em không biết đầu đuôi câu chuyện là như thế nào. Nhưng chắc chắn trước đấy Quide đã đến quán bar uống rượu và chọc phải chị. Sau đó, không biết vì sao mà hắn lại nổi điên, mất trí và vọt vào Nhà Bỏ Hoang, rồi giết … giết chết một nửa số ăn mày.”
“Chắc hẳn đấy là những gì đã xảy ra.”
“Cho nên tính mạng của một nửa số ăn mày cũng có quan hệ với chị, đúng không?”
Giây phút này, Thales nhìn thấy hết sức rõ ràng sự rung động trong mắt Jala.
‘Thằng nhóc đáng chết.’
Jala mắng thầm trong lòng, nhưng con dao quắm Kukri trên tay không ngừng rung lên như bán đứng tâm trạng hiện tại của cô.
‘Thằng quỷ khôn lỏi.’
‘Chẳng phải chỉ là mấy chục mạng ăn mày thôi sao.’ Trái tim của Jala đang run lên. ‘Không phải do ta giết, không liên quan gì đến ta …’
‘Tất cả là do Rick, tay kế toán chết tiệt đó.’
‘Không liên quan gì đến ta …’
‘Thực sự không quan hệ sao …?’
Đột nhiên một đứa trẻ con cả người bê bết máu xuất hiện trước mắt Jala. Nó được quấn trong một tấm khăn len đắt tiền, và rồi, cô giơ con dao trên tay mình lên.
Trong khoảnh khắc kia, trái tim cô dường như nặng trĩu đến mức không lưu thông nổi máu.
“Vì thế, xin chị hãy giúp bốn đứa trẻ ăn mày còn sót lại này đi. Bởi vì … bởi vì đây là một món nợ ân tình mà chị còn nợ bọn em.”
Mặc dù trong lòng hết sức khó chịu nhưng Thales vẫn phải cố nói ra những lời này.
Jala nhắm chặt hai mắt lại, rồi cắm dao Kukri lại vào trong ống giày.
“Đương nhiên, nếu như bản vẽ dao quắm Kukri cũng tính là một ân tình mà nói, thế thì càng tốt. Càng nhiều món nợ càng tốt chứ sao, he he.”
Dường như Thales cảm thấy bầu không khí quá ngột ngạt nên đã bông đùa một câu.
Chỉ là tiếng cười của cậu có chút gượng gạo.
Phải một lúc lâu sau, Jala mới mở hai mắt ra.
Cô nhẹ nhàng ngẩng đầu lên.
“Thales, em đúng là một đứa trẻ đặc biệt.”
“Luôn có thể tung một kích trí mạng vào điểm yếu của người khác.”
“Quide chắc cũng đã bị chết theo cách như vậy đi. Một đòn chí tử.”
Giọng điệu của cô có vẻ ‘hữu khí vô lực’ làm Thales thấp thỏm trong lòng.
Nhưng câu nói kế tiếp của cô là tâm trạng Thales như rơi vào trong hầm băng.
“Nhưng mà. Vô dụng. Cho dù chị hy sinh tính mạng để bảo vệ các em … thì bọn em cũng không có khả năng trốn được đến Phố Chợ Đỏ.”
Jala gằn từng chữ một.
Mỗi một lần cô ngừng lại đều như dùng một thanh kiếm đâm vào trái tim Thales vậy.
“Bởi vì, đêm nay là đêm Hội Huynh Đệ tập kích Phố Chợ Đỏ.”
“Cuộc chiến đã bắt đầu từ lâu rồi. Đêm nay, Phố Chợ Đỏ sẽ biến thành một chiến trường đáng sợ nhất trong thành Vĩnh Tinh.”
Thời gian như bị ngưng đọng ở khoảnh khắc này. Phải mất một lúc lâu nó mới quay trở về trạng thái bình thường.
“Chị nói cái gì …?” Thales đặt câu hỏi. Sắc mặt của cậu trở nên trắng bệch, đôi môi thì run lẩy bẩy.
“Vì vậy, từ bỏ kế hoạch đó đi thôi. Em cũng hiểu nếu như Phố Chợ Đỏ đã trở thành một chiến trường, thì cho dù chị có lợi hại như thế nào đi chăng nữa, cho dù thực lực của chị có ngang ngửa “Cơn Giận Vương Quốc” đi chăng nữa thì cũng không có khả năng mang theo bốn đứa trẻ với những vết thương chồng chất trên người và xuyên qua chiến trường của hai bang phái xã hội đen đáng sợ kia.”
Jala nói với vẻ ảm đạm.
