Chương 3: Trái cây màu trắng (1)minhnguyetthiennhai
Đoàn quay phim tài liệu rơi vào tuyệt địa hố trời, xung quanh là nước ngầm sâu không thấy đáy và vách đá dựng đứng. Lối ra duy nhất nằm tít trên đầu, xa vời vợi, nhìn từ dưới lên chẳng khác gì ếch ngồi đáy giếng. Lũ khỉ bay trên vách đá lườm lườm rình rập, hễ ngọn đuốc tắt là chúng sẽ lập tức lao xuống ăn thịt người. Triệu Công cảm thấy điềm chẳng lành, lâm vào cảnh ngộ này, đành phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất. Nhưng nhìn thấy vẻ lo âu trên mặt Nadya, dưới ánh đuốc lập lòe càng thêm phần tội nghiệp, anh tự nhủ không thể tỏ ra nhát gan. Đang định mở miệng nói vài lời khích lệ, chưa kịp lên tiếng, chợt nghe Đại Tai Bang Tử phía trước kêu khẽ: “Có người!”
Triệu Công nghe Đại Tai Bang Tử nói có người, liền nghĩ là đã tìm thấy ông già mập Gromov hoặc là quay phim Cheka. Dù sao theo anh, trong hàng triệu năm, chỉ có hai nhóm người rơi xuống hố trời Lão Gia Lĩnh, nhóm đầu tiên là một chiếc xe tăng hạng nặng của quân đội Liên Xô, ba người trong buồng lái đều chết ngay tại chỗ, nhóm thứ hai chính là đoàn làm phim tài liệu này, sáu người rơi từ trên cao xuống hang, quay phim Cheka mất tích, đạo diễn Gromov thì khi rơi xuống, bị lực giật của súng săn làm đập vào mép hang. Đại Tai Bang Tử đã nói có người, chắc chắn là đã phát hiện ra họ, không biết là sống hay chết.
Tiểu Trần nắm chặt súng tiểu liên, mở to mắt nhìn về phía trước, nhưng chẳng thấy bóng người nào. Cậu ta nhát gan và mê tín, tưởng rằng Đại Tai Bang Tử nhìn thấy ma, sợ đến nỗi hai chân run lên, không tự chủ được mà trượt về phía sau, may mà Triệu Công giữ lại, nếu không thì cậu ta đã rơi xuống nước.
Triệu Công hỏi Đại Tai Bang Tử: “Có người ở đâu, anh nhìn nhầm rồi à?” Đại Tai Bang Tử ra hiệu cho Nadya đưa đuốc ra phía trước, áp sát vào vách hang nói: “Thật sự có người, các anh nhìn kỹ xem…”
Triệu Công và Nadya dụi mắt nhìn kỹ, thấy vách hang gần mặt nước phủ đầy rêu xanh, trên đó khắc vô số bức tranh đá hình người cổ xưa. Những hình người trong tranh tư thế cứng nhắc, thô kệch, đặc biệt là chẳng có mặt mũi, chỉ để lại một khoảng trắng trơn. Trong hang động tối tăm âm u, trông chúng càng thêm phần quỷ dị. Triệu Công cảm thấy gáy lạnh toát, tim đập thình thịch, anh cố đè nén nỗi sợ hãi và bất an trong lòng, nương theo ánh đuốc nhìn chăm chú. Những bức tranh đá trên vách hang đã rất lâu đời, chứng tỏ từ xa xưa đã có người vào hố trời Lão Gia Lĩnh. Nhìn kỹ hơn, tranh đá không chỉ mô tả cái hang lớn cách biệt thế gian này, mà còn vẽ cảnh săn bắn trong rừng sâu. Kỳ lạ thay, những hình người ở ngoài hang đều có mũi có mắt, tuy nét vẽ đơn sơ nhưng rất sinh động, thể hiện được vui buồn giận dữ. Nhưng hình người trong hang thì không một ngoại lệ, tất cả đều không có mặt, chẳng phải do nước ngầm xói mòn làm mất, mà dường như vốn dĩ không được vẽ.