Thales nhìn Jala với ánh mắt khiếp sợ. Sau đó cậu quay sang nhìn ba đứa bé đã tiêu diệt sạch sẽ chiếc bánh mì. Coria nhìn thấy hắn rồi cô cao hứng vẫy vẫy tay. Những đứa bé luôn dễ dàng quên đi niềm đau và nỗi buồn mà chúng vừa trải qua.
“Yên tâm đi.” Sinti liếm sạch vụn bánh ở trên tay, rồi vỗ vỗ vai Ryan, người vẫn đang mang trong mình tâm trạng sợ hãi: “Thales sẽ mang theo bọn mình bỏ trốn thành công.”
“Ân! Thales thông minh nhất, cái gì cậu ấy cũng làm được!” Coria giơ non nửa cái bánh mỳ lên và bổ sung trong sự cao hứng.
Nhưng ở bên kia căn hầm, đứng trước mặt Jala, nơi ký thác niềm tin và hy vọng của nhóm trẻ ăn mày, người xuyên việt Thales lại đang tuyệt vọng đến mức vùi mặt vào đôi tay của mình.
“Tại sao lại như vậy …”
“Vì sao đêm nay Hội Huynh Đệ lại tập kích Phố Chợ Đỏ …”
“Vì cái gì sẽ là đêm nay …”
“Không nên như vậy à …”
“Ha ha, ngoài ý muốn, ngoài ý muốn …”
“Ha ha …”
“Cơ bản chúng ta đã chẳng còn nơi khác để đi nữa…”
“Trừ Phố Chợ Đỏ và ba khu Tây Hoàn phía sau đó, nơi nào cũng có tai mắt của Hội Huynh Đệ …”
“Trừ phi chúng ta chạy thẳng đến khu một Hạ Thành, rồi đi về phía cống thoát nước, qua một đường ống ngầm là đến địa bàn của Dơi Sắt …”
“Không ổn, Dơi Sắt đã thuần phục với Hội Huynh Đệ từ lâu rồi.”
“Quay về Nhà Bỏ Hoang? Rồi mang Quide đi huỷ thi diệt tích …”
“Không có khả năng. Những đứa trẻ khác đã sớm phát hiện.”
“Cuối cùng họ cũng sẽ tra được chúng ta …”
“Làm sao bây giờ …”
“Làm sao bây giờ!”
Sắc mặt Thales xanh mét, đôi môi tái nhợt, trán cậu thì đầm đìa mồ hôi.
Jala không đành lòng khi nhìn thấy thế, nhưng cô cũng chỉ còn cách lắc đầu, vỗ vỗ vào bờ vai cậu.
“Bọn em trốn tạm ở chỗ này của chị đi.” Jala thở dài. “Chị quen biết một người có thể tin tưởng được, hắn sẽ che giấu bọn em được khoảng một tháng.”
“Sau đó chị sẽ đi tìm lão già.” Jala ngừng lại một chút, rồi lúng túng nói: “Hội Huynh Đệ rất tôn trọng mặt mũi của lão già. Ít nhất … bọn em sẽ không chết.”
‘Nhưng khẳng định sẽ sống không bằng chết.’ Thales vô vọng bổ sung thêm một câu trong đáy lòng.
“Đôi khi.” Jala nhìn bộ dáng suy sụp của Thales và cảm khái. Cái đứa trẻ hết sức thông minh này cũng có lúc bị rơi vào đường cùng. “Chúng ta phải chấp nhận vận mệnh.”
Tầm nhìn trước mắt Thales lại mờ đi.
“Tập Nhân, …Ài, …, Nàng đã đi rồi. Cháu, cháu phải nén bi thương … Ô ô ô …”
“Cháu … Cháu không có việc gì, yên tâm đi … yên tâm đi, bá mẫu, cháu thực sự không có việc gì … thực sự không có việc gì.”
“Bác biết, Tập Nhân. Ha ha, có đôi khi, chúng ta phải chấp nhận vận mệnh mà ông trời đã sắp đặt sẵn cho. Nếu nàng đã đi rồi, chúng ta phải vượt qua nó. Ai cũng không ngoại lệ, ha ha …”
“Bá mẫu … bác … cô ấy …”
“Phải chấp nhận vận mệnh … ô ô … vận mệnh … ô ô …”
‘Chấp nhận vận mệnh ư?’
‘Vận mệnh của mình là gì?’
‘Trọng sinh đến thế giới này, để rồi bị giết ư?’
‘Mình phải phục tùng nó sao?’
‘Buồn cười.’
‘Đọc nhiều sách như vậy!’
‘Làm nhiều nghiên cứu như vậy!’
‘Viết nhiều luận văn như vậy!’
‘Làm gì có chuyện mình chấp nhận vận mệnh dễ dàng như vậy?’
‘Làm gì có chuyện chúng ta lại đi tin tưởng thứ gọi là vận mệnh.’
Thales đột ngột ngẩng đầu, làm Jala giật mình.