Triệu Công nghi hoặc nói: “Đây là có ý gì? Sao người trong hang lại không có khuôn mặt, còn người ngoài hang thì lại có?”
Tiểu Trần hoàn toàn không hiểu được sự lo lắng của Triệu Công, cậu ta kích động nói: “Triệu cán sự, nếu người xưa có thể vào được, nhất định hố trời Lão Gia Lĩnh này có lối ra, chúng ta có thể thoát ra được rồi!”
Triệu Công lại nhíu mày, lẩm bẩm: “Hầu hết các bức tranh đá cổ đều ghi lại những sự kiện trọng đại đã xảy ra vào thời điểm đó, trong đó nhất định có ý nghĩa đặc biệt nào đó, những người trong tranh đều không có mặt, chẳng lẽ là những người vào hang động này…”
Đại Tai Bang Tử cắt ngang lời Triệu Công: “Lão Triệu, đừng suy nghĩ linh tinh nữa, không có gì đáng sợ cả, những bức tranh đá cổ như thế này trong núi có rất nhiều, chỉ là những hình thù kỳ quái mà thôi, tôi trước đây khi đi săn cũng đã thấy qua, cũng giống như ở đây, chỉ là tranh đá thôi.”
Triệu Công nói lại những lời này với Nadya. Nadya trầm tư một lúc rồi nói: “Có lẽ người xưa cho rằng trong hang động lớn này có thần linh, nên mới khác với những người bên ngoài hang.” Triệu Công nghĩ thầm: “Nếu là hình tượng của thần linh thì có thể hiểu, những người cổ xưa để lại bức tranh này, cho rằng hố trời Lão Gia Lĩnh là nơi cư ngụ của thần thánh, nhưng sao thần lại là những người không có khuôn mặt? Quan trọng hơn là, những bức tranh trong hố được vẽ bởi ai, những người đó có từng thoát ra khỏi hố trời không?” Đang lúc mơ hồ suy đoán, Tiểu Trần đột ngột kêu lên: “Người… có người… có người!”
Sau phen hú vía vừa rồi, Triệu Công tưởng Tiểu Trần đang nói phía trước còn có tranh đá. Anh bảo Nadya giơ đuốc chiếu qua, nhưng lại thấy ở mép hang có một phiến đá nhô lên khỏi mặt nước, Gromov toàn thân ướt sũng, dựa lưng vào vách hang, hai mắt nhắm nghiền, đầu cúi gập xuống không nhúc nhích, không biết là sống hay chết.
Bốn người vội vàng chèo thuyền đến gần phiến đá, Nadya là người đầu tiên nhảy lên kiểm tra tình trạng của Gromov. Ba người còn lại cũng vây quanh, Đại Tai Bang Tử đẩy đẩy thân hình mập mạp của Gromov, không thấy phản ứng gì, đưa tay thử xem, không còn thở và mạch đập, lại thấy mặt Gromov tái xanh, thân thể lạnh ngắt, liền lắc đầu với Triệu Công và những người khác, ra hiệu Gromov đã chết.
Mọi người bàn bạc một chút, họ không thể mang theo một thi thể đã chết ra khỏi hố trời Lão Gia Lĩnh, ở đây cũng không có điều kiện để hỏa táng, không thể nào mà đốt xác Gromov ngay tại chỗ, chỉ còn cách giống như những người lái xe tăng trên đảo, chôn cất ngay tại chỗ, trước tiên là đào một cái hố để chôn, nếu không để thi thể lộ ra ngoài hang thì sẽ bị khỉ bay cắn xé, cuối cùng ngay cả một thi thể nguyên vẹn cũng không giữ được. Nhưng mép hang toàn là đá, rêu mọc dày như bàn tay, có công cụ cũng không thể đào được. Đại Tai Bang Tử đề nghị tìm một chỗ khe đá nứt, trước tiên đặt thi thể vào trong đó rồi dùng đá che lại. Triệu Công nói lại ý này với Nadya, Nadya cũng không biết phải nghĩ cách nào, chỉ đành gật đầu đồng ý. Bốn người tìm được một chỗ nứt đá vừa đủ kích thước, Triệu Công gọi Tiểu Trần quay lại khiêng thi thể, thấy Gromov vẫn đứng yên tại chỗ, anh liền đưa tay ra định kéo thi thể lại, nhưng không biết từ lúc nào, đôi mắt của đạo diễn Gromov bỗng mở ra!
Tiểu Trần sợ đến mức ngồi phịch xuống đất, không dám thở mạnh một hơi. Triệu Công cũng sợ đến nỗi hết hồn, xung quanh vẫn im lặng như chết, thi thể đột nhiên mở mắt, khiến bốn người sống đều cảm thấy lạnh sống lưng. Ai mà không biết người chết không thể sống lại, Gromov rõ ràng đã chết, còn nhắm mắt, sao lại đột nhiên mở ra, chẳng lẽ ông ta chưa chết hẳn?
Triệu Công trong lòng thắc mắc, anh hỏi Đại Tai Bang Tử: “Anh chắc chắn người này đã chết rồi chứ?”
Đại Tai Bang Tử cũng thấy lạ, đánh trận nhiều năm như vậy, bao nhiêu lần bò ra từ đống xác chết, sống chết còn không phân biệt được sao?
Nadya ôm chút hy vọng, nghĩ Gromov vẫn còn sống, vội đưa ngọn đuốc cho Triệu Công, bước tới xem cho rõ. Nào ngờ Gromov đột nhiên ngồi bật dậy, thân người cứng đơ, đôi mắt trống rỗng vô hồn, nét mặt quỷ dị cứng nhắc. Ông ta vươn tay tóm lấy vai Nadya, miệng để lộ hàm răng trắng nhởn, kề sát vào chiếc cổ trắng ngần của cô. Nadya hoảng hồn thét lên, khẩu súng ngắn rơi xuống đất, vội vàng giằng ra khỏi tay Gromov, lùi lại phía sau.
Triệu Công và mọi người thấy cảnh này đều không khỏi hoảng sợ, tất cả đều bị tình huống bất ngờ này làm cho kinh ngạc, đồng thời nhận ra rằng trong miệng Gromov có một mùi thối rữa nồng nặc, còn kinh khủng hơn cả mùi cá thối gấp trăm lần. Người này vừa mới chết không lâu, lại ở trong hang lạnh lẽo, theo lý mà nói, tuyệt đối không thể nhanh chóng thối rữa như vậy. Trước đó họ còn thắc mắc, tại sao đã nửa ngày mà khỉ bay không xuống ăn thịt Gromov, giờ ngửi thấy mùi kỳ lạ này, mới hiểu ra nguyên do, xem ra khỉ bay không ăn xác thối, không biết vì lý do gì, Gromov rơi vào hố trời Lão Gia Lĩnh, sau khi chết liền biến thành một "xác sống". Trong đầu Triệu Công bỗng nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ: có lẽ những người không có mặt trong bức tranh đá không phải là thần, mà là những xác chết lang thang dưới lòng đất, nhưng không biết Gromov vốn đã chết thì "sống" lại bằng cách nào?
Phía sau Nadya là vách đá của hang động, trong vòng hai ba bước không còn đường lui, càng không có chỗ nào để trốn, thấy Gromov sắp lao vào người cô. Đại Tai Bang Tử và Tiểu Trần đều không dám bắn súng, vì khoảng cách quá gần, nếu bắn súng, Nadya cũng sẽ bị trúng đạn. Đại Tai Bang Tử thấy xác sống này hành động cứng nhắc, hai tay hai chân không thể uốn cong, anh ta nảy ra một ý hay, liền hét lớn một tiếng: “Nằm xuống!” Nadya hiểu ý, vội vàng ôm đầu nằm xuống đất, khiến xác sống lao hụt.