Cô khiếp sợ khi nhìn thất sự quyết tuyệt và lửa giận trong mắt cậu.
“Nhóc con … em có khoẻ không đấy?” Jala hỏi thử. Không biết vì sao lúc này cô lại cảm thấy có chút sợ hãi đứa bé mới bảy tuổi này.
“Bọn họ sẽ ở lại chỗ này của chị.”
Thales đột nhiên nói một câu.
“Ba đứa bọn họ, cả chị nữa, đều ở lại đây. Chỉ có chị mới có thể bảo hộ bọn họ. Rồi chị sẽ báo cáo là chị bắt được ba đứa trẻ ăn mày này.”
Thales lạnh lùng nói. Phảng phất như cậu đang nói về một việc hết sức bình thường.
“Cái gì?” Jala tỏ vẻ kinh ngạc, nhưng Thales không để ý đến cô mà tiếp tục nói:
“Em sẽ soạn ra khẩu cung cho ba đứa bé kia và thống nhất với chúng rằng chỉ có một hung thủ giết chết Quide. Đó chính là em.”
“Khi người của Hội Huynh Đệ tới, chị chỉ việc nói như vậy cho bọn họ.”
Jala nhíu mày: “Vậy em phải làm sao bây giờ? Chẳng nhẽ bắt chị phải đem em giao nộp ra à?”
“Một mình em trốn đi.”
Không biết bằng cách nào, Jala đột nhiên nhận ra rằng đứa trẻ này đã hạ quyết tâm.
Mà một khi nó đã đưa ra quyết định thì không ai có thể thay đổi, hay ngăn cản.
Nhưng cô không thể để cho cậu nhóc này đi chịu chết như vậy được.
Rốt cuộc nó …
“Nhóc con, cho dù là ba khu Hạ Thành em cũng không trốn ra được đâu. Trời sáng, Hội Huynh Đệ khẳng định sẽ phát hiện ra manh mối. Những trạm gác ngầm của bọn họ sẽ tóm em quay trở về. Tới lúc đó, em sẽ hối hận vì sao hiện tại không nhờ chị giết em đi.”
Jala nói với biểu cảm phức tạp.
Thales quay đầu. Ánh mắt băng giá của cậu làm người ta sợ hãi.
“Đúng vậy.” Thales lạnh lùng nói. Từ lúc trọng sinh cho đến nay, một năm sống ở căn cứ ngoại ô của Hội Huynh Đệ, bốn năm sống trong Nhà Bỏ Hoang, cậu hiểu rõ năng lực và thủ đoạn của bọn chúng kinh khủng đến mức nào. “Đại khái là em trốn không thoát.”
“Nhưng bọn họ sẽ sống sót, sẽ không phải chịu những đau đớn mà Quide để lại.”
‘Không, Quide đã để lại cho bọn họ những vết thương lòng vĩnh viễn không thể xoá nhoà.’ Thales nói thầm một câu.
Jala vươn đôi tay ra và đặt lên bờ vai của Thaless, rồi cúi đầu xuống trước mặt cậu.
Thales có thể cảm nhận được đôi tay của Jala, một đôi tay tinh xảo và vững vàng của nữ sát thủ, đang run lên nhè nhẹ.
‘Không! Còn có một chỗ mà mình có thể đi.’
‘Nơi duy nhất.’
‘Mà mình đã sớm biết, không phải vậy sao?’
Thales phụt cười.
Vận mệnh, kỳ thực chính là như vậy.
Nó đùa bỡn bạn.
Bạn cũng có thể đùa bỡn lại nó.
Cậu quay sang nhìn ba đứa trẻ vừa mới ăn xong bánh mì. Chúng đang nhìn sang bên này với vẻ mặt mong đợi.
‘Hy vọng bọn họ sẽ không còn là những đứa trẻ ăn mày nữa. Các cậu …’
Người xuyên việt quay đầu, nhìn về phía Jala với vẻ mặt bình tĩnh, nhưng chứa đầy sự kiên định.
Hai mắt cô đã đỏ bừng, sắc mặt thì u ám. Thales nhẹ nhàng mở miệng.
“Bốn giờ rưỡi. Một lúc nữa là hừng đông. Phố Chợ Đỏ cách đây khá xa. Chị nói cho em những nơi có trạm gác ngầm cần chú ý đi.”
“Em nên xuất phát.”
“Xuất phát, tiến về Phố Chợ Đỏ.”
(1): Earth Shaker là một tướng trong Dota 2, có Ulti gây dame và làm choáng Aoe. Nếu kết hợp với item Blink (tốc biến) và dùng đúng lúc có thể thay đổi cục diện cả một combat. Mỗi tội hồi mới chơi mình hay Echo rồi mới Blink vào :)).