Trong lúc nguy hiểm, Tiểu Trần cũng không còn để ý đến việc sợ hãi nữa, nhân cơ hội giơ súng tiểu liên lên, mắt đỏ lên bắn cho Gromov một loạt đạn. Từ bụng đến ngực Gromov gần như bị bắn thành tổ ong, nhưng xác sống không ngã xuống, lại đưa tay ra đẩy mạnh một cái, lập tức hất Tiểu Trần bay ra, Tiểu Trần đập thẳng lưng vào vách đá, phát ra một tiếng động trầm thấp, ngã xuống đất bất động.
Đại Tai Bang Tử không hổ là người từng vào sinh ra tử, chẳng tin mấy thứ tà ma này. Anh ta bóp cò khẩu súng săn hai nòng, “đoàng” một phát trúng ngay bụng Gromov. Loại súng săn này ở cự ly gần có sức sát thương cực mạnh, bắn hạ cả gấu beo hùm báo cũng chẳng khó. Phát súng này đục một lỗ to trên bụng Gromov. Vậy mà Gromov chỉ ngã vật ra đất, như thể bất tử, dừng lại vài giây, rồi lại lảo đảo đứng dậy, lao về phía Đại Tai Bang Tử. Khẩu súng săn hai nòng anh ta dùng vốn là của Gromov, trong nòng chỉ có hai viên đạn. Lúc bị khỉ bay tấn công, Gromov đã bắn một phát, vừa rồi lại bắn thêm một, giờ nòng súng đã rỗng, mà nạp đạn thì chẳng kịp. Đại Tai Bang Tử đành lùi lại tránh, nhưng bất ngờ hụt chân. Lúc này mới nhớ sau lưng là hồ ngầm, tiếc rằng đã muộn. “Ùm” một tiếng, anh ta rơi xuống nước. Là một “vịt cạn”, xuống nước chẳng làm được gì, càng hoảng càng xoay mòng mòng, tay chân quẫy đạp điên cuồng, uống phải mấy ngụm nước bẩn, mũi sặc đến cay xè.
Gromov đã toàn thân đầy máu, trông như một trái bí ngô đỏ, nhưng vẫn có thể hành động, nắm lấy Nadya vừa mới vùng dậy, há miệng định cắn. Triệu Công ban đầu nằm im bên cạnh, hoảng sợ đến ngây người, nhưng đến lúc nguy cấp, bỗng nhiên nổi lên một chút dũng khí, cầm đuốc trong tay đánh loạn vào người Gromov. Gromov dừng lại một chút, rồi lại há miệng định cắn Nadya. Vào giây phút ngàn cân treo sợi tóc này, Triệu Công rút dao găm ra và lao về phía trước. Anh chưa bao giờ cầm vũ khí, không biết cách cầm dao găm, chỉ cầm nó như một cái giáo, thấy Gromov đã bị bắn vào bụng và ngực nhiều lần mà vẫn không ngã được, trong đầu anh thoáng qua một ý nghĩ "Người không đầu không chạy, chim không đầu không bay", vì vậy anh nhắm mắt lại, hạ quyết tâm, một nhát đâm vào gáy Gromov, đâm thẳng đến cán. Thi thể Gromov lắc lư hai cái rồi đổ xuống đất, hai tay vẫn còn cố gắng cào vào đá, phát ra tiếng kêu chói tai, sau một lúc lâu mới chết hẳn, từ từ nằm xuống đất.
Cùng lúc đó, Tiểu Trần đã bò dậy từ trên mặt đất, cậu ta đập vào vách đá nên không bị thương nặng, dùng cán súng kéo Đại Tai Bang Tử đang giãy giụa trong nước lên. Đại Tai Bang Tử lau nước trên mặt, bước tới cúi xuống nhìn xác chết Gromov, rồi thấy Triệu Công ngồi trên mặt đất, hai tay không ngừng run rẩy, không nhịn được cười ha hả: “Lão Triệu, không ngờ anh dùng dao khá thuần thục, nhìn thế này thì trước đây chắc không ít lần đâm người rồi!” Triệu Công vẫn chưa hoàn hồn khỏi sự hoảng sợ, lúc này bị Đại Tai Bang Tử hỏi như vậy, cũng không biết phải trả lời thế nào, sau vài giây, anh mới run run trả lời: “…Đâm người? Tôi chỉ từng gọt… khoai tây…” Đại Tai Bang Tử quay đầu nhìn xác chết Gromov đầy máu thịt, gãi đầu nói: “Người mà anh đâm… còn là người sao?”
Nadya thoát chết trong gang tấc, vẫn chưa hết sợ hãi, cô nắm chặt tay Triệu Công, nước mắt lưng tròng, xúc động nói bằng tiếng Nga: “Cảm ơn anh đã cứu tôi!” Mặt Triệu Công đỏ bừng, thực ra lúc đó, anh có một thoáng xúc động, cảm thấy chết thay Nadya cũng không sao, nhưng miệng lại vội vàng nói không có gì, nắm chặt tay Nadya.
Đại Tai Bang Tử nhìn Nadya một cái, rồi lại nhìn Triệu Công, nhưng không nói gì thêm. Anh ta đi tới vỗ vai Tiểu Trần, rồi nhặt khẩu súng ngắn rơi trên mặt đất lên, kiểm tra xem có bị hư hại gì không, sau đó trả lại cho Nadya, rồi lại lên đạn cho khẩu súng săn của mình.
Triệu Công vẫn còn sợ hãi, không hiểu tại sao người chết lại đột nhiên sống lại, làm anh ta thành ra thế này, về báo cáo với cấp trên thế nào đây?
Đại Tai Bang Tử lại đến gần nói: “Anh làm như vậy, tôi thấy thoải mái hơn nhiều rồi!” Sau khi trải qua cảnh tượng vừa rồi, không ai dám lại động vào xác chết Gromov nữa, chỉ đành bỏ mặc ông ta tại chỗ.
Tiểu Trần lo lắng hỏi Triệu Công: “Hố trời Lão Gia Lĩnh là một nơi chết chóc, ngoài miệng hang trên cao, xung quanh không có đường đi, chúng ta ở trong hang này lâu, sẽ… sẽ cũng… như vậy sao?” Nói đến đây, mắt Tiểu Trần mở to, đưa tay bịt miệng lại, không dám nói nữa.
Nỗi sợ hãi trong lòng Triệu Công không kém gì Tiểu Trần, nhưng trước mặt Nadya lại không muốn tỏ ra nhát gan, trầm ngâm nói: “Tôi cũng không chắc, nhưng trong hố trời Lão Gia Lĩnh nhất định có đường hầm do người xưa để lại, chúng ta tìm kiếm phía trước xem sao.”
Đại Tai Bang Tử đi vòng quanh một lượt, thấy lớp đá bên cạnh xác chết là một sườn dốc, hình như là một đường hầm. Mọi người quyết định đi qua xem sao, nhưng không dám chủ quan, lên đạn cho vũ khí, Triệu Công cầm đuốc chiếu sáng, từng bước một tiến về phía trước, càng đi sâu vào trong, những bức tranh đá trên vách hang càng nhiều, nhưng nội dung trong tranh không có nhiều thay đổi.
Bốn người đều có chung một ý nghĩ: Nếu trong hố trời có dấu tích của người xưa để lại, thì nhất định sẽ có lối ra. Họ đi được hơn trăm mét trong khe đá ở mép hố trời, phát hiện phía trước có vẻ như có ánh sáng, lại tiến gần hơn nữa, mọi người đều há hốc mồm, có thể mơ hồ nhìn thấy hình dáng của những ngôi nhà, rõ ràng là một ngôi làng sáng đèn, chẳng lẽ trong hố trời biệt lập này lại có người sinh sống